ông thấy mợ cả đau đến không nói ra
lời sao, lại còn đứng ngơ ngác thế là ý gì.
- Cái đó, cô ấy bị sao thế? - chú Trương cau mày hỏi, ông không biết tình huống là như thế nào, thì làm sao khám đây
- Ông nhìn mà không biết sao? Cô ấy sắp sinh rồi.
- À? Cô ấy sắp sinh, gọi tôi tới làm chi? - chú Trương ngẩn ra, sau đó kinh ngạc hỏi.
- Ông không phải là bác sĩ sao? Làm sao lại không biết đỡ đẻ? - dì Trương sững sờ, sau đó đứng dậy rống to.
- Ai nói bác sĩ nhất định phải biết đỡ đẻ chứ? Tôi có thể băng bó vết
thương, trị liệu vết thương do đạn bắn, có thể chữa bệnh cảm - ho, nhưng không nhận chuyện đỡ đẻ.
- Ông. . . . . . , sao ông không nói
sớm? – dì Trương cực kỳ tức giận mắng, không nhận đỡ sinh lại không nói
sớm, hại bà lãng phí nhiều thời gian như vậy.
- Bà không nói rõ
chuyện gì, liền kéo tôi đi, tôi làm sao biết là mợ cả muốn sinh? - Chú
Trương nói xong vội vàng đi tới bên cạnh Duy Nhất kiểm tra một chút.
Mới vừa rồi bà gọi cửa, không nói lời nào liền kéo ông bỏ chạy, ông cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.
- Vậy bây giờ phải làm sao? - dì Trương nghe được lời của ông lập tức
luống cuống tay chân, ông ấy không có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu
cả lại không có ở đây, nên làm sao mới tốt đâu?
- Mau đưa đi bệnh viện - Chú Trương thấy Duy Nhất chỉ nhắm mắt thật chặt, cau mày càng
không ngừng hít sâu, nhưng cô lại giống như người đang bị khó thở vậy.
- Thế nhưng không có xe - dì Trương sợ đến sắp khóc lên: -Xe bị cậu cả
lái đi rồi, nơi này không có thừa xe để có thể đưa mợ cả đến bệnh viên.
- Bang Thiên Minh cũng không phải là chỉ có một chiếc xe, tôi đi gọi cậu
hai - chú Trương thấy chuyện khẩn cấp cũng không do dự nữa, lập tức lấy
điện thoại di động ra gọi cho nhà Minh Dạ Phạm.
- Hô. . . . . . - Duy Nhất thở hổn hển, đau đớn khiến cho cô chẳng còn hơi sức để thét
lên nữa, cũng không có hơi sức để oán trách người nào cả. Cô chỉ muốn
bảo vệ thật tốt cho bảo bảo, cô muốn bình an sinh nó ra đời.
- Mợ cả, người đợi một chút, chú Trương sẽ trở lại nhanh thôi, xin người cố
gắng một chút. - Dì Trương không ngừng động viên ở bên tai của cô, để
cho cô không cảm thấy cô đơn và có thêm động lực.
Thời điểm một người phụ nữ sanh nở, lại không có chồng bên cạnh nhất định sẽ vô cùng cô quạnh!
- Cám ơn dì, dì Trương - Duy Nhất nhìn bộ mặt lo lắng dì Trương, cố gắng
kéo ra nụ cười yếu đuối. Trong lòng nhiều hơn một phần an ủi, dù tất cả
mọi người không quan tâm đến cô, ít nhất cũng còn dì Trương vẫn đang lo
lắng cho cô, điều đó đủ làm cô thỏa mãn rồi.
- Nha đầu ngốc, đừng nói cảm ơn dì? Nhẫn nhịn thêm một chút, tận lực hít sâu, như vậy sẽ ít
đau đớn hơn. - Dì Trương nhẹ nhàng vuốt mồ hôi ướt trên trán cô, đau
lòng nói.
- Dạ. - Duy Nhất khe gật đầu, nhắm mắt lại đợi chờ lần đau đớn tiếp theo, nhỏ giọng rên rỉ.
- Người nào? ở đâu? - Minh Dạ phạm vội vã chạy vào, khi chú Trương gọi
điện thoại nói cô sắp lâm bồn, khiến anh thiếu chút nữa nhảy dựng lên,
không quan tâm chuyện mình có mặc quần áo tử tế không, tùy tiện khoác
một chiếc áo khoác sau đó chạy đến đây.
- Cậu hai, chúng tôi đang ở đây - Dì Trương vừa nghe được giọng nói của anh lập tức đứng lên, cúi người chào anh.
- Mau mau, Dì Trương thế nào rồi? Mọi chuyện chuẩn bị xong hết chưa -
Minh Dạ Phạm nhìn thấy Duy Nhất nhắm hai mắt nằm trên ghế sa-lon, vội
vàng đưa tay ôm lấy cô, mấy ngày nay thể trọng của cô tăng lên khá
nhiều, nhưng anh vẫn cố gắng ôm cô, không hề nhíu mày vì sức nặng ấy.
Bình thường cũng thấy cô béo lên không ít, nhưng tại sao khi ôm cô vẫn
cảm thấy cô nhẹ như bong bóng vậy.
- Ừ. . . . . . –
Động tác đột ngột của Minh Dạ Phạm, khiến sự đau đớn ở dưới bụng Duy
Nhất tăng lên không ít, sự đau đớn khiến cô không nhịn được phải lên
tiếng.
- Nhẹ một chút, cậu hai, xin nhẹ tay một chút. - dì Trương nghe được tiếng hừ nhẹ của Duy Nhất, xách theo một túi đồ đã chuẩn bị
từ mấy ngày trước đi theo dặn dò Minh Dạ Phạm.
- À, tôi hiểu rồi. - Minh Dạ Phạm đồng ý, ôm lấy thân thể của cô, nhanh chóng đi ra ngoài.
Chú Trương đã sớm đứng bên cạnh xe đợi bọn họ, vừa thấy bọn họ chạy ra vội vàng giúp bọn họ mở cửa xe.
Minh Dạ Phạm thận trọng đặt cô lên xe, sau đó cấp tốc chạy vội ra trước,
phía sau là dì Trương và chú Trương liền ngồi lên xe, sau đó xe lập tức
chạy vội ra ngoài.
Minh Dạ Phạm thông qua kính chiếu hậu nhìn
thấy sắc mặt tái nhợt của cô, nghe cô thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rỉ
nho nhỏ, tâm đột nhiên thấy đau nhói, đôi tay nắm chặt tay lái, cũng nữa không để ý quá nhiều, chân đạp lên thắng ga, dùng tốc độ lái nhanh nhất mà chạy đi.
- Mau . .. . mau, để nơi này. - Vừa tới bệnh viện,
các bác sĩ đã chờ sẵn tại cửa, vội vàng chỉ huy Minh Dạ Phạm đem Duy
Nhất thả vào giường đẩy, vội vàng đẩy cô vào phòng sanh.
Đi vào
trong không tới một tiếng đồng hồ, liền nghe được tiếng khóc thật to của đứa bé, âm thanh to rõ giống như chiêu cáo mọi người là bé đã đến thế
gian, tiếng khóc vô cùng lớn cũng không mang theo một tia uất ức nào.
Người bên ngoài nghe thấy tiếng khóc đó, cõi lòng đang lo lắng dần bìn