tức giận.
- Mau ký. -
Minh Dạ tuyệt soàn soạt điền xong phần của mình, ném tới trước mặt Duy
Nhất, bảo cô ký tên vào, lấy lại bảng của Duy Nhất đã điền xong không
cần nhìn qua nhanh chóng ký tên mình lên. Không khí nơi này khiến anh
phát điên, anh thề về sau sẽ không bao giờ đến nơi này nữa.
“Minh Dạ. . . . . . Tuyệt?” . . . . Duy Nhất nhìn chữ viết rồng bay phượng
múa trên giấy mà chợt trừng cặp mắt, tay bắt đầu khẽ run, anh Tuyệt?!?!
Cô xem chữ viết trên giấy rồi quay sang nhìn người con trai bên cạnh,
trong mắt ngừng chớp, nhịp tim như sấm dội, Anh Tuyệt? Là anh Tuyệt của
cô đó sao? Trong trí nhớ của cô, anh Tuyệt không có tính nhẫn nại như
vậy, cũng rất dễ nỗi giận như thế, Anh. . . . anh có phải là anh Tuyệt
của cô không? (Lời của Editor: Đúng rồi đó Duy Nhất à! Anh Tuyệt của em đó… Chúc em hạnh phúc)
- Nhìn cái gì, động tác nhanh lên một chút. - Minh Dạ Tuyệt thấy đôi mắt có chút mờ mịt của Duy Nhất, liền thúc giục.
- Tiểu thư, cô có phải hối hận hay không? Nếu như cô hối hận, chỉ cần
không ký tên là được. - Nhân viên nhìn động tác do dự của Duy Nhất, tốt
bụng nói, thật sự là họ không đành lòng nhìn cô gái này gả cho một người đàn ông không biết yêu thương cô.
- À? - Duy Nhất nghi ngờ ngước mắt nhìn người trước mặt, cô ấy là có ý gì?
- Cô đây có ý tứ gì? - đôi tay Minh Dạ Tuyệt vỗ mạnh lên bàn trên bàn,
khiến tất cả mọi thứ run lên, chợt đứng lên chỉ vào người lời mới vừa
nói câu kia, tức giận hỏi.
- Tôi nói tiểu thư này, nếu bây giờ cô hối hận còn kịp, anh dễ dàng nổi giận với người ta như vậy, về sau nhất định sẽ có bạo lực gia đình, tôi khuyên cô ấy chính là chớ gả đi! Trong thế giới này, người đàn tốt còn nhiều lắm, cần gì phải gả cho anh? Lại
nói, hiện tại nhưng xã hội này có luật pháp nhé! Nếu là anh uy hiếp để
cô ấy phải cưới mình, tôi khuyên cô ấy nên trực tiếp báo cảnh sát.
Người kia cũng không biết thật là tốt bụng hay muốn ra mặt thay Duy Nhất, vừa được hỏi tới thì lửa giận liền ngút trời, tự nhiên không để ý tới Minh
Dạ Tuyệt, ra sức thuyết phục Duy Nhất, cho rằng Duy Nhất là bị bức hiếp .
- Ách. . . . . .
"Bành, bành”
- Ai nha . . . .
- Má ơi. . . .
Một chuỗi những âm thanh chói tay đột nhiên vang lên.
Duy Nhất kinh sợ, cả người run lên, cái bàn trước mắt đột nhiên thành mảnh
vụn nằm dưới đất, cái người vừa mới khuyên cô đang đứng bên mép tường,
chỉ vào Minh Dạ Tuyệt thét lên
- Anh làm vậy là phạm pháp, anh ở nơi nào, cẩn thận tôi báo cảnh sát.
- Trước tiên cô nên làm xong cái tờ giấy này trước đi, sau đó gọi cảnh
sát trực tiếp đến nhà tôi tìm tôi, tôi ngược lại muốn nhìn xem ai dám
tới đụng đến tôi. - Minh Dạ Tuyệt lạnh giọng từ trong kẽ răng nặn ra mấy cái chữ, bây giờ anh đi tới cuối ranh giới rồi, anh cũng không biết tại sao hôm nay mình có thể nhẫn nhịn như vậy, có thể là bởi vì thời gian
đợi có hơi dài!
- Anh. . . . . . - Người kia chỉ vào anh, lại nói không ra một câu hoàn chỉnh.
- Anh cái gì mà anh. . . . . .
- Thật xin lỗi, thật thật xin lỗi, anh ấy không phải cố ý, tính tình của
anh ấy vốn là tương đối nóng nảy một chút, các người đừng để ý. - Duy
Nhất một tay kéo tay Minh Dạ Tuyệt giống như là muốn xông lên đánh người kia, cùng anh đến trước mặt người kia nói một câu xin lỗi.
Minh
Dạ Tuyệt vốn là nghĩ vọt lên đánh cô gái kia vài cái, lại bị Duy Nhất
nắm lấy tay của anh, cơn tức giận trong nháy mắt ngừng lại. Thoáng qua
trong mắt một tia khác thường. Minh Dạ Tuyệt cúi đầu
nhìn về phía cánh tay của mình đang bị cô nắm lấy, dường như trong lòng
có một thứ gì đó đang khởi động, tâm tình nóng nảy tự nhiên biến mất,
những không vui, tức giận giống như chưa từng xuất hiện vậy, trong nháy
mắt trở nên yên tĩnh và bình thản.
- Tiểu thư, cô hãy xem bộ dáng của anh ta đi, liếc mắt nhìn cũng biết tính tình của anh ta không tốt
rồi, cùng người như vậy kết hôn sẽ là khổ. Cô nhất định phải thận trọng
nhé!. - Người nọ mới vừa bị khiếp sợ cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng lại giống như con gián đánh không chết, tiếp tục thuyết phục Duy Nhất. Cô
tuyệt đối sẽ không để mặc cho cô gái xinh đẹp này nhảy vào biển lửa.
- Ách. . . . . . , cái đó, cô hiểu lầm rồi, ngày hôm nay là bởi vì tôi
tới trễ, anh ấy mới giận như thế, bình thường tính cách anh ấy rất tốt.
Duy Nhất tận lực mỉm cười giải thích. Vốn là cô cũng là muốn xem náo nhiệt, nhưng hiện tại xem ra cô không lên tiếng không được, nếu như thế sợ
rằng mọi người ở đây, bao gồm cả cái người đang nói chuyện sẽ chết không toàn thây mất? Cô biết kết hôn là chuyện sớm hay muộn, hôm nay làm
không xong thủ tục, thì tất cả mọi người đều gặp xui xẻo, cô không muốn
bởi vì mình mà liên lụy đến người khác. Mặc dù cô không biết mình tại
sao phải cảm thấy như vậy, nhưng trong tiềm thức của cô thì cô biết
người đàn ông này tuyệt đối sẽ làm như vậy.
- Thật? - Người nọ
hiển nhiên không tin tưởng lời nói của cô..., vì vậy lại hỏi. Mặc dù cô
cũng thấy kể từ lúc Duy Nhất nắm tay người đàn ông kia, thì cô có lên
tiếng cũng vô ít, nhưng cô vẫn không khỏi hoài nghi.
- Đúng vậy ạ, thật xin lỗi, tôi tha
