ười đàn ông đang trò chuyện với
Nhu Nhi, khom người tiến tới thì thầm vào tai người kia.
- Được, cậu cứ giữ cửa đi. – một lát sau, cái người đàn ông đang nói
chuyện với Nhu Nhi gật đầu một cái, bảo người kia ra canh cửa.
- Đứa bé, đừng sợ, có cậu ở đây, sẽ không có chuyện gi, yên tâm đi.
- Dạ, cậu yên tâm. Con … tuyệt đối sẽ không sợ. – Nhu Nhi từ ghế gỗ nhảy xuống, vỗ vỗ lồng ngực nho nhỏ của mình bảo đảm yên tâm.
- Thật là đứa bé ngoan. – Người đàn ông kia nhìn bộ dạng của Nhu Nhi thì nhẹ nhàng cười một tiếng rồi đứng lên nói: “Này bây giờ chúng ta bắt
đầu có được không?”
- Dạ được. - Nhu Nhi sảng khoái gật đầu một cái, sau đó xoay người đi
tới một góc khuất, ngồi xuống, sau đó bắt đầu òa khóc to lên.
Ah? Đã xảy ra chuyện gì ở bên trong vậy?
Nhìn một màn trước mắt, trong đầu Duy Nhất tràn đầy nghi vấn.
Nếu như không phải mới vừa rồi thấy Nhu Nhi còn cười nói vui vẻ với
người đàn ông kia, thì hiện tại cô sẽ muốn xông vào trong ngay lập tức,
nhưng tình hình bây giờ, nhìn thế nào cũng vô cùng kỳ quái.
Duy Nhất hồ nghi nhìn những chuyện đang xảy ra bên trong, nóng nảy trong lòng từ từ lắng đọng xuống, không phải lo lắng như mới vừa rồi, chỉ là
trong lòng tràn đầy nghi vấn. Cô nhìn ra được, hai người đàn ông này
không có ý muốn làm tổn thương Nhu Nhi, nhưng tất cả những chuyện này là như thế nào?
- Người nào? - Đang lúc cô không ngừng phỏng đoán, bên trong nhất thời
xảy ra chuyện gì đó, cửa đột nhiên mở ra, giọng nói một người phụ nữ
vang lên.
Giọng nói này vô cùng quen thuộc, Duy Nhất chợt ngẩng đầu nhìn vào
trong, chỉ thấy trong nhà gỗ xuất hiện thêm một người phụ nữ, mà người
phụ nữ kia chính là người phụ nữ mà nửa năm trước đã đến nhà tìm cô –
người muốn gây tổn thương cho Nhu Nhi – Hạ Thanh Lịch.
Chuyện này. . . . . . ?
Đứng ngoài cửa cửa gỗ, nhìn người phụ nữ đang đứng giữa nhà, chân mày
Duy Nhất nhíu chặt, trái tim không tự chủ được mà bắt đầu nhảy loạn, vì
sao người phụ nữ này lại đến đây?
Chẳng lẽ là cô ta đã đem Nhu Nhi đến đây hay sao? Nhưng nhìn động tác
của hai người đàn ông kia hình như không hề có ác ý gì với Nhu Nhi, đây
rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Đang ở nơi đó, tiểu thư, cô xem có nên thả đứa bé này đi hay không! Kể từ khi đến đây đứa nhỏ này luôn khóc như thế, khóc không dừng lại, xem
ra thật đáng thương. Chúng ta cần tiền nếu làm như thế thì không tốt
lắm? - Cái người đàn ông đang nói chuyện khúm núm nói.
- Để? Hừ, nào có chuyện dễ dàng như vậy? - Hạ Thanh Lịch cười lạnh hai
tiếng đi tới trước mặt Nhu Nhi, đưa tay nâng gương mặt đứa bé đang khóc
thúc thít lên, đưa vẻ căm hận nhìn gương mặt đẫm lệ của cô gái nhỏ, câm
hận trong lòng dâng lên ở mức cao nhất. Đưa tay lên chuẩn bị vung đến
mặt Nhu Nhi
- Tiểu thư, như vậy không tốt đâu! - Lúc Duy Nhất nhìn thấy động tác của Hạ Thanh Lịch, tâm quýnh lên, vừa định xông ra, thì thấy người đàn ông
đứng bên cạnh Hạ Thanh Lịch đã xông lên ngăn cản hành động của cô ta,
nhỏ giọng nói.
- Thế nào? Muốn trông nom chuyện của tôi sao, tôi cảnh cáo cậu, muốn có
được tiền thì câm miệng cho tôi. Hôm nay tôi sẽ không tha cho nó, tôi sẽ để cho nó chết, vì nó chính là nghiệt chủng của Lam Duy Nhất – người
phụ nữ đã khiến tôi đau khổ. - Hạ Thanh Lịch hung hăng nói xong, thoáng
qua trong mắt một ánh sáng lạnh lẽo, chợt giơ tay lên lần nữa hướng về
mặt Nhu Nhi.
- Tiểu thư. - Cái người đàn ông mới rồi còn co rúm, đột nhiên bắt tay
của Hạ Thanh Lịch lại, không để cho bàn tay của cô ta rơi vào gương mặt
nhỏ nhắn của Nhu Nhi
- Thế nào? Cậu không muốn có tiền sao? - Hạ Thanh Lịch liếc nhìn người đàn ông trước mặt một cái, nở nụ cười lạnh.
- Ách. . . . . . , không phải. - Nghe được lời của cô ta..., ánh mắt
người nọ lóe lên chút ý tứ gì đó, từ từ buông lỏng tay, nhẹ nhàng nói: - Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, tôi dùng kinh nghiệm của mình mà nói, nếu như cô đánh con bé..., trên mặt con bé sẽ để lại dấu vết, ngộ nhỡ có
người tới nơi này, phát hiện thi thể của con bé, như vậy cô sẽ dễ dàng
rơi vào nguy hiểm, mà đến lúc đó hai anh em tôi sẽ bị đẩy ra ngoài, tôi
chỉ muốn làm việc một cách gọn gàng mà thôi, tiết kiệm một mối họa sẽ
tốt hơn.
- Hả? Vậy cậu nói xem tôi nên làm thế nào? - Hạ Thanh Lịch nhìn người
đàn ông ở trước mặt, trong lòng dần suy nghĩ lại, nếu quả thật để lại
chứng cớ, về sau muốn thoát thân cũng khó khăn.
- Tôi có cái này, hay là dùng nó sẽ đơn giản hơn một chút, cũng không dễ dàng lưu lại dấu vết gì. - Người kia nói xong móc từ trong túi ra một
khẩu súng, đưa tới trước mặt của Hạ Thanh Lịch.
- Hả? Thì ra các người đã chuẩn bị trước rồi sao. - Thấy cây súng, trên
mặt Hạ Thanh Lịch lộ ra một nụ cười lạnh, cầm lấy cây súng trong tay
người kia, đột nhiên giơ súng chỉ về phía người đàn ông trước mắt, người đàn ông kia vô cùng hoảng sợ, đưa tay lên ngăn cản.
- Tiểu thư, cô đang làm gì thế?
- Cậu không cảm thấy cách nghĩ của cậu quá chu toàn sao? Nói, cậu có mục đích gì? - Hạ Thanh Lịch chỉ súng vào đầu của người đàn ông kia, lạnh
giọng quát lên. Trời sanh cho cô tính tình hoài nghi, để cho cô h
