Teya Salat
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327913

Bình chọn: 7.5.00/10/791 lượt.

ng giờ cô chỉ muốn

nhanh chóng gặp được anh.

- Tổng giám đốc mới vừa đi ra ngoài nói chuyện làm ăn, lúc đi quên mang điện thoại di động, cho nên. . . . . .

- Làm cách nào để liên lạc với anh ấy? - Không đợi anh nói xong, Duy Nhất lập tức ngắt lời anh, cô không có thời gian để nghe anh dài dòng, cô

chỉ muốn nhanh chóng tìm được chồng mình.

- Thật xin lỗi, tổng giám đốc nói khi làm việc không nhận điện thoại riêng, cho nên….

- Anh ấy đang ở đâu? - Duy Nhất lần nữa cắt đứt lời của Phương Lập Được.

- Đến đường XX, khách sạn ‘Hoàng Đô’ đi. Nếu như. . . . . . -Phương Lập

Được mới nói được nơi này, đầu điện thoại bên kia trong đã truyền ra

tiếng cắt đứt, bất đắc dĩ để điện thoại di dộng xuống lắc đầu một cái đi ra khỏi phòng làm việc, tính cách hai vợ chồng này thật giống nhau, lúc nào cũng vội vã.

Duy Nhất để điện thoại xuống, dùng sức thở bình thường của mình, quay đầu hỏi tài xế:

- Chú biết khách sạn Hoàng Đô trên đường XX không?

- Ách. . . . . . Tôi không biết, chẳng qua tôi sẽ hỏi một chút chắc có

người biết. - Tài xế vội vàng nói, ông chỉ phụ trách đứa rước mẹ con hai cô, đối với những con đường trong thành phố thì không rõ.

- Cái đó, tôi. . . . . . Tôi biết khách sạn ‘Hoàng Đô’ ở đâu – Từ nãy giờ cậu vẫn luôn luôn đứng bên cửa, vội vàng giơ tay nói.

- Dì Trương, làm phiền dì ở chỗ này chờ, tôi lập tức sẽ trở lại. - Duy

Nhất phân phó cho dì Trương xong, liền kéo người thanh niên bên cạnh rời đi.

- Vậy. . . . . . Cái đó, tôi có thể tự mình đi. - Người thanh niên trẻ tuổi bị cô kéo như thế, mặt lập tức đỏ bừng vội vàng nói.

- Câm miệng, dùng tốc độ chạy nhanh nhất, đuổi theo bước chân của tôi -

Duy Nhất không do dự lập tức buông tay của cậu ra, lập tức co chân chạy

về phía trước, cô biết nếu hiện tại cứ lôi kéo anh, tốc độ chạy sẽ giảm

đi rất nhiều. Hiện tại thời gian chính là sinh mạng, cô nhất định tiết

kiệm từng giây.

- Ách. . . . . . được - Nghe được lời của cô,

người thanh niên trẻ tuổi lập tức đồng ý, cố gắng đi theo sát bước chân

cô, lại phát hiện cự ly bọn họ mỗi lúc một dài ra. Người thanh niên trẻ

tuổi giật mình nhìn cái cô gái đang chạy như bay, bước chân càng thêm

nhanh chóng, cậu không ngờ, lấy tốc độ chạy nhanh nhất thế mà anh vẫn

không chạy kịp cô. Khi anh đi tới xe, lại phát hiện cô gái kia đã sớm

đứng bên cạnh xe đợi cậu đến trễ, hơn nữa còn có một khí thế tức giận vì cậu.

- Cái đó, cô. . . . . .

- Mau mở cửa xe - Người

thanh niên trẻ tuổi vừa định hỏi cô làm sao chạy nhanh như vậy, lại bị

Duy Nhất cắt đứt lời chưa ra khỏi miệng của cậu.

- A, - Người

thanh niên trẻ tuổi bị cô ra lệnh như thế, tim đập mạnh, vội vàng móc

chìa khóa xe ra, mở cửa xe ngồi lên. Cô gái này thật là đáng sợ.

- Nhanh lên một chút. – Khi xe lái trên đường, Duy Nhất thúc giục cậu gia tăng tốc độ, hiện tại cô muốn nhanh chóng tìm được Minh Dạ Tuyệt, vấn

đề khác đều không nằm trong phạm vi lo lắng của cô.

- Cái đó, chạy nhanh dễ dàng gặp sự cố, tôi. . . . . .

- Nếu như bây giờ cậu không nhanh một chút, sẽ xảy ra án mạng, nhanh lên

một chút. - Duy Nhất thét lớn ra lệnh, sinh mệnh của Nhu Nhi đã không

cho phép trễ nãi mấy phút, nên bây giờ cô không thể chần chừ được.

- Ách. . . . . . , được, tôi đi liền - Người thanh niên trẻ tuổi vội vàng chuyển qua đường nhanh, gia tăng tốc độ, nhưng tất cả trong mắt Duy

Nhất vẫn là chậm như rùa bò.

- Cậu là đàn ông sao? - Duy Nhất

nhìn tốc độ lái xe của cậu, tâm như lửa cháy, tốc độ lái xe tám mươi kí

lô mét trên giờ mà sao đến nhanh được.

- Hả? - Người thanh niên trẻ tuổi sững sờ, lời của cô có ý gì?

- Dừng xe. - Duy Nhất đột nhiên quát, lo lắng bệnh tình con gái không thể đợi chờ kịp, cô nhất định phải ra tay.

- Hả? - Người thanh niên trẻ tuổi giật mình trừng mắt, không phải mới vừa rồi cô bảo cậu lái nhanh một chút sao? Thế nào lại đột nhiên bảo cậu

dừng xe?

Duy Nhất không lo được quá nhiều, duỗi tay ra bắt lấy

tay lái của cậu, quẹo phải gấp, một cái tay khác chạm đến thắng xe, xe

‘két’ một tiếng đột nhiên dừng lại, cơ thể người thanh niên trẻ thiếu

chút nữa đụng vào tay lái.

- Cô làm gì thế? Như vậy sẽ dễ gây

đụng xe! - Người thanh niên trẻ tuổi bị chuyện xảy ra mà nóng nảy, giọng điệu cũng biến thành khó nghe.

- Nếu cậu chạy chậm thế làm sao

mà xảy ra tay nạn xe cộ? Xuống xe. - Duy Nhất lướt qua thân thể cậu,

dùng tay mở cửa xe, ra lệnh.

- Đừng nói là cô muốn lái. . . . . .

- Tôi muốn cậu xuống xe. - Duy Nhất nói xong, đôi tay ra sức đẩy cậu

xuống xe, còn cô ngồi vào chỗ tài xế, sau đó ra lệnh cho người thanh

niên trẻ - Ngồi vào bên kia, nói đường đi.

- Cô. . . . . . , -

Gương mặt người thanh niên trẻ tuổi tức giận nhưng không phát ra được,

dẫm chân mấy cái, căm giận chuyển qua ghế phụ lái, dù sao cũng là cậu

tạo nên bi kịch hiện tại, nên chuyện cô nổi giận là có nguyên nhân.

- Đi như thế nào. - Duy Nhất nhìn chằm chằm con đường phía trước, lạnh lẽo hỏi.

- Trước mặt đi thẳng, cho đến khi thấy cái biển quảng cáo màu xanh trời

thì quẹo phải. - Người thanh niên trẻ tuổi giận dữ nói, chưa từng có

người nào dám nói ch