nhấc tay lên tóm lấy cổ tay hắn, hai ngón tay giữ chặt lấy động mạch
hắn, hắn ta sửng sốt khi thấy cổ tay mình như bị chặt đứt, cả người mềm
nhũng, động tác của cô không tốn sức lực so bao nhiêu nhưng lại khiến
hắn ngã xuống đất.
- A. . . . . . – Hắn ta kêu lên một tiếng, từ trên tường ngã xuống đất, ôm lấy cánh tay mình, không đứng dậy nổi nữa
Duy Nhât ngay cả nhìn cùng không thèm nhìn đến hắn, ánh mắt gắt gao nhìn
chằm chằm mấy người khác. Mấy gã kia như bị hoa mắt, nhìn đồng bọn của
mình đang nằm trên đất, cả đám nhìn nhau gật đầu một cái, trong mắt xuất hiện một tia cẩn thận, cùng nhau bước đến trước mặt Duy Nhất.
Mấy người đồng thời hét lớn, phát huy chiêu thức độc ác nhất của mình, định sẽ ra tay giết Duy Nhất.
Duy Nhất nhanh nhẹn xoay người, tránh thoát tất cả, nhấc chân đá và xương
bánh chè của đám người định công kích cô, người nọ kêu đau một tiếng rồi ôm lấy chân mình, ngã nhào trên mặt đất, mấy người khác nhìn tình hình
này thì không dám xem nhẹ cô nữa, ra ra cùng lúc. Nhưng thân thể Duy
Nhất linh động di chuyển vthoát khỏi vòng vây, chỉ chốc lát lại nghe một tiếng kêu thất thanh nữa, lại một người bị cô đánh bại, chỉ có thể nằm
dưới đất ôm đầu kêu đau.
Hạ Thanh Lịch nhìn một màn trước mắt,
sững sờ tại chỗ, cô vẫn cho rằng Duy Nhất là một người phụ nữ bình
thường, không nghĩ tới cô ta lại ra tay mạnh như vậy, mấy tên đàn ông to lớn kia không cách nào tiếp cận cô, đang lúc cô sững người suy nghĩ,
chợt thấy một tên khác văng lên tường, ‘Rầm’ một tiếng rồi rớt xuống
đất, hai mắt nhắm nghiền không tỉnh lại nữa.
Nhu Nhi trở về phòng lấy điện thoại báo cảnh sát, rồi lập tức quay trở lại cửa chính, bé
nghe bên ngoài có tiếng đánh nhau, nhưng lại không nghe thấy giọng nói
của mẹ, vì vậy lặng lẽ hé cửa, nhìn ra bên ngoài.
Nhìn mấy tên
đàn ông kia thay phiên nhau nằm trên đất, Hạ Thanh Lịch càng ngày càng
sợ, tay chân bắt đầu không giữ được bình tĩnh mà run rẩy, hai chân muốn
cử động để đi khỏi nơi này nhưng không được.Bây giờ người phụ nữ kia
không chút lưu tình, trên người ngập tràn sát khí cùng sự tàn nhẫn, y
như một thần nữ đang báo thù.
Ngay lúc Hạ Thanh Lịch men theo
vách tường để nới rộng khoảng cách với Duy Nhất, là lúc người cuối cùng
cũng bị cô ta đánh ngã trên đất, Duy Nhất lạnh lùng nhìn cô ta, Hạ
Thanh Lịch sợ run người đến nổi suýt ngã xuống dưới đất, không dám làm
gì tiếp theo, chỉ sợ Duy Nhất bẻ tay cô, hất cô văng lên tường, ánh mắt
cô không ngừng ngó xung quanh, muốn tìm một nơi có thể tránh xa thoát.
Nhưng Duy Nhất lại bước từng bước đến cạnh cô ta, động tác chạm rãi đấy
như để hành hạ trái tim nhỏ bé của cô ta. Đột nhiên cô ra thấy cánh cửa ở lối nhỏ có một cái đầu hé ra, cô ta không thèm nghĩ thêm nữa, chợt đẩy
cửa ra, bởi vì không có sự chuẩn bị trước cho nên khi người khác mở cửa
thì Nhu Nhi bị ngã, Hạ Thanh Lịch chạy lên tóm lấy người Nhi Nhi ôm vào
lồng ngực, từ từ bước lui vào trong nhà.
Duy Nhất không nhanh
không chậm đi tới bên cạnh Hạ Thanh Lịch, cô thấy được khe hở cánh cửa
đằng sau cô ta, cô không muốn cho cô ta thấy được nó, nhưng không nghĩ
Hạ Thanh Lịch lại phát hiện ra, rồi cô ta ra sức đóng cửa lại, cô lập
tức chạy vào trong, nhưng không ngờ Hà Thanh Lịch lại cầm con dao gọt
táo đặt lên cổ Nhu Nhi.
- Mẹ. . . . . . - Nhu Nhi vừa nhìn thấy mẹ đi vào liền giãy giụa, muốn tránh khỏi sự khống chế của Hạ Thanh Lịch.
- Nhu Nhi đừng cử động, ngoan, nghe lời mẹ. - Duy Nhất thấy Nhu Nhi cử
động khiến dao cứa vào cổ, làm cổ bé chảy máu, trái tim khẩn trưởng chạy lên cuống họng.
Nhu Nhi nghe lời mẹ, quả nhiên dừng mọi động tác lại, không lộn xộn nưã, bởi vì bé tin tưởng mẹ có thể cứu bé khỏi chỗ
này, lúc nãy bé nhìn cảnh tượng kia thật sự rất khâm phục mẹ mình, nhất
định mẹ cũng sẽ trừng trị người phụ nữ xấu xa này.
- Cô buông nó
ra đi. - Thấy Nhu Nhi không lộn xộn nữa, Duy Nhất lập tức nhìn về phía
Hạ Thanh Lịch, trong giọng nói tăng thêm vài phần nặng nề.
- Tôi. . . . . . , tôi không thả, cô làm gì hả? Nếu không phải là cô mặt dày
sống chết ở lại bên cạnh Tuyệt lâu như vậy, thì tôi đã sớm trở thành vợ
của anh ấy rồi, đều là lỗi của cô. - Tay Hà Thanh Lịch run rẩy, hung
hăng nói.
-Tôi mặt dày ở bên cạnh anh ta? Anh ta nói như vậy sao? - Trong lòng Duy Như dâng lên một nỗi đau xót, hai mắt nheo lại, trong
mắt tăng thêm sự nguy hiểm, có lẽ tất cả mọi chuyện ngày hôm nay đều do
cô gây nên, nếu cô sớm rời khỏi anh, Nhu Nhi sẽ chẳng phải chịu cực khổ
như thế. - Đúng, chính Tuyệt đã nói như vậy, cô là cái người phụ nữ không biết xấu hổ. Nếu không phải
là do cô, tôi và Tuyệt cũng không thành ra như vầy, cho đến nay tôi và
anh ấy cũng chưa thể ở chung với nhau. - Nghe câu hỏi của Duy Nhất nên
Hà Thanh Lịch trả lời như vậy, dĩ nhiên lời nói ấy thật hay giả chỉ có
mình cô biết, nhưng cô nghĩ nó hoàn toàn đúng, nếu không phải do người
phụ nữ này cứ mãi bên cạnh Tuyệt thì cô đã có thể ở chung với anh rồi.
- Nếu như anh ta có lòng, dù hôm nay cô không tới đây, cô vẫn có thể ở
cùng với anh ấy, nếu như anh ấy vô tâm, dù cho c