Nhất muốn giằng co, nhưng cả người vô lực, muốn nói chuyện, giọng nói lại khô khốc ra không tiếng.
Không... không được, đó là đứa bé của cô nha!
- Con gái. - Thời điểm Duy Nhất gấp gáp lo lắng, liền nghe đến câu trả lời của Minh Dạ Phạm.
- Con gái? Thật? - Minh Thiên không tin hỏi lần nữa, rõ ràng thời điểm cô đi kiểm tra ông nghe bác sĩ nói là con trai mà, thế nào lại là con gái
vậy?
- Đương nhiên là cô gái, nếu không tin, tôi dẫn ông đi xem
một chút? - Minh Dạ Phạm không hiểu nổi ba anh nghĩ như thế nào, chẳng
lẽ con gái không tốt sao?
- Phế vật, sinh mà chẳng biết sinh, con gái chẳng có gì đáng nhìn. Tôi đi nha. - Minh Thiên thấy anh không
giống như là nói láo, lập tức tin, tức giận xoay người rời đi. Từ đầu
đến cuối không liếc mắt nhìn Duy Nhất nằm ở trên giường bệnh.
-
Ông xã, đừng nóng giận, về sau bảo Tuyệt cưới một cô gái khác, bảo đảm
có thể sinh con trai. - Lâm Lệ kéo cánh tay Minh Thiên, nũng nịu khuyên
ông. Mắt nhìn hướng về Duy Nhất, thoáng qua vẻ hả hê.
Cô gái này, từ nay về sau đường nghĩ đến chuyện lên mặt ở bang Thiên Minh. Chỉ sinh một đứa bé gái thôi, lại không thể thừa kế bang Thiên Minh, như vậy bà
cũng chẳng có gì phải sợ cả.
Minh Dạ Phạm nhìn hai người rời đi,
nhăn mày lại, quay đầu từ từ đi vào phòng bệnh, lo lắng nhìn người trên
giường. Minh Thiên vừa nghe nói cô sanh con gái liền không thèm nhìn cô
một cái, cô có buồn không?
Duy Nhất nghe tiếng bước chân bọn họ
rời đi, từ từ yên tâm, chợt hai mắt nhắm nghiền. Nhịp tim từ từ khôi
phục tốc độ bình thường.
Thật may nhờ cô sinh con gái, bằng không cô không tưởng tượng nổi sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
- Mợ cả, như thế nào? Còn đau không ạ? – dì Trương dịu dàng vén những sợi tóc dính trên mặt cô lên, nhẹ nhàng hỏi.
- Không đau lắm, tôi muốn uống nước. - Duy Nhất khàn khàn giọng nói.
- Được, cô chờ tôi một chút - dì Trương nghe được lời của cô..., liền
bưng vào phòng bệnh một ly nước đường đỏ đã chuẩn bị từ trước, lấy tay
thử một chút xem độ nước ấm trong nước vừa không, sau đó nhẹ nhàng đỡ
dậy thân thể của cô, đưa ly nước đến cạnh miệng của co.
- Còn muốn uống không? - Đợi cô uống xong những thứ kia, dì Trương lần nữa hỏi.
- Không cần. - Duy Nhất nhẹ nhàng lắc đầu một cái, chậm rãi nói, uống
xong ly nước ban nãy giọng cô đã bớt khàn, nói chuyện cũng tương đối lưu loát hơn.
- Như thế nào? Vẫn ổn chứ? -. Minh Dạ Phạm thấy cô
dường như cũng không quá để ý đến chuyện mới vừa rồi, vì vậy hỏi một đề
tài không nhạy cảm.
- Tôi rất khỏe, đứa bé đâu? - Duy Nhất nhìn anh nhẹ nhàng hỏi, mặc dù cô đã rất mệt mỏi, nhưng bây giờ còn không thể ngủ.
- Ở phòng trẻ đấy. - Minh Dạ Phạm nhẹ nhàng nói, âm thanh êm dịu tựa như sợ đã quấy rầy cô.
- Giúp tôi làm một chuyện được không? – Cô trịnh trọng nhìn thẳng người
đàn ông đang ngồi mép giường, trong mắt tràn đầy ý van xin.
- Cô
nói đi, làm được gì tôi nhất định sẽ làm. - Minh Dạ Phạm thấy cô như thế có hơi sửng sốt sau đó nói lời bảo đảm, anh không muốn làm cho cô thất
vọng, chỉ cần cô nói, nằm trong năng lực phạm vi của anh, anh sẽ cố gắng làm.
- Giúp tôi ôm đứa bé tới chỗ này, tôi muốn tự mình chăm sóc nó - Duy Nhất nhẹ nhàng nói, cô không dám phớt lờ, cô sợ Minh Thiên đột nhiên sẽ thay đổi chủ ý, lần nữa trở lại ôm đứa bé đi.
- Được,
cái này cô yên tâm, còn chuyện khác không? - Minh Dạ Phạm lần nữa hỏi,
chẳng lẽ cô không muốn biết anh cả đang ở đâu sao?
- Không có, tôi không có yêu cầu khác. - Duy Nhất nhắm mắt lắc đầu một cái.
- Điện thoại di động của anh cả đã tắt máy, tôi chưa tìm được anh ấy.
Chẳng qua tôi bảo đảm, anh ấy không phải cố ý không đến, cô đừng. . . . . . - Minh Dạ Phạm nhìn người đang vô lực nhắm mắt chậm rãi nói.
Anh nhất định phải nói tin tức này cho cô biết, anh không muốn cô hiểu lầm anh cả.
- Cám ơn cậu quan tâm, xin ôm đứa bé tới đây giúp tôi được không? - Duy
Nhất cắt đứt lời của anh mỉm cười nói, hiện tại chỉ nghe tin tức của
Minh Dạ Tuyệt thì tâm cô lại đau, cô không muốn nghe.
Hiện tại trong lòng của cô chỉ có đứa bé, trừ đứa bé ra cũng chẳng quan tâm điều gì khác.
- Ách. . . . . . Được - Minh Dạ Phạm ngẩn ra nhìn nụ cười có chút đau
lòng trên mặt cô. Anh nhìn ra được việc cô không muốn nhắc đến Minh Dạ
Tuyệt, chuyện này là sao thế? Mấy ngày trước bọn họ không phải vẫn tốt
lắm sao? Mặc dù quan hệ của bọn họ xem ra cũng không thân mật, nhưng
không đến nổi trách mặt nhau?
Không được, anh không muốn nhìn thấy cô đau lòng, anh nhất định phải đi tìm anh cả, làm sáng tỏ mọi chuyện mới được.
Nghĩ tới đây Minh Dạ Phạm xoay người khỏi phòng bệnh, đi tới hành lang liền móc ra điện thoại di động.
Thật là một nha đầu ngốc, biết rõ từ nhỏ người ở nơi đây không nhiều lắm,
vậy mà vẫn cứ đợi chờ, trải qua mấy ngày này, cô biết mình đau đớn thế
nào, chỉ có thể nhìn Minh Dạ Tuyệt thờ ơ, nhưng cũng không dám oán than
với ai cả.
Khi Minh Dạ Tuyệt tỉnh lại đã là sáng hôm sau, nhìn
chỗ mình đang ở là một nơi xa lạ có hơi sững sờ, sau đó từ từ nghĩ lại
mọi chuyện.
Tối ngày hôm qua, anh đi đàm phán với nhóm lão đại
Hắc bang, cho đến