ổi tối trọng đại đó cậu đã làm gì?" Cậu ấy tuôn ra những câu
hỏi theo kiểu ào ào cuống cả lên, không kiềm chế được.
"Chuyện đó
vẫn thế. Mình cũng vẫn thế," tôi nói dối. "Chẳng có gì thay đổi
cả."
"Thật
không?" cậu ấy nói. Cứ như là cậu ấy sắp hỏi sau đó thế nào. Cứ như là cậu
ấy biết tôi còn đang giấu giếm điều gì vậy.
Tôi ngừng lại,
đầu óc suy nghĩ lung lắm. Mình có kể không? Hay là thôi? Cậu ấy sẽ nghĩ gì về
mình? Cậu ấy sẽ nói gì? Ethan và tôi thân thiết kể từ khi học trung học dù
chúng tôi ít khi liên lạc với nhau. Nhưng cứ khi nào chuyện trò là chúng tôi
lại nói tiếp câu chuyện còn đang dang dở. Cậu ấy sẽ là người bạn tâm tình rất
tốt trong thiên truyện dài hơi đặc biệt này. Ethan biết tất cả những nhân vật
chính. Quan trọng hơn, cậu ấy biết mọi chuyện rối tung lên là như thế nào.
Với Ethan, mọi
chuyện khởi đầu đều tốt đẹp. Cậu ấy thi SAT được điểm tốt, ra trường được á
khoa, được bầu là người có nhiều khả năng thành đạt nhất, qua mặt cả Amy Choi,
đứa là thủ khoa tốt nghiệp, một người quá trầm lặng, quá nhút nhát, chẳng bao
giờ thắng trong cuộc bầu cứ cái gì. Cậu ấy đến học ở trường Stanford, sau khi
ra trường thì kiếm được công việc ở một ngân hàng đầu tư, cho dù chuyên ngành
học lại là lịch sử nghệ thuật và chẳng thích thú gì lĩnh vực tài chính. Ngay
lập tức cậu ấy ghét cay ghét đắng tất cả những gì liên quan đến ngân hàng. Cậu
ấy bảo cứ thức đêm thức hôm suốt là đi ngược với tự nhiên, và nhận ra rằng mình
thích ngủ hơn thích tiền. Vậy là cậu ấy đem đổi mấy bộ vest lấy áo lông cừu,
dành vài năm sau đó để đi học ở vùng West Coast, chụp ảnh hồ nước và cây cối,
rủ rê bạn bè đi cùng. Cậu ấy đi học lớp viết văn, hội họa, nhiếp ảnh, tiền học
kiếm được nhờ làm một chân bartender ở quầy bar và những mùa hè đi đánh cá ở
Alaska.
Lúc đó, Ethan
gặp Brandi – "Brandi có đuôi i" như tôi vẫn gọi trước khi nhận ra
rằng cậu ấy thực sự thích cô ta, và rằng cô ta không phải chỉ là chuyện yêu
đương nhăng nhít rồi thôi. Yêu nhau được vài tháng thì Brandi có thai (cô ta cứ
nhất định nói rằng mình là mình là một trong số 0,05 phần trăm những người đen
đủi khi dùng thuốc tránh thai, dù tôi thì nghi ngờ điều đó lắm). Cô ta nói phá
thai là chuyện không thể, vậy là Ethan làm cái điều cậu ấy cho là đúng, cưới cô
ta ở Tòa thị chính trong thành phố ở Seattle. Bọn họ gửi cho chúng tôi thiệp
cưới tự làm, trên đó có một bức ảnh đen trắng của hai người chụp hồi đi bộ du
lịch đường dài. Darcy cứ chế giễu cái quần jean quá-ngắn-quá-chật của Brandi.
"Có ai dở hơi lại đi du lịch đường dài ở Daisy Duke không có chứ?" cô
ấy nói. Nhưng Ethan có vẻ cũng hạnh phúc.
Vào mùa hè năm
đó, Brandi sinh một bé trai… một cậu nhóc khỏe mạnh người Eskimo, đôi mắt gần
như thấy ngay là màu đen láy. Brandi, có đôi mắt xanh giống như Ethan, cầu xin
sự tha thứ. Ethan nhanh chóng hủy bỏ cuộc hôn nhân, và Brandi lại quay về
Alaska sống, có lẽ đi tìm lại người tình bản xứ của mình.
Tôi nghĩ Brandi
đã khiến Ethan thay đổi, không còn thích cuộc sống trong lành có gì hưởng nấy
nữa có thể chỉ là cậu ấy muốn một thứ gì đó mới mẻ. Bởi lẽ cậu ấy chuyển đến
sống ở London, ở đó Ethan viết bài cho một tạp chí và vẫn đang viết một cuốn
sách về kiến trúc của thành phố London, một sở thích mà trước khi đặt chân lên
đất Anh cậu ấy chẳng hề có. Nhưng đó mới là con người Ethan. Trên bước đường
đi, cậu ấy dần hiểu ra mọi thứ, lúc nào cũng sẵn sàng lùi xuống và bắt đầu lại
từ đầu, không bao giờ chịu thua trước áp lực hay những kỳ vọng. Tôi ước gì mình
được giống cậu ấy nhiều hơn.
"Hôm sinh
nhật cậu tổ chức thế nào?" Ethan hỏi.
Tôi đóng cánh cửa phòng làm việc lại và buột miệng kể. "Darcy chuẩn bị cho mình một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ, mình say khướt, và đến với Dex."
Tôi nghĩ điều này xảy ra khi bạn không quen có những bí mật của mình. Bạn không học được cách giữ kín chuyện. Thực ra, tôi còn lấy làm ngạc nhiên là mình lại giấu lâu như thế. Tôi nghe thấy những tiếng lại xạo trong điện thoại khi tin này truyền qua Đại Tây Dương. Tôi hốt hoảng, thầm ước giá như mình có thể nuốt lại lời thú nhận ấy.
"Chuyện quái quỷ gì thế này. Cậu đang đùa mình, đúng không?"
Sự im lặng của tôi cho cậu ấy biết rằng tôi nói thật.
"Ôi, khỉ thật." Cậu ấy vẫn còn đang cười.
"Sao? Cậu đang nghĩ gì thế?" Tôi cần phải biết cậu ấy có phán xét gì mình không. Tôi cần phải biết cậu ấy nghĩ gì về tôi, liệu cậu ấy có về phe với bà mặc vest Chanel không.
"Khoan đã. Cậu bảo ‘đến với’ là thế nào? Cậu không ngủ với anh ta đấy chứ hả?"
"Ừm. Có. Thực sự là có."
Tôi nhẹ cả người khi nghe thấy cậu ấy bật cười, cho dù tôi bảo rằng chẳng có gì đáng cười hết, rằng đây là chuyện nghiêm chỉnh.
"Ôi, tin mình đi. Chuyện này đáng cười đấy."
Tôi hình dung ra lúm đồng tiền bên má trái của Ethan. "Mà chính xác là buồn cười ở chỗ nào mới được?"
"Cô nàng Ngoan Hiền lăng nhăng với chồng chưa cưới của bạn. Đúng là chuyện hài hạng nhất."
"Ethan!"
Cậu ấy ngừng cười một lúc đủ để hỏi tôi có bị lộ tẩy không.
"Không. Bọn mình lo êm xuôi kín đáo hết rồi."
"Thật thế à?"
