thế nào, cô không muốn con
của mình phải trải qua chuyện đau lòng như thế. Nhưng bây giờ đứa bé đã
lớn như vậy, thậm chí đã bắt đầu sẽ đá người, cô phải là như thế nào?
Bây giờ muốn bỏ cũng không bỏ được nữa.
Có lẽ bảo bảo cảm nhận
được suy nghĩ của cô, chợt đưa mình qua, giống như đang kháng nghị suy
nghĩ của cô, trừng phạt bởi vì cô không nên suy nghĩ như vậy, chân nhỏ
đá mấy cái vào bụng cô, đem cái bụng nâng lên để nó đừng bị thương.
- Hí. . . . . . - Duy Nhất hít vào một hơi dùng đôi tay che bụng nhỏ lại, dịu dàng vuốt ve cái đứa nhỏ cứng đầu trong bụng: - Bảo bảo, bảo bảo
ngoan, mẹ sẽ thương con, có phải con đau lòng vì mẹ nghĩ thế không? Về
sau mẹ sẽ không bao giờ nghĩ như vậy nữa được không?
Đứa nhỏ trong bụng giống như hiểu lời nói của cô, từ từ không ầm ĩ nữa, không hề vận động giống như ban nãy.
- Haizzz. . . . . . , - Duy Nhất nhẹ nhàng thở ra một hơi, buồn cười
nhìn cái bụng của mình - Bảo bảo ngoan, làm sao con nghịch ngợm như thế, ngoan ngoãn là đứa bé đáng yêu
- A. . . . . . - Đột nhiên cái bụng đạp Duy Nhất một cái, khiến cô phải thét lên, thì ra là đứa bé trong bụng đang đá cô.
- Ha ha ha, đứa trẻ hư. Tại sao khi dễ mẹ như vậy? Nếu con không ra đời
thì chắc mẹ sẽ bị con chết mất. - Duy Nhất vuốt bụng mình, nhẹ nhàng
cười, đảo mắt nhìn Minh Dạ Tuyệt đang ngồi trên sa-lon, nụ cười trên mặt lần nữa biến mất: - Bảo bối ngoan, ba con hình như không yêu quý chúng
ta, làm thế nào đây? Mẹ đã rất cố gắng, rất nỗ lực, nhưng ba con vẫn
không hiểu được, bảo bối, nếu con biết ba con không yêu con... con có
chấp nhận ở bên mẹ cả đời không?
- Cô đang làm gì vậy? – Đang lúc Duy Nhất trò chuyện với đứa bé cứng đầu trong bụng mình, bất thình lình giọng nói của Minh Dạ Tuyệt từ trong đại sảnh nhẹ nhàng tới đây.
- Dạ, tới. - Duy Nhất hít sâu một hơi, từ từ đi vào đại sảnh nhìn thấy
anh đang cầm một phần tài liệu trong tay, không ngừng xem xét, đầu cũng
không ngẩng lên nhìn cô.
Gần đây anh giống như trở nên rất bận
rồi, hơn khi vài tuần liên ngủ ngoài thì cũng trở về vài ngày, nhưng bây giờ giống như rất ít về nhà. Thời gian về càng lúc càng muộn, cả đêm
không về cũng là chuyện thường. Nhưng đại đa số đều như hiện tại, trở về vẫn không ngừng xem văn kiện, cho đến khuya mới có thể nghỉ ngơi. Cũng
không biết tại sao anh phải bận rộn như vậy, mỗi lần cô hỏi anh, muốn
xem anh có muốn nhìn mình một chút không, anh cómuốn nói chuyện với cô
không, hay muốn cô đừng xía vào chuyện của anh. Điều cô có thể làm là
nấu cơm cho anh, dọn dẹp phòng cho anh, trừ những thứ kia ra thì dường
như anh không cần cô.
Duy Nhất nhìn anh một cái, cười chán nản bước vào phòng bếp, chỉ chốc lát sau liền bưng ra một chén cháo nóng hổi.
- Nên uống lúc còn nóng! Uống xong hả xem tài liệu tiếp - Duy Nhất đi tới bên cạnh sofa đem chén trong tay đưa cho anh, cũng ngồi xuống sát bên
anh, nhìn lướt qua tài liệu trên bàn, trên giấy là những con số và dòng
chữ chi chít, khiến cho cô rối tung rối mù.
- Thế nào? Cô hiểu
không? - Minh Dạ Tuyệt thấy ánh mắt của cô, nhưng cũng không che tài
liệu lại, ngồi một bên vừa húp cháo vừa hỏi.
Phần tài liệu này là phần tài liệu rất quan trọng, liên quan mất thiết đến tài sản hiện có
của bang Thiên Minh, hiện tại là thời khắc chuyển giao mấu chốt của bang Thiên Minh, những tài liệu này là trừ người đứng đầu bang Thiên Minh ra không ai được nhìn thấy cả. Dù là ông trời cũng không được phép nhìn,
chớ nói chi là cô.
- Không hiểu, rối tinh rối mù. - Duy Nhất lắc
đầu một cái, mỉm cười ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đang cố gắng tìm tòi
nghiên cứu đôi mắt của cô.
- Sao thế? - Duy Nhất nhìn vẻ mặt
không biểu lộ cảm xúc của anh, nụ cười dần biến mất, tâm mang một cảm
giác không thoải mái cùng hoài nghi.
- Không có gì? - Minh Dạ
Tuyệt lấy lại tinh thần thản nhiên nói, hớp một ngụm cháo trong bát sau
đó đưa chén cho cô, cầm tài liệu trên bàn lên tiếp tục xem.
Duy
Nhất nhận lấy chén không, nhìn bộ dạng bận rộn của anh, ánh mắt có chút
ảm đạm, trong lòng có chút khổ sở, anh đang hoài nghi cô sao? Mặc dù
biết anh đang cố ý thử dò xét cô, nhưng cô không muốn thừa nhận anh đang hoài nghi mình. Nếu quả như vậy, khẽ khiến cho lòng cô đau đớn đến
không thể lành lại.
Lần nữa quay lại, Duy Nhất không có ngồi vào
bên cạnh anh, mà ngồi một chiếc ghế sa-lon khác cách anh khá xa, mở máy
vi tính ra kiểm tra công việc ở vườn hoa, mặc dù anh không muốn cho cho
cô bước vào thế giới của anh, nhưng cô lại muốn tiến vào thế giới ấy. Có lúc, cô không nhìn vào máy vi tính mà quay sang nhìn anh, sau đó cố
ý quay sang một hướng khác, hi vọng anh thỉnh thoảng sẽ quét mắt qua
cô, cho dù chỉ một cái thôi. Nhưng anh vẫn chưa từng nhìn cô hay máy vi
tính của cô. Anh không muốn biết cô đang làm gì, cũng không muốn để cho
cô biết anh đang làm gì. Thậm chí cô từng hoài nghi, trong lòng hai
người có một vách ngăn như thế vẫn sống được với nhau sao?
Minh Dạ Tuyệt ngẩng
đầu nhìn cô một chút, thấy Duy Nhất đang ngồi cách xa anh, trong mắt là
vạn tia phức tạp, lúc cô vừa nhìn vào đống tài liệu ki