của Phạm với Nhu Nhi, cô cũng đã
nhìn ra, đây chỉ là một tuồng vui mà thôi. Mặc dù chỉ là sợ bóng sợ gió, nhưng cô vẫn hết sức tức giận, anh dám cầm Nhu Nhi đánh cuộc ra để đánh cuộc, đây quả thực là rất quá đáng.
Nhu Nhi len lén nhìn Duy Nhất đang đanh mặt lại, nhìn qua Minh Dạ Phạm,
lè lưỡi một cái, hai tay thả lỏng, từ từ tuột xuống khỏi ngực anh, cắn
môi mềm hướng về phía Duy Nhất, vẻ mặt như đã làm một việc sai sẵn sàng
chịu phạt.
Nhìn Nhu Nhi đến bên cạnh mình, Duy Nhất đến nhìn cũng không nhìn đến Minh Dạ Phạm, kéo tay của bé, quay đầu đi.
- Duy nhất à, em hãy nghe anh nói, thật ra thì đây chỉ là một vỡ kịch mà thôi, đừng nóng giận, được không? - Minh Dạ Phạm vừa thấy Duy Nhất
không nói gì mà xoay người rời đi, biết cô đã giận thật sự, liền vội
vàng đuổi theo.
- Một vỡ kịch? Anh cảm thấy đây là chuyện vui sao? - Nghe được giọng nói phía
Sau, Duy Nhất đột nhiên dưng bước, quay đầu nhìn về phía Minh Dạ Phạm.
Minh Dạ Phạm vì không chú ý nên thiếu chút nữa đã đụng phải cô, nhìn cô
trừng to đôi mắt đầy tức giận, vội vàng lui về phía sau một bước cười
khan nói: - Anh chỉ là sợ Hạ Thanh Lịch lại làm phiền em, cho nên ….
-cho nên anh liền lợi dụng Nhu Nhi để khiến cô ta mức câu đúng không? –
Duy Nhất nhừ người gấy sự, không ngừng rống giận. nhìn người đứng ở
trước mặt cô, thấy anh đuối lý không thể mở miệng, vì vậy lại nói: - Ngộ nhỡ Nhu Nhi đã xảy ra chuyện gì thì làm thế nào? Trong tay Hạ Thanh
Lịch có súng, nếu cô ấy làm tổn thương Nhu Nhi thì phải làm sao?
Haiz , em yên tâm, cây súng kia căn bản không có đạn, hai người kia cũng là của anh, mọi chuyện anh đều sắp xếp ổn thỏa, cây súng kia đã được
sắp xếp xong xuôi. Căn bản cũng không có ngộ nhỡ. Hơn nữa anh cũng đã
suy nghĩ, Hạ Thanh Lịch độc ác đến như thế nào. Ngày đó, cô ta bị anh cả cự tuyệt, thế nên cứ hầm hầm, hừ hừ nói là sẽ giết người, anh Tuyệt rất lo lắng, cho nên anh mới … ách … em ….. em làm gì đấy. – đang lúc Minh
Dạ Phạm thao thao bất tuyệt nói lại tình hình lúc đó với Duy Nhất, cả
khuôn mặt bừng bừng lửa giận.
-Tôi nói anh biết, Hạ Thanh Lịch muốn làm gì tôi cũng mặc kệ, nhưng anh
lợi dụng Nhu Nhi, tôi sẽ không tha thứ, nếu như anh muốn bắt được Hạ
Thanh Lịch, tuyệt đối không nên dùng phương pháp này, khong phải sao?
-Anh …. Nhưng chỉ có phương pháp này mới là phương pháp nhanh nhất, hữu
hiệu nhất! – Duy Nhất đưa ánh mắt soi mói nhìn chằm chằm người trước
mặt, Minh Dạ Phạm càng nói, giong nói càng trở nên yếu ớt.
Phương Pháp, anh có rất nhiều phương pháp …., nhưng đây là phương thức hữu hiệu nhất1
-Mẹ ……
-Câm miệng, trở về mẹ sẽ tính sổ với con.
Nhu Nhi nhẹ nhàng lôi kéo tay Duy Nhất, vừa muốn nói gì lai bị Duy Nhất
rống giận mà cắt đứt. lần đầu tiên bé nghe được mẹ rống giận, đầu vai
nhỏ run lên. Gương mặt nhìn về phía Minh Dạ Phạm, le lưỡi một cái, từ từ ngậm miệng.
Bé không biết phải làm thế nào, cho tới bây giờ bé chưa bao giờ thất mẹ
phát giận như thế, thậm chí mẹ đã lớn tiếng la bé, xem ra, hôm bay mẹ đã tức giận thực sự.
-Phạm, em hiểu rõ anh muốn tốt cho em, nhưng tất cả mọi người dùng cách
người dụ nguwoif ngày hôm nay? – Duy Nhất thở dài một cái, nhìn về phía
Minh Dạ Phạm nói, thấy Minh Dạ Phạm nghe được lời của cô …, lại muốn nói gì, cô đột nhiên lên tiếng cắt đứt lời anh, nói tiếp: “Tất cả đều là
tại anh mang đại nạn đến cửa, em nói cho anh biết, coi như hôm nay anh
không làm những thứ này, ngài mai em cũng sẽ mang Nhu Nhi rời khỏi nơi
đây, căn bản Hạ Thanh Lịch chưa bao giờ nằm trong suy nghĩ của em.
Chuyện của các người, cũng đã sớm không liên quan đến em, mời các người
về cho, từ nay đừng bao giờ động đến Nhu Nhi nữa. chuyện của nhà họ Minh các người, mời các người tự giải quyết, không nên dính líu tới em và
Nhu Nhi.
-Cái gi …. Rời đi? Em phải đi đến nơi nào? Anh tuyệt có biết hay không? – Vừa nghe đến việc cô muốn rời đi, Minh Dạ Phạm sẽ không nghe thêm bất
cứ lời nào nữa.
-Là em muốn rời khỏi, làm sao phải nói với anh ta, tại sao muôn nói
chuyện này với anh ta? Còn nữa, mời anh trở về nói cho người anh cả của
anh biết, người nhà họ Minh các người phiền phức quá nhiều, em không
muốn có bất kỳ dính líu gì đến nhà họ Minh nữa, chờ Nhu Nhi trưởng
thành, nếu như nó muốn trở lại thì em sẽ để cho con bé trở lại tìm anh
ta. Nói anh ta đừng phí sức tìm chúng em nữa. – Duy Nhất lạnh lùng nói,
dắt tay Nhu Nhi quay đầu lại. Mặc kệ người phía sau lưng có nghe được
lời của cô hay không.
-Haizzz …. Haizzzz…. – Nhìn thấy Duy Nhất không nói gì nữa, Minh Dạ Phạm bất đắc dĩ buông tay xuống, lại thấy Đông Phương Dực đang đứng ở bên
cạnh.
Đông Phương Dực và Minh Dạ Phạm liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó mỉm
cười gật đầu chào nhau, liền thấy anh cố đuổi theo Duy Nhất càng cố gắng đi nhanh, chỉ có Đông Phương Dực là đi song song với Duy Nhất.
Duy Nhất phải rời đi? Hơn nữa bên cạnh cô còn xuất hiện một người đàn
ông khác, má ơi đây chính là tin tức quan trọng, không biết khi anh cả
nghe được những tin tức này sẽ có phản ứng như thế nào.
Không được anh phải nhanh đi báo cho người đàn