mái, đã lâu chưa ngủ thoải mái như thế. Trên người cô giống như
có mùi hương của anh túc, để cho anh không kiềm chế được. Khi cô không ở đây ngủ, anh chỉ có thể nằm ở chỗ cô hay nằm, bởi vì nơi đó có hơi thở
của cô, nhưng theo ngày chậm rãi bay mất, mùi vị quen thuộc không còn
nữa, khiến cho anh khó ngủ, nên mới uy hiếp muốn cô trở về ngủ bên cạnh
anh mà thôi. Hiện tại anh cũng chẳng muốn nghĩ đến chuyện ly hôn, nói
những lời đó cũng chỉ muốn dọa cô một chút.
Anh nghĩ cô muốn ở
bên cạnh anh. Lần đầu tiên, anh muốn một người ở bên cạnh mình như thế.
Chỉ vì mùi vị này có thể để cho anh ngủ ngon, chỉ vì người của cô khiến
cơ thể anh an tâm.
- Anh . . . . . Buông ra. - Duy Nhất cau mày tức giận dùng sức đẩy thân thể anh ra, đã có cô gái khác hầu hạ cần gì đụng đến cô?
- Cô gái này, an tĩnh một chút. Tôi mệt mỏi, để cho tôi ngủ. - Minh Dạ
Tuyệt nhắm hai mắt đưa tay vòng qua hông cô, không để cho cô thôi giãy
giụa.
- Anh. . . . .
- Về sau mỗi ngày buổi tối, cô phải
chờ tôi về nhà, không thể tự mình ngủ sớm, biết không? Cô hứa rồi thì
phải làm được. Không thể làm một người nói lời không giữ lời. - Chôn mặt trước ngực của cô, lên tiếng đánh gãy phản kháng của cô, trong lời nói
tuy cứng rắn nhưng cũng có vài phần ôn nhu.
Mấy ngày nay, khi anh trở về, ban đêm chào đón anh chỉ là ánh đèn sáng rực, cũng không có
cháo loãng ấm áp, chỉ còn đại sảnh trống rỗng, không gian đen như mực.
Tất cả để cho anh cảm thấy không thoải mái cực độ, trong lòng buồn buồn, có cảm giác bị lãng quên.
Cô dừng giãy giụa lại, cúi đầu nhìn
người đàn ông đang nhắm mắt ngủ, ngầm cười khổ. Mặc dù khi người khác
nghe, lời nói của anh vẫn là lạnh lẽo ra lệnh, nhưng cô nghe ra, trong
lời nói của anh có rất dịu dàng, tuy chỉ có một chút xíu, nhưng cô vẫn
nghe được. Cảm xúc lạnh lẽo xuyên thấu áo ngủ làn tràn khắp cơ thể, nhìn những sợi tóc đen tán loạn trên ngực cô, tâm đột nhiên mềm nhũn, khe
khẽ thở dài đưa tay ra kéo chăn bông đắp cho anh.
Là cô quá ngu
sao? Biết rõ anh không có tình cảm với cô, lại luôn vì những hành động
nhỏ của anh mà sinh tâm, vì câu nói của anh mà mềm lòng.
- Rốt cuộc anh muốn tôi làm thế nào? - Duy Nhất nhè nhẹ vỗ về những sợi tóc khô cứng của anh, dằng dặc nói.
Nếu như không thích cô, sao không cách xa cô một chút? Tại sao lúc cô muốn
lánh xa anh, anh lại bá đạo kéo cô trở lại. Nếu như mà thích cô, thời
điểm cô cần anh nhất, vì sao không chịu quan tâm cô chút xíu? Dù là một
chút xíu.
Cô nên làm thế nào?
Từ ngày đó về sau, bọn họ giống như lại khôi phục cuộc sống trước kia.
Ban ngày Duy Nhất và dì Trương thay phiên chăm sóc tiểu bảo bảo, đến buổi
tối dì Trương sẽ dỗ tiểu bảo bảo ngủ, cô ở đại sảnh đợi anh về. Khi ngồi chờ Minh Dạ Tuyệt, cô sẽ lợi dụng thời gian này để lên mạng tra xét
thông tin về vườn hoa, thời điểm mới bắt đầu, cô chỉ lên một số wed tìm
cách chăm sóc qua, sau đó đi khắp nơi tìm kiếm các loại hoa hiếm, cô sẽ ở trên mạng thỏa thuận giá cả và lập hợp đồng, rồi bảo người quản lý đi
nhận hoa, còn nói thêm vài thông tin về các loại hoa cô muốn có cho
người đó tìm giúp. Lại không nghĩ rằng trải qua nhiều tháng ngày chăm
sóc các cây hoa đó ăn sâu bám rễ, hoa phát triển nhanh ngoài dự đoán của cô, vừa bắt đầu chỉ có vài cửa hàng đặt hoa nhỏ lẻ, nhưng trải qua giai đoạn cô tuyên truyền trên mạng, danh tiếng vườn hoa cũng dần dần mở
rộng. Hiện tại hoa của cô đã thành công phát triển thành một đường dây
lớn. Các loài hoa cũng theo đó phát triển không ngừng, càng thêm trở nên sum xuê.
Mà mỗi lần Minh Dạ Tuyệt trở về thấy cô đợi anh, cũng
không còn lạnh lẽo nữa, thỉnh thoảng vui vẻ cùng cô nói đôi câu, mặc dù
không quá nhiều, nhưng anh vẫn có nói.
Có lúc, cô lại nghĩ về cô
gái đêm hôm nọ nghe điện thoại của anh là ai? Anh chưa từng đề cập đến
cô gái kia, mà cô cũng không hỏi, cô sợ hỏi, sẽ làm tim của mình đau
thắt.
Thời điểm vừa bắt đầu, cô chỉ nghiêm túc quan sát nhất cử
nhất động của anh, nhưng anh chưa hề có hành động nào không đúng, mỗi
ngày đi ra ngoài mặc quần áo nào, lúc trở lại vẫn mặc bộ quần áo đó,
trên người cũng không có nước hoa của phụ nữ khác, ngay cả một chút mùi
hương lạ cũng không có, chỉ có mùi cơ thể và hơi thở nhè nhẹ của chính
anh mà thôi. Có lúc cô cũng hoài nghi, có lẽ ngày đó là do cô hiểu lầm,
anh chưa từng ở với người phụ nữ khác, có lẽ ngày đó người nghe điện
thoại là cấp dưới của anh.
Từ từ lòng của cô bình tĩnh lại, thậm
chí đến cuối cùng cô lại cười như đứa bé ngu ngốc. Vốn là không thể nào, là cô quá quan tâm anh, cho nên mới suy nghĩ lung tung.
Phụ nữ
vốn là như vậy, vốn là không thể nào, cũng bởi vì mình quá yêu một
người, quá quan tâm một người, liền suy nghĩ lung tung sinh ra nhiều
chuyện rắc rối. Xem ra cô đã hiểu lầm anh.
Hai năm sau.
Sóng người mãnh liệt tại công viên lớn, người ra người vào rất nhiều, mọi
người đều cười vui vẻ hay chăm chú quan sát con nhỏ, có người cũng chẳng làm gì cả đơn giản là đi tản bộ, dĩ nhiên nếu trên tay ai đó có một đứa bé thì nụ cười của họ càng dịu dàng.
- Nhu Nhi, Nhu Nhi, không