Old school Swatch Watches
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326011

Bình chọn: 7.00/10/601 lượt.

bằng không, bé sẽ không cho chú vào đâu.

Nhu Nhi không để ý tới việc Trang Nghiêm giơ tay bảo đảm, chỉ hơi hơi nghiêng đầu liếc anh một cái, sau đó kéo mẹ đi vào trong nhà.

Khiến Trang Nghiêm lập tức

sững sờ đứng nguyên tại chỗ. Minh Dạ Tuyệt nhìn bộ dáng hơi ngẩng đầu

dõi theo mẹ con Duy Nhất của anh, thì nhẹ nhàng thở dài, xem ra Nhu Nhi

chẳng có thái độ tốt với bất kỳ người đàn ông nào cả.

"Nhu Nhi,

tại sao lại cho chú Trang Nghiêm đi vào, không phải con rất ghét chú ấy

sao?" Vừa đi vào trong phòng, Duy Nhất nhẹ giọng hỏi Nhu Nhi, trong lòng có chút khó hiểu.

"Con biết rõ chú ấy không thích con, nhưng chú ấy thích mẹ, chỉ cần chú ấy ở đây thì ba sẽ không thể khi dễ mẹ. Bởi

chú ấy sẽ bảo vệ mẹ. Hắc hắc he he. . . . . ." Nhu Nhi lộ ra một nụ cười sâu xa, lặng lẽ thì thầm bên tai Duy Nhất.

"Ách. . . . . . , Nhu Nhi, con học những thứ này từ đâu vậy, chẳng lẽ sư phụ của mẹ dạy con?" Duy Nhất ngẩn người một chút, không ngờ Nhu Nhi còn nhỏ nhưng đầu óc

lại thông minh đến thế. Bắt đầu từ khi nào, Nhu Nhi đã suy nghĩ được như vậy?

"Đương nhiên là do sư phụ của mẹ dạy con rồi, mỗi ngày ông

ấy đều đến đây nói ông ấy là ông nội của con, nhưng con không thích gọi

ông ấy là ông nội, thế là ông ta không ngừng dong dài nhiều chuyện, sau

đó con lại cảm thấy những lời mà ông ta nói rất có lý. Thật nha.". Nhu Nhi đưa một đôi mắt nghiêm túc nhìn mẹ mình .

"Ách. . . . . . , Đúng vậy, rất có đạo lý." Duy Nhất dở khóc dở cười nói. Mặc dù ông già kia là một lão già ngoan độc, cá tính có chút cổ quái, nhưng không thể phủ nhận lời của ông nói rất có đạo lý, nhưng nói những lời

này với một đứa nhỏ mười tuổi hình như còn quá sớm?

Hai người đàn ông kia đang ngồi ở ghế sa lon, cũng không có ai lên tiếng, chỉ liếc

nhau một cái, mỗi khi nhìn nhau, đều sẽ thừa dịp Duy Nhất không chú ý mà phát ra tia lửa công kích đối phương. Mà Duy Nhất lại đang ngồi ở bàn

học, tập viết với Nhu Nhi.

Khi mặt trời sắp lặn, ánh sáng màu đỏ

nhạt trong nhà cũng trở nên yếu ớt, những chậu hoa nhỏ nơi bể cửa nhuộm

màu đỏ ửng, cũng là lúc Nhu Nhi làm xong bài tập về nhà. Duy Nhất phụ

Nhu Nhi thu dọn tập vỡ, sau đó cô quay đầu nhìn thấy hai người đàn ông

đang ngồi trên ghế Salon, vẫn ngồi im lặng, dường như sau khi vào nhà

đến bây giờ bọn họ chỉ ngồi đó mà thôi.

"Các người còn chưa về sao?" Nhìn thấy hai người đàn ông như hai kẻ thù của mình, Duy Nhất cau mày hỏi.

