hiêm túc hồi tưởng
lại chút ký ức mơ hồ mình từng có. Chỉ là, bảy năm qua, dường như ông
không có liên lạc gì với Duy Nhất, cũng không có đến thăm Duy Nhất, hôm
nay tới đây làm gì? Hơn nữa, với loại đàn ông bán con gái để đổi lấy
bình an cho mình, còn có tư cách tới nơi này sao?
"Đúng vậy, tôi là Hách Chấn Tân, hắc hắc he he, ngài nhớ ra rồi chứ?" Hách Chấn Tân cười nịnh nói.
"Nói đi, có mục đích gì?" Minh Dạ Tuyệt giận tái mặt, lạnh lùng nhìn người đàn ông đang đi tới, lời nói mang theo sự châm chọc.
Thứ người như thế này, anh gặp quá nhiều, tìm tới cửa đơn giản chỉ có hai chuyện, một là không có tiền, hai là gây rối.
Quả nhiên, anh đoán không lầm, lời nói kế tiếp của Hách Chấn Tân nghiệm chứng suy nghĩ của anh là thật.
"Ách. . . . . . , cái đó. . . . . . , Tổng giám đốc Minh à, tôi muốn mượn cậu ít tiền, không biết. . . . . ."
"Hả? Nhưng bây giờ tôi đã ly hôn với con gái ông, cũng không có lý do gì để
cho ông tiền. Hơn nữa, đừng quên, nói đến tiền, ông vẫn còn thiếu nợ
tôi!" Không đợi Hách Chấn Tân nói xong, Minh Dạ Tuyệt lập tức ngắt lời
ông, xoay người đi vào cửa chính
"Ly hôn? Tại sao có thể như
vậy?" Hách Chấn Tân hơi sững sờ, tự lẩm bẩm, vậy thì hiện tại ông phải
làm thế nào? Nhưng khi giương mắt thấy cái người đàn ông kia đang đi vào cửa và có ý đóng cửa lại, trong mắt ông ta lại lộ ra một suy nghĩ sâu
xa, vừa nghĩ ông đã lập tức lộ ra nụ cười gian, lần nữa đi về phía Minh
Dạ Tuyệt.
"Tổng giám đốc Minh, xem như ngài nghĩ lại một chút đi? Dù sao tôi cũng được xem như là ba vợ của ngài, không cần phải đem
chuyện kia quay mồng mồng chứ? Ngài có tiền như vậy, tôi chỉ mượn ngài
một chút thôi, có đáng gì chứ?" Hách Chấn Tân vừa nói, vừa đi đến bên
cạnh anh, nói như đó là chuyện đương nhiên.
Những năm qua, cuộc
sống của ông không hề dễ dàng gì, ông đã từng buôn bán một chút nghĩ là
sẽ Đông sơn tái khởi. Cũng không biết là vận khí của ông không tốt, hay
ông căn bản không có duyên với chuyện làm ăn. Mỗi hạng mục ông làm liền
lỗ vốn, trải qua một lần lại một lần như thế, ông đã hết hy vọng, không
dám suy nghĩ đến chuyện làm ăn nữa, vốn tưởng rằng coi như không làm ăn, lấy số tiền năm đó bởi vì Minh Dạ Tuyệt cưới Duy Nhất mà cho ông và
chút đất đai có được bán đi cũng có thể sống thật tốt nửa đời sau. Thật
không nghĩ, hai mẹ con Mỹ Lệ chẳng tự giác, cứ tiêu tiền như nước, mỗi
ngày đều ăn mặc trang điểm xinh đẹp, đi mua quần áo trang sức hàng hiệu, mỹ phẩm xa xỉ, không biết tiết kiệm gì cả, từ từ tiền cũng bị xài hết,
những thứ bất động sản trong tay, của cải đều bán đi sạch sẻ. Cho đến
đến bây giờ, bọn họ trừ chỗ ở có thể xem như tạm được thì chẳng còn gì
nữa; thế mà hai mẹ con kia lại cố giữ tôn khiêm của phu nhân và đại tiểu thư, nói gì cũng không chịu ra ngoài làm việc, trong nhà không có nguồn kinh tế, tự nhiên sẽ trở nên khắc khổ. Ngày đã kham khổ một chút, nếu
như bọn họ có thể hòa thuận thì cũng sống qua ngày được, nhưng hiện tại
ông không thể thỏa mãn được thói hư vinh của mẹ con Trương Mỹ Lệ, nên
hai mẹ con kia cứ oán giận ông. Mỗi ngày vừa gặp ông là mắng ông là phế
vậy, đến vợ con cũng không nuôi nổi. Sau không có cách nào, ông nghĩ
phải tìm một công việc gì đó để làm, dầu gì có thể duy trì được cuộc
sống là tốt rồi, nhưng công việc tiền lương cao, không tới phiên ông
làm, cứ bắt ông làm cán bộ nhân viên hạ đẳng, ông lại chẳng chịu làm.
Có một ngày, ông bỗng nhiên nhớ đến căn nhà từ, từ khi bọ họ đi căn nhà
này đã bỏ hoang, cũng không có người ở. Vì vậy, ông đã muốn động đến căn nhà này. Nhưng ông không có chìa khóa, cũng còn quyền sở hữu căn nhà
này, cho nên coi như ông có muốn bán nó đi, cũng không thể vào được. Sau đó qua một thời gian dài, ông cũng bỏ qua. Nhưng mấy ngày trước, khi
ông đi tới nơi này, đột nhiên phát hiện phòng ốc nơi này đã thay đổi,
không biết từ lúc nào, tường được sơn rất đẹp, cửa chính cũng đổi, hơn
nữa quan trọng nhất là nơi này giống như đã có người sinh sống. Cho nên
ngày ngày ông đều đứng đây thăm dò xem chủ nhà này là ai, sau mới phát
hiện đây là nhà của Duy Nhất – người mà bảy năm trước ông đã gả đi. Hơn
nữa, hiện tại cô đều đi xe hơi thay cho đi bộ, ăn mặc cũng là những bộ
quần áo thời trang hiện đại, đó cũng giống như cuộc sống của ông trước
kia, nếu không phải là đứa trẻ chết dầm này, có lẽ cuộc sống của ông
phải của đẳng cấp thượng lưu. Tất cả đều làm mắt ông sáng rực, xem ra
sau này ông sẽ có cuộc sống an nhàn rồi.
"Ông có thể đi kiểm tra, xem là thật hay giả." Minh Dạ Tuyệt cười nhạo một tiếng, đối với những
người như thế này, anh vốn chẳng muốn để ý, nhưng anh lại sợ ngộ nhỡ anh nói quá mức, ông ta lại tìm Duy Nhất gây phiền toái
"Không sao
à, dù đã ly hôn, còn có thể kết hôn lại! Chỉ cần cậu cho tôi năm mươi
triệu. Không, năm trăm vạn là tốt rồi, tôi có thể giúp cậu để cho con bé quay về kết hôn với cậu!" Bộ dạng của Hách Chân Tân không giống như
dáng vẻ của kẻ nói dối, suy tư một chút, vội vàng nói, mặc kệ như thế
nào, có tiền là tốt rồi, năm trăm vạn, chỉ cần ông không giao số tiền
này cho hai mẹ c