hế kia, y như như rằng họ là vũ trụ và người ta phải nghe lời họ nếu muốn tồn tại vậy. Nhưng óc họ nhỏ thật, có bao giờ họ suy
nghĩ đến cái lý do khiến người khác nghe lời họ chưa?.
- Cô. . . . . . . - Hạ Thanh Lịch nổi nóng muốn hung hăng đánh Duy Nhất một bạt
tai, rồi lại dùng sức nhịn xuống, trên mặt lộ ra nụ cười nham hiểm: -
Bây giờ tôi không là gì, nhưng một ngày nào đó tôi nhất định sẽ thay thế vị trí của cô, chẳng lẽ cô muốn người khác đuổi cô đi hay sao? Cô cứ
như vậy không biết xấu hổ à?.
- Đó cũng là chuyện của tôi, không
cần cô phải quan tâm. - Duy Nhất nói xong lại xoay người mở của, người
phụ nữ này chỉ muốn đem lại phiền toái cho cô, nhưng cô rời đi hay ở
lại, chỉ có cô mới có thể quyết định, còn chưa tới phiên người khác đến
huơ chân múa tay trước mặt cô.
- Cô. . . . . . , tôi bảo cô lập
tức chia tay với Tuyệt, nếu không, đừng trách tôi không khách sáo. - Hạ
Thanh Lịch chợt đưa tay nắm lấy tay Duy Nhất, trong mắt bắn ra tia tàn
độc.
- Khốn kiếp, không cho cô khi dễ mẹ tôi, buông tay mẹ tôi
ra. - Nhu Nhi vừa nhìn thấy Hạ Thanh Lịch tóm lấy cánh tay mẹ mình, lập
tức từ sau lưng Duy Nhất bước ra giơ cánh tay nhỏ bé đánh vào người Hạ
Thanh Lịch, mặc dù bé không biết Hà Thanh Lịch là người thế nào, thế
nhưng quả đấm của bé vẫn có lực rất mạnh.
Duy Nhất nhìn cơ thể nhỏ nhắn của con gái mình, vội vàng dang tay kéo Nhu Nhi về trở về bên cạnh mình.
- Thứ không biết chết sống, mày dám đánh tao à. - Hạ Thanh Lịch buông tay Duy Nhất ra, phất tay định đánh Nhu Nhi, Duy Nhất thấy thế vội vàng kéo Nhu Nhi đến trước ngực mình, quay lưng về phía Hạ Thanh Lịch để bảo vệ
Nhu Nhi, bàn tay kia vừa vặn đặt xuống trên lưng cô.
- Hự. - Duy
Nhất rên lên một tiếng, đem Nhu Nhi đẩy tới trước cửa, còn bản thân mình thì nhanh chóng xoay người ra trước, vừa đúng lúc cánh tay của Hạ Thanh Lịch chuẩn bị hạ xuông lần nữa, cô ngẹo đầu qua tránh khỏi cú đánh của
cô ta, duỗi tay ra tóm lấy cổ tay của Hạ Thanh Lịch, cơ thể khẽ xê dịch, Hạ Thanh Lịch không ngừng nghiêng người về trước như sắp ngã đến nơi,
ngay lập tức ngã phịch xuống đất.
- A. . . . . . - Hạ Thanh Lịch
kêu đau, nhìn Duy Nhất, không dám tin vào mắt mình. Thì ra cô ta không
đơn giản như cô nghĩ, xem ra cô đã quá sơ suất.
Duy Nhất lạnh
lùng nhìn người phụ nữ đang ngã dưới đất, bước nhanh tới bên cạnh Nhu
Nhi, đem chìa khóa trong tay nhét vào lòng bàn tay Nhu Nhi, quay người
lại, canh chừng Hà Thanh Lịch tập kích lần nữa.