"Không phải lúc ở trường học tôi đã nói với cô rồi sao? Chúng ta cùng nhau ăn

cơm, tôi còn chưa ăn cơm nên chưa về.". Minh Dạ

Tuyệt nhìn Duy Nhất một cái, sau đó nhìn người đàn ông ngồi ở đối diện,

giống như đó là gặp ác quỷ.

"Duy Nhất, dầu gì chúng ta cũng đã

lớn lên bên nhau, tuy hôm nay anh sai, anh nói chuyện không đúng, nhưng

em cũng không nên keo kiệt một bữa cơm tối chứ?" Trang Nghiêm cũng nhìn

về phía Minh Dạ Tuyệt, cao giọng nói, giống như là nói rõ quan hệ của

anh và Duy Nhất.

"Ách. . . . . . , được rồi!" Duy Nhất khổ sở nhìn hai người một chút, thở dài một cái, chậm rãi nói.

Một là người bạn thân cùng cô lớn lên, một là ba của Nhu Nhi. Điều này làm cho cô khó mà mở miệng

Đối với Trang Nghiêm, tuy lời mà anh nói hôm nay đã đả thương cô, nhưng dù

sao bọn họ cũng đã có hơn mười năm tình cảm, cô không thể nào nói ra lời cử tuyệt. Đối với Minh Dạ Tuyệt, đúng là khi nãy đứng ở cửa trường học

cô có đồng ý với anh, cũng không cách nào hạ lệnh đuổi khách.

Thế nên cô xoay người lại, đi vào nhà bếp, còn Nhu Nhi lại đứng đó nhìn hai người đàn ông đang ngồi ở ghế Salon một lúc, sau đó xoay người đi vào

bếp cùng với mẹ của bé

Từ nhỏ Nhu Nhi đã thói quen đi theo bên

cạnh phụ giúp Duy Nhất làm việc. Khi hai người còn ở trong bang Thiên

Minh, Nhu Nhi không có chỗ để đi, cũng không có bạn bè để chơi cùng,

niềm vui duy nhất của bé là nói chuyện với mẹ, phụ mẹ việc nhà.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cơm tối đã chuẩn bị xong, Duy Nhất

bưng những dĩa thức ăn ra ngoài, nhìn này hai người đàn ông vẫn ngồi ở

chỗ cũ, không nhúc nhích gì, đột nhiên trong lòng dâng lên một cỗ tức

giận, tại sao anh lại muốn cô đi nấu cơm? Hiện tại cô chẳng có quan hệ

gì với bọn họ cả, cô không cần phục vụ bọn họ.

Duy Nhất đứng nghĩ xem mình có nên nói gì đó với hai người đàn ông kia hay không, cuối

cùng cô chỉ cắn răng xoay người lại nói với Nhu Nhi: "Nhu Nhi, chúng ta

ăn cơm đi."

"Tổng giám đốc

Minh, tôi, là tôi ạ!" Người đàn ông cúi đầu khom lưng, trên gương mặt

hiện lên nụ cười lạnh, chỗ sâu trong đáy mắt mang theo một tia oán hận,

cũng không dám lộ ra.

Minh Dạ Tuyệt cau mày ngó người đàn ông

đang chào đón mình, cũng không nhớ đã từng gặp ông ta ở chỗ nào, vì vậy

không để ý đến ông ta, xoay người đi về phía cửa.

"Tổng giám đốc

Minh, tôi là Hách Chấn Tân, là ba của Duy Nhất! Ngài không nhớ tôi sao?" Trên mặt người đàn ông kia cố nở ra nụ cười lấy lòng, trên mặt lộ ra

rất nhiều nếp nhăn, biểu hiện rằng mấy năm qua cuộc sống của ông không

dễ dàng.

"Ba?" Nghe ông ta nói thế, Minh Dạ Tuyệt đột nhiên dừng

bước, quay đầu lại nhìn về phía người đàn ông kia, ng