uy Nhất vừa tỉnh lại,
đã không thấy bóng dáng của anh đâu, ánh mặt trời chiếu vào căn phòng,
chiếu vào cơ thể của cô khiến nó trở nên ấm áp lạ thường.
Nhớ đến sự dịu dàng của anh trong đêm qua, Duy Nhất ngượng ngùng cười một
tiếng, chợt đưa tay kéo chăn đắp lên gương mặt ửng hồng của cô, trốn vào trong chăn len lén hưởng thụ cảm giác ngọt ngào thuộc về của riêng cô.
Cô từ từ vui vẻ trở lại, bởi vì mình bắt đầu chú ý đến anh, mặc dù thời
gian không quá dài, nhưng điều này cũng là đã đủ lắm rồi. Nhưng chuyện
mấy ngày nay, làm cho Duy Nhất lo lắng thêm, bởi vì anh không quan tâm
đến cô, cũng chỉ nằm nghỉ ngơi một chút thôi, qua đoạn thời gian đó, ánh mắt của anh chưa bao giờ rơi vào cơ thể cô. Cũng giống như trước kia,
mọi ngày đều đi sớm về trễ.
Có phải cô đã quá tham lam hay không? Có phải chuyện cô muốn có được trái tim anh là vọng tưởng hay không?
Dạo này thân thể cô càng ngày càng yếu ớt, sức lực cũng không bằng trước
kia; có lúc, cô bảo rằng mình sẽ ngồi chờ anh về, thế nhưng lại ngủ lúc
nào chẳng hay, mỗi lần anh chở về đều nhìn thấy cô ngủ thiếp đi, vì thế
anh lại nhíu mày bảo rằng: “Nếu chờ tôi thì không được ngủ”
Từ
khi bắt đầu cô đã sống trong mê mang, cô nên bỏ qua ý nghĩ đợi chờ một
ngày nào đó sẽ có được trái tim anh sao? Sẽ có một ngày anh thật sự quan tâm đến cô sao? Nếu như anh thực chú ý đến sự tồn tại của cô, vậy tại
sao chưa bao giờ anh nói lời quan tâm cô? Mặc dù anh bắt đầu đi vào
phòng tắm phòng cô, cũng cầm quần áo của mình qua phòng cô, nhưng vì sao anh vẫn không chú ý đến cô?
Nếu như cô không có chút xíu lực hấp dẫn nào với anh, vậy anh muốn cô sinh đưa bé ra làm gì? Chẳng lẽ anh
cũng chẳng quan tâm đến đứa bé của hai người sao? Đứa bé trong bụng của
Duy Nhất đã được năm tháng. Ngày đó, khi Duy Nhất đang đi bộ bên cạnh
vườn cây gần nhà, đứa bé trong bụng đột nhiên đá cô một cước, Duy Nhất
giật mình há miệng một lúc lâu mới phản ứng được, cúi đầu nhìn chiếc
bụng của mình, kích động không cách nào diễn tả nổi, đứa bé thuộc về anh và cô đã biết cử động rồi, đây là một cảm giác vô cùng thiêng liêng.
Không biết anh Tuyệt nhìn thấy hình ảnh này sẽ như thế nào? Là vui vẻ? Là kinh ngạc? hay cũng như cô kích động không thôi?
Trong lòng Duy Nhất không ngừng tưởng tượng cảnh Minh Dạ Tuyệt biết tin tức
này sẽ như thế nào, trên miệng lộ ra một nụ cười ngọt ngào
Buổi
tối anh mới vừa bước vào cửa nhà, cô vui vẻ vội vàng chạy đến trước mặt
anh, không để ý đầu tiên phải giúp anh hâm nóng cơm, cũng không kịp đợi
anh đặt cặp công văn của mình xuống, mà kéo cánh tay của anh cuốn lấy
bước chân của anh.
- Tuyệt, hôm nay đứa bé động đẩy ạ? - Duy Nhất lôi kéo tay anh, ngửa đầu nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh.
- Cái gì? - Minh Dạ Tuyệt ngước mặt nhìn nụ cười của cô, không hiểu cô nói cái gì nữa.
Không phải anh mau quên, mà khi anh bước lên giường cảm thấy bụng cô rất
phiền toái, liền không muốn chú ý đến đứa trẻ trong bụng cô nữa. Cũng
chưa từng nghĩ tới kể từ ngày mang thai đưa bé đến nay đã là mấy tháng.
- Đứa bé, con của chúng ta đó, hôm nay nó bắt đầu biết đạp rồi? - Duy
Nhất cho là anh không nghe rõ lời của mình, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve
bụng của mình, mỉm cười nói. Trong mắt nhiều hơi một tia yêu thương.
- A, như vậy sao? - Minh Dạ Tuyệt liếc mắt nhìn cái bụng bắt đầu tròn ra của cô, nghi ngờ hỏi.
Chỉ là một cử động nhỏ thôi, cũng đợi anh về kể cho anh sao?
- Ách. . . . . . , anh không phải vui mừng sao? – Nụ cười trên mặt Duy
Nhất từ từ biến mất. Đây cũng là con của anh nhé, đứa bé bắt đầu cử động chứ tỏ nó rất khỏe mạnh, đã thành hình, đây không phải là tin tức đáng
vui mừng sao?
- Cái này có gì đáng vui mừng sao? Tôi rất mệt mỏi, tôi muốn ăn chút gì đó. - Minh Dạ Tuyệt cau mày nhìn cô một chút, có
chút không giải thích được. Không kiên nhẫn rút cánh tay đang đặt trên
bụng cô về, xoay người hướng ghế sa lon.
Mấy ngày nay, anh có thói quen về nhà ăn cơm, mà bây giờ, cô không cho anh ăn cơm, vì chuyện nhỏ thế khiến anh đói là sao.
Đứa bé cử động thôi mà, làm sao lại phải có cảm giác vui mừng, chỉ cảm thấy bụng cô bây giờ càng lúc càng lớn, khiến cho anh trên giường muốn ôm cô ngủ cũng chẳng thoải mái. Vậy thì làm sao lại vui mừng, phiền toái chất đống thì có.
Duy Nhất đứng ở cửa bậc thang, ngơ ngác nhìn bóng
lưng của anh, nụ cười trên mặt từ từ biến mất, cúi đầu đang nhìn mình đã chiếc bụng đang đội lên của mình, cơ thể hơi bắt đầu run rẩy.
Ban đêm gió nhẹ nhẹ nhàng thổi qua làn tóc cô, lộ ra khuôn mặt đẹp đẽ cùng
hai mắt trong veo như hồ thủy. Cơ thể vốn luôn ấm áp bị cơn gió thổi qua khiến nó dần mất đi nhiệt độ ổn định. Đột nhiên cô cảm thấy lạnh quá,
giống như tất cả nhiệt độ trên người đều biến mất. Thế giới này chỉ toàn khí lạnh, rét lạnh thấu xương.
Anh không thích đứa bé này sao?
Nếu như không thích, ban đầu tại sao bắt cô lưu lại đứa bé này? Tại sao
không trực tiếp để cô phá thai? Nếu như anh thật sự nói anh không thích
đứa bé này, cô sẽ không có giữ lại đứa bé này trên đời, cô hiểu cảm giác một đứa bé không được ba yêu thương đau khổ