ìn cô gái trong ngực nói lời nỉ non, cô cũng không muốn nghe người thanh niên kia nói gì thêm nữa.
- A, mợ cả, cô đừng như vậy,
chúng ta trước phải đưa Nhu Nhi đi bệnh viện. – Dì Trương chạy tới, thấy trên trán trên quần áo Nhu Nhi đều là vết máu to, kêu lên một tiếng,
ngồi xổm xuống, vội vàng nói.
- Đúng , đúng, đúng, đưa bệnh viện, tôi tôi. . . . . . Xe của tôi liền. . . . . . Tại nơi nào, mau. . . . . . Nhanh lên một chút. - Một thanh niên giống như phát hiện ra cái gì
đó, nói lắp bắp.
- Đúng vậy, trước phải đưa bệnh viện - Duy Nhất
ngơ ngác nhìn bộ mặt lo lắng của dì Trương, nhanh chóng hoàn hồn lại,
vội vàng ôm lấy Nhu Nhi đứng lên.
- Mợ cả, nơi này. – Tài xế nhìn thấy một màn như thế, cũng đã sớm chạy xe tới, mở cửa xe đợi bọn họ vào.
Duy Nhất ôm cơ thể đầy máu me của Nhu Nhi lên, mau tới xe, người tuổi trẻ
phía sau vừa thấy bọn họ lên xe, vội vàng cũng đi theo ngồi lên xe của
mình, đuổi theo hai người.
Cấp tốc chạy đến bệnh viện, buồng tim những người trên xe dường như chết lặng.
Theo "Bành" một tiếng, cửa phòng cấp cứu đã đóng lại, Duy Nhất cũng lập tức ngồi sững trên đất.
Làm thế nào? Bảo bối của cô sẽ thế nào!
Hai hàng nước mắt không tiếng động, lặng lẽ rơi xuống gương mặt cô, hoảng
sợ nhìn cánh cửa phòng cấp cứu, không thể tin được một khắc trước bảo
bối của cô còn rất vui vẻ nay lại như thế.
Bảo bối, ngàn vạn lần con không thể gặp chuyện không may nha! Không cần bỏ lại mẹ đâu!
- Mợ cả, cô phải tính táo, cô phải nghĩ cho Nhu Nhi, ngộ nhỡ Nhu Nhi tỉnh lại nhìn thấy bộ dáng này của cô, sẽ rất đau lòng. – Dì Trương nhẹ
nhàng kéo thân thể của cô nói, nhìn gương mặt trắng bệch của cô, đau
lòng rơi lệ, bà chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng như thế này của cô, trước kia dù có chuyện lớn hơn nữa, cô cũng luôn là kiên cường đối mặt, nhưng hôm nay. . . . . . .
- Dì Trương, dì nói Nhu Nhi sẽ không có
chuyện gì à? – Cô nhìn vào đôi mắt bình tĩnh của dì Trương, lời nói nhẹ
giống như một mảnh lông vũ, đang tìm một chút xíu hi vọng.
-
Không có việc gì, Nhu Nhi mạng lớn, nhất định không có việc gì, cô quên
sao? Khi Nhu Nhi vừa mới học bò, liền từ trên cầu thang lăn xuống đất,
khi đó cũng không có chuyện, lần này khẳng định cũng như thế, yên tâm,
Nhu Nhi nhất định không có việc gì. – Dì Trương run rẩy vỗ phía sau lưng của cô, nói lời an ủi từ đáy lòng
- Đúng, không có việc gì, nhất định không có việc gì. - Duy Nhất nắm vai dì Trương, càng không ngừng
nỉ non. Nước mắt vẫn không ngừng trào ra.
Đúng, Nhu Nhi là đứa bé nghịch ngợm, mỗi lần luôn hóa nguy hiểm thành bình an, lần này cũng nhất định không có việc gì.
- Ai là người thân của bệnh nhân. - Đang lúc này, cửa phòng cứu cấp đột
nhiên mở ra, ngay sau đó một bác sĩ vội vã chạy ra, nhìn mọi người xung
quanh hỏi.
- Là tôi, đứa bé. . . . . . không có sao chứ? - Duy
Nhất nghe được tiếng mở cửa, vội vàng quay đầu lại lo lắng đi đến cạnh
bác sĩ.
- À. . . . . . , đứa bé này nhóm máu RH- cực kỳ hiếm,
nhưng kho máu chúng tôi không còn nhiều máu loại này, có thể trong quá
trình phẩu thuật không đủ dùng, người thân nào mang nhóm máu này, nhanh
một chút đến chỗ y tá kiểm tra – Bác sĩ nói tóm lược.
- Cái gì?
Tôi không mang nhóm máu này - Duy Nhất khiếp sợ nhìn bác sĩ, đã không
khóc nổi, vậy phải làm sao bây giờ? Nhu Nhi làm sao lại mang loại máu
hiếm như thế?
- Các người mau liên lạc với ba đứa bé đi, nếu như
cô không mang nhóm máu này, thì đó là cha của đứa bé. Liên lạc nhanh đi, chậm một chút hậu quả sẽ khó tưởng tượng – Bác sĩ nghiêm túc nói, đây
không phải là chuyện nhỏ, nhất định phải làm nhanh chóng.
- A, được, tôi lập tức gọi cho anh ấy - Duy Nhất lấy điện thoại di động từ trong túi ra, nhấn một dãy số chưa bao giờ quên.
Phương Lập Được cầm tài liệu đi vào phòng làm việc của Minh Dạ Tuyệt, đưa cho anh khi anh đang chuẩn bị ra cửa:
- Tổng giám đốc Minh, đây là tài liệu anh cần
- Được, tôi tớ Hoàng Đô đây, nếu như thư ký Hạ gọi điện thoại, thì nói
tôi đã đi rồi - Minh Dạ Tuyệt nhận lấy tài liệu của Phương Lập Được phân phó một tiếng, lập tức đi ra ngoài.
- Dạ - Phương Lập Được đồng ý một tiếng, đi theo anh ra ngoài, vừa mới chuẩn bị đóng cửa liền nghe
đến trong phòng làm việc vang lên tiếng chuông điện thoại di động. Vừa
định quay đầu lại định gọi Minh Dạ Tuyệt lại thấy anh đã sớm đi vào
thang máy, Phương Lập Được xoay người lại đi theo tính hiệu của tiếng
chuông, phát hiện bị cái điện thoại di động bị Minh Dạ Tuyệt quên lãng ở trên ghế sofa, cầm điện thoại di động lên nhìn dãy số phía trên, trong
lòng có chút do dự nên nhận máy hay không, đến cuối cùng anh chỉ có thể
nhấn nút nghe, sợ có việc gì gấp, trì hoãn không tốt lắm.
- Này,
Tuyệt, anh mau đến bệnh viện đi - Điện thoại mới vừa thông bên trong lập tức truyền ra một giọng nói lo âu, khiến lòng người nghe run rẩy.
- Ách. . . . . . , thật xin lỗi, tổng giám đốc mới vừa đi ra ngoài, xin hỏi có chuyện gì? - Phương Lập Được lập tức hỏi.
- Anh ấy ở chỗ nào rồi? Nhanh gọi anh ấy đến nghe điện thoại đi - Nghe
được giọng nói lạ, Duy Nhất ngẩng người một chút, như