- Nhu Nhi, nhanh
mở cửa rồi vào trong nhà đi con, sau đó khóa trái cửa lại, biết chưa? -
Duy Nhất vừa chăm chú nhìn Hạ Thanh Lịch và mấy tên kia, vừa dặn dò Nhu
Nhi.
- Con muốn ở cùng với mẹ, con muốn ở lại cùng mẹ đối phó với mấy người xấu. - Nhu Nhi cầm chìa khóa trong tay, lại không chịu quay
đầu mở cửa.
- Cục cưng của mẹ, con có thể nghĩ như vậy, mẹ rất
vui, nhưng con không tin tưởng mẹ sao? - Duy Nhất cẩn trọng canh chừng
Hạ Thanh Lịch cùng với mấy tên đàn ông đang rục rịch bên kia, trong lòng càng thêm nôn nóng. Có Nhu Nhi ở bên người, chỉ làm cô thêm lo lắng mà
thôi.
- Con tin mẹ, nhưng con vẫn muốn ở cùng với mẹ. - Nhu Nhi
kiên định nói, bé không muốn bỏ lại mẹ ở đây, cho tới bây giờ đều là mẹ
bảo vệ cho bé, bé cũng muốn giúp đỡ mẹ mình.
- Vậy thì nghe lời
mẹ, mở cửa ra đi, còn sau đó cần làm gì thì con biết mà, phải không? Con làm việc ấy, chính là giúp mẹ, có biết chưa? - Duy Nhất cắt ngang lời
nói của con gái, cô không chỉ một lần dạy Nhu Nhi làm như thế nào để đối phó với kẻ xấu, tin tưởng bé hiểu ý của cô.
- Con hiểu rồi, con
nghe lời mẹ. - Nhu Nhi nghe đến đó không do dự mà quay đầu mở cửa, dáng
vẻ trấn tỉnh mà những đứa bé cùng trang lứa khó có được.
Duy Nhất nghe tiếng
bước chân của Nhu Nhi, xác định con đã vào nhà, lập tức xoay người lại,
sau đó đối diện với bọn họ, trong mắt hiện lên vẻ nhẹ nhõm. Chỉ cần Nhu
Nhi không ở đây thì cô không còn bị uy hiếp nữa.
- Mấy người còn
đúng đó chi nữa? Cùng tiến lên đi, chỉ cần không để lại vết thương trên
người cô ta, việc khác không cần quan tâm, đánh mạnh vào cho tôi. - Hạ
Thanh Lịch vất vả bò dậy, đỡ cái mông đang đau âm ỉ của mình, hung hăng
nói với đám sát thủ vẫn đứng sau cô chưa hề ra tay
- Khoan đã,
tôi cảnh cáo cô, bây giờ lập tức rời khỏi đây, nếu không đừng trách tôi
ra tay không lưu tình. - Duy Nhất vừa nhấc tay, lạnh lùng nhìn Hạ Thanh
Lịch, cảnh cáo cô ta một lần cuối.
- Ra tay không lưu tình à? Câu đó do tôi nói mới đúng, đáng tiếc, tôi không biết. Mấy người ra tay cho tôi, không cần lưu tình. - Hạ Thanh Lịch cắn răng nghiến lợi nhìn Duy
Nhất đầy hung ác, con nhỏ đáng chết này lại dám động thủ với cô, quả
thực chán sống rồi đây mà.
Nghe được được lời sai khiến của Hạ
Thanh Lịch, một tên đàn ông bước lên, khóe miệng nâng ra nụ cười dâm
đãng đi tới cạnh Duy Nhất, bọn họ cho rằng đây chỉ là một cô gái yếu
đuối mà thôi, không cần cả đám bọn phải cùng tiến lên.
Lúc đi tới bên cạnh Duy Nhất nụ cười trên mặt hắn liền biến mất, chợt vung tay lên đánh một quyền vào mặt Duy Nhất, nhưng Duy Nhất chỉ nhẹ nhàng nhìn nó,