dự Minh Dạ Tuyệt thì vội vàng nói.
Cô không thể cứ như vậy để cho Minh Dạ Tuyệt cùng người phụ nữ kia đi mất, cô tốn nhiều công sức như vậy, mới đến được ngày hôm nay, cô không thể từ bỏ dễ dàng như vậy.
Minh Dạ Tuyệt dùng sức đẩy tay Duy Nhất ra, chậm rãi nói.
- Thôi! cô trở về trước đi, xong việc tôi qua ngay.
Trong lòng có chút áy náy, không biết vì sao khi đứng trước mặt cô gái này, tim của anh không khỏi rung động.
- Tuyệt, Nhu Nhi. . . . .bây giờ rất cần máu của anh để cứu nó, chẳng lẽ
anh độc ác như vậy, không chịu cứu mạng nó sao? - Duy Nhất tiến lên một
bước chặn đường đi của anh, tay nắm thật chặt không để cho anh rời đi.
- Chuyện truyền máu, tôi sẽ phân phó cấp dưới, bây giờ tôi còn chuyện
khác cần phải làm, đừng để cho tôi nói lại lần nữa, nhanh tránh ra. - Sự kiên nhẫn của Minh Dạ Tuyệt cũng gần hết, mày nhíu chặt, trong lòng có chút phiền não.
Từ bao giờ người phụ nữ lại cố chấp như vậy?
Chẳng lẽ máu của người khác không thể truyền cho Nhu Nhi sao? Chẳng lẽ
nhất định phải bắt anh đến bệnh viện sao?
- Minh Dạ Tuyệt, anh
thật sự không đi? - Duy Nhất khẽ cắn răng, giọng nói run rẩy như không
đã dùng hết kiên nhẫn. Trong đôi mắt đã ngân ngấn nước mắt, lặng lẽ chạy ra khỏi hốc mắt, che khuất tầm nhìn của cô.
Cô chưa từng khóc
trước mặt anh, nhưng bây giờ cô không thể khống chế bản thân, chỉ có thể để mặc nước mắt rơi. Cô không thể tin được rằng trái tim anh lại độc ác như vậy. Đây chính là anh sao? Chẳng lẽ trong lòng anh con gái không
quan trọng bằng sự nghiệp sao?
- Cô. . . . . - Lòng Minh Dạ Tuyệt run rẩy, những giọt nước mắt của cô giống như đánh vào tim anh, tay
không tự chủ chầm chậm giờ lên trước mặt cô, muốn bảo cô đừng khóc. Anh
sẽ đi cùng với cô.
Hạ Thanh Lịch đứng một bên nhìn thấy động tác
của Minh Dạ Tuyệt, cơ thể không khỏi run lên, trong lòng nồng nặc vị
ghen tỵ, mắt bắn ra một tia sắc bén, nhấc chân đi tới bên cạnh Minh Dạ
Tuyệt, nhẹ nhàng lên tiếng.
- Tổng giám đốc Minh, hiện tại đã trễ rồi ạ, không lâu nữa Tổng giám đốc Dương phải đi rồi.
- Ách. . . . . . , cô quay về với Nhu nhi đi, tôi hoàn thành hợp đồng rồi quay về. - Tay Minh Dạ Tuyệt dùng sức đẩy Duy Nhất qua một bên, đi về
phía thang máy.
- Minh Dạ Tuyệt, anh đừng đi có được không? Bây
giờ tính mạng của Tiểu Nhu bị đe dọa, anh cũng không đến bệnh viên? Nó
là con gái anh, làm sao anh có thể ác tâm như vậy hả. - Lần này Duy Nhất không ngăn anh lại, tay từ từ nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắm vào
lòng bàn tay, đột nhiên xoay người nhìn thẳng về phía anh, muốn nhìn ra
một chút quan tâm trong lòng anh, đáng tiếc, tròng mắt của anh quá mức
sâu xa, khiến cô không thể nhìn rõ được trái tim của anh.
- Tôi
không nói là không đi, nhưng bây giờ không được, cô đừng có hù dọa như
vậy, cô cần phải hiểu thân phận của mình, cô có tư cách gì mà ở đây lớn
giọng nhỏ giọng hả? Đừng ở chỗ này càng làm tôi thêm mất mặt, trở về đi. - Minh Dạ Tuyệt cau mày, trầm giọng quát lên, nhiều người đang đứng xem thế, việc đám người này bao quanh chỉ trỏ khiến anh khó chịu, trong
lòng càng thêm phiền não.
Duy Nhất nhìn anh thật lâu, đột nhiên cười nhẹ một tiếng, trên mặt mang theo tia tuyệt vọng, tràn đầy dứt khoát.
- Được, em hiểu, là em không có tư cách, em . . . . . sẽ không bao giờ
nữa quấy rầy anh nữa, sẽ không bao giờ nữa. - Duy Nhất lạnh lùng nói,
xong thì xoay người rời đi, răng cắn chặt môi khiến cho nó không còn tí
máu, mới có thể khắc chế bản thân cô không tiếp tục rơi nước mắt.
Cô không có tư cách, nhưng không phải làcô không có tư cách, mà anh mới là người không có tư cách.
Anh không có tư cách làm cha của Nhu Nhi, cũng không có tư cách làm chồng của Lam Duy Nhất này.
Hai năm qua trôi qua trong bình yên, khiến cô tưởng rằng, cô đã lay chuyển
con tim anh, nhưng trong tim của anh vẫn chưa bao giờ khắc ghi bóng hình cô, mặc dù anh không thích nói chuyện, nhưng cô luôn nghĩ anh là người
như vậy. Đối với chuyện con gái đi theo sau lưng anh gọi ba, nhưng anh
không bao giờ để ý, cô cũng chỉ nghĩ anh không thích nói chuyện với trẻ
con, đợi một thời gian sau sẽ tốt hơn. Bởi vì cô đã từng nhìn thấy, lúc
con gái ngồi chơi đùa một mình, lúc đó ánh mắt anh sẽ nhìn bé đầy dịu
dàng, nhìn Nhu Nhi không hề chớp mắt. Trong đôi mắt đó có sự quan tâm
sâu sắc.
Nhưng đến hôm nay cô mới hiểu ra, thì ra tất cả mọi
chuyện chỉ là do cô tự mình suy diễn mà thôi, đó là cô vọng tưởng. Thì
ra trong lòng anh, mẹ con cô không quan trọng bằng sự nghiệp của anh.
Mười năm hy vọng, ba năm chờ đợi, đổi lấy chỉ là sự vô tâm của anh; Vậy thì tháng ngày qua chờ đợi cái gì? hy vọng điều gì?
Tất cả chuyện này vẫn chưa đủ khiến cô chết tâm hay sao?
Minh Dạ Tuyệt xoay
lưng rời đi, anh đột nhiên giật mình, có cảm giác, trong nháy mắt ấy cô
thay đổi rất nhiều, không hề giống như người phụ nữ dịu dàng chờ anh về
nhà như những ngày qua.
Chẳng lẽ cô đang đau lòng sao? Cô nghĩ
buông tay anh sao? Nghĩ tới đây, anh muốn bước ra khỏi thang máy để đuổi theo cô gái kia,nhưng lại thấy tay một cô gái khác chắn ngang trước mặt anh
-