Tổng giám đốc Minh, tôi tin tưởng lệnh thiên kim sẽ chuyển nguy hiểm thành bình an, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì cả, có lẽ
vợ Tổng giám đốc lo lắng quá mức, mới gấp gáp như vậy. Làm mẹ thì vốn là như thế, đứa trẻ bị một vết thương nho nhỏ, sẽ dọa cho cô ấy sợ hãi như trời sắp sập vậy, chẳng qua chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà. - Hạ
Thanh Lịch nhẹ nhàng cúi đầu rồi dịu dàng nói với anh, mấy sợi tóc rũ
xuống che mất đôi mắt căm hận của cô.
Tuyệt đối cô không thể chờ
đợi thêm, xem ra Minh Dạ Tuyệt đã có cảm giác với con nhỏ kia, mặc dù
chính bản thân anh cũng không biết, nhưng cô ở bên cạnh anh bốn năm nay, làm thế nào có thể không hiểu tâm tư của anh.
Nghe lời nói của Hạ Thanh Lịch, Minh Dạ Tuyệt dừng bước chân, cau mày suy nghĩ một chút.
Đúng vậy, có lẽ Duy Nhất lo lắng cho Nhu Nhi quá nên mới gấp gáp như thế mà
thôi, có lẽ cũng chỉ là một vết thương nhỏ. Phụ nữ luôn thích gây loạn,
giống như mấy đứa đé được nuông chiều, một vết thương nho nhỏ cũng khóc
đến nửa ngày trời.
Minh Dạ Tuyệt im lặng không lên tiếng, khiến
cho Hạ Thanh Lịch dần yên tâm, trong lòng thở phào một hơi, nhưng ngay
sau đó mày lại nhíu chặt, xem ra sau này cô cần phải cố gắng nhiều hơn,
không thể để cho người phụ nữ kia ở bên cạnh anh nữa. Cô cần phải nghĩ
cách để cho cô ta rời đi.
Trong thang máy trở về không khí yên
tĩnh, trong đầu Minh Dạ Tuyệt vẫn là gương mặt thống khổ của Duy Nhất,
đôi mắt mang đầy vẻ ưu thương cùng sự tuyệt vọng, dáng vẻ ấy của cô
giống như mất đi mọi tia hy vọng trên cõi đời này, khiến cho lòng anh
trở nên nặng nề. Thật sự là lỗi của anh sao?
Hạ Thanh Lịch si ngốc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, trong mắt ngập tràn tình yêu sâu đậm.
Người đàn ông này chỉ có thể là của cô, tại sao anh lại yêu người con gái khác, muốn yêu cũng phải yêu cô mới đúng!
***
Đi ra khỏi cửa khách sạn, nước mắt của Duy Nhất không ngừng rơi xuống, bước chân đột nhiên loạng choạng.
Không biết từ lúc nào, bên ngoài trời đã đổ mưa, gió nhè nhẹ thổi qua, mang theo những giọt nước mưa lạnh khắp cơ thể.
Một người đàn ông như vậy, cô lại đợi anh ba năm, có phải cô quá ngu ngốc
không? Biết rõ anh không có trái tim mà vẫn cứ chờ đợi.
Ngu thật, khờ thật.
Nhấc bước chân đi giữa màn mưa, mặc cho những giọt nước mưa lạnh lẽo rơi ướt vai cô, gương mặt cô, và cả cơ thể của cô, nhưng tất cả chẳng lạnh bằng nỗi đau trong tim cô.
Nhiều người đi ngang qua nhìn thấy vẻ cô
nhếch nhác của cô, trên mặt thoáng qua sự kinh ngạc và chẳng hiểu vì sao lại như thế, sau đó họ vẫn tiếp tục bước chân của mình, nhưng không có
bất cứ một ai đi tới đưa cho cô một chiếc ô, vì cô muốn dùng sự lạnh lẽo ấy để làm đông cứng những giọt nước mắt của mình. Và cũng qua đây cô
hiểu ra sự nhẫn tâm của mọi người, bọn họ chỉ biết bản thân mình rất
lạnh, muốn nhanh chóng trở về căn nhà ấm áp của mình, để xua đi những
buốt giá trong cơ thể. Đối với chuyện của người khác, đây không phải là
vấn đề nằm trong phạm vi quan tâm của họ.
Nước mưa theo gió rơi
xuống tóc cô khiến nó ướt đẫm, mái tóc đen dính chặt vào mặt cô, vai cô, bờ môi cũng bị cô cắn đến rỉ máu, nhưng đã bị mưa xóa đi không còn chút dấu vết. Quần áo trên người đã ướt nhẹp, trải qua trận mưa như lễ rửa
tội thế này nó dán chặt lên người cô, lộ ra đường cong hoàn mỹ của cô.
Nhưng tất cả những thứ đó không khiến cô tăng lên vẻ mê hoặc với người
khác, nó chỉ khiến cô lạnh thấu xương.
Cô bước đi như người vô hồn, từng bước. ... từng bước, trên mặt không biết đã không biết là nước mưa hay nước mắt của cô.
Đủ rồi, thật sự đã đủ lắm rồi, cô không cần phải vì một người đàn ông như
vậy mà tiếp tục. Anh không đáng giá khiến cô phải như vậy.
Đúng, không đáng giá.
Nhưng vì cái gì, lòng của cô vẫn còn đau? Tại sao trong mắt của cô chỉ có một mảnh mơ hồ, tại sao bước chân của cô không dứt khoát? Cô vẫn là ‘Lam
Duy Nhất’ kiên cường mới đúng. Tại sao cô phải rơi vào tình trạng như
này hôm nay? Tại sao?
- Cô gì ơi, tiểu thư, lên xe đi! - Không
biết từ lúc nào trên đầu cô đã xuất hiện một cây dù, chặn những giọt mưa rơi xuống. Vì cô chia sẻ một phần ấm áp.
Duy Nhất ngẩng đầu nhìn cây dù trên đầu mình, rồi nhìn người cầm dù, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh ta là ai?
- Tôi là người dẫn cô tới chỗ này, quên rồi sao? - Nhìn vào ánh mắt mông lung của cô, khiến cho lòng anh đau thắt.
Ánh mắt của cô mang đầy vẻ bất lực, giống như một chú dê nhỏ bị lạc đường,
không biết đường về nhà, khiến cho anh nghĩ tới việc muốn được che chở
cho cô, không để cho bất kỳ kẻ nào làm tổn thương cô.
Lúc cô van
xin tên đàn ông kia, anh chỉ biết đứng nhìn cô, nhìn tên đàn ông kia
lạnh lùng cự tuyệt cô, khi đó anh thật sự đã nghĩ mình sẽ bước tới đánh
tên kia một trận, nhưng anh biết mình không có tư cách, anh chỉ là người gây nên sự cố tại nạn mà thôi, có tư cách gì đi quản chuyện vợ chồng
của người khác.
- Trở về đi, có
chuyện gì, tôi sẽ giải quyết giúp cho, tôi gây ra họa này, tôi sẽ chịu
trách nhiệm. - Anh thủ thỉ bên tai cô, giống như đang an ủi Duy Nhất.
- Cậu chịu trách nhiệm? Ha ha ha.