yết định rằng đến nốt cửa hàng cuối cùng này thôi.
Một cô gái có gương mặt tươi tắn chưa bị cuộc sống và chuyện yêu đương làm cho
mệt nhoài bèn hỏi Darcy cô ấy hình dung ra ngày trọng đại ấy sẽ như thế nào. Darcy
nhún vai không rõ và nhìn tôi để tôi trả lời hộ.
"Cô ấy sẽ
tổ chức đám cưới trong thành phố," tôi nói.
"Tôi cực
kì mê những đám cưới ở Mahattan."
"Phải. Và
đám cưới sẽ được tổ chức vào đầu tháng Chín. Vậy nên chúng tôi biết thời tiết
sẽ ấm… Tôi nghĩ Darcy muốn váy cưới đơn giản thôi, không diêm dúa quá."
"Nhưng
không được quá đơn điệu." Darcy chen
vào.
"Đúng vậy. Không quá đơn
điệu," tôi nói. Lạy trời.
Cô gái đó dí một ngón tay vào thái
dương, bước đi vội vã rồi quay lại với bốn cái váy chữ Anh trông hầu như chẳng
khác gì nhau. Lúc đó tôi quyết định sẽ chọn một trong số mấy cái váy đó làm váy
cưới. Khi Darcy thử chiếc thứ hai, một cái váy chữ Anh bằng lụa và xa tanh màu
trắng nhạt đằng sau hở xuống đến tận eo và có đính hạt ở phần thân áo bên trên,
tôi há hốc miệng kinh ngạc. "Ôi Darcy. Cậu mặc trông thật tuyệt vời,"
tôi nói (Tất nhiên đúng là thế rồi.) "Đây chính là chiếc váy đó đấy!"
"Cậu nghĩ thế à?" Giọng cô
ấy run run. "Cậu chắc chứ?"
"Chắc chắn," tôi nói.
"Cậu cần phải mua chiếc váy này.i>"
Lát sau, chúng
tôi đặt mua chiếc váy đó và nói chuyện về những lần thử váy. Darcy và tôi đã là
bạn từ lâu lắm rồi, nhưng tôi nghĩ đó là lần đầu tiên tôi nhận ra mình có ảnh
hưởng đến cô ấy. Tôi chọn cho cô ấy váy cưới, thứ quan trọng nhất cô ấy được
mặc trong đời.
"Vậy hôm
nay cậu không ngại chạy đi chạy lại cùng mình chứ?" giờ thì cô ấy hỏi.
"Việc duy nhất mình thực sự muốn làm cho xong là tìm đôi giày. Mình cần
giày cho lần thử váy tiếp theo. Chắc bọn mình sẽ đến xem ở Stuart Weitzman rồi
ù đến Barney. Cậu đi với mình được chứ?"
Tôi nhúng một
đĩa trứng ốp lết vào nước sốt. "Tất nhiên… nhưng hôm nay mình thực sự phải
làm việc rồi," tôi nói dối.
"Cậu lúc
nào cũng làm việc! Mình chẳng hiểu ai mê việc hơn - cậu hay Dex," cô ấy
nói. "Thời gian gần đây anh ấy đang làm một dự án lớn. Chẳng bao giờ anh
ấy ở nhà cả."
Tôi vẫn cụp mắt
xuống, tìm nốt miếng khoai tây ngon nhất còn lại trên đĩa, "Thế à?"
tôi nói, nghĩ đến những buổi tối mới đây khi Dex và tôi ở lại chỗ làm đến
khuya, nói chuyện điện thoại với nhau. "Tệ quá nhỉ?"
"Cậu nói
xem. Anh ấy chẳng bao giờ có thời gian giúp mình chuẩn bị cho lễ cưới. Mình bắt
đầu thấy bực lắm rồi đấy."
Sau bữa trưa và
nhiều cuộc nói chuyện về đề tài đám cưới thêm nữa, chúng tôi đi bộ đến Madison,
rẽ trái, tiến về cửa hiệu Stuart Weitzman. Khi vào, Darcy xuýt xoa khen ngợi cả
tá xăng đan, nói với tôi rằng đôi giày được đóng thật hoàn hảo, hợp không chê
vào đâu được với đôi chân thon, gót chân nhỏ nhắn của cô ấy. Cuối cùng chúng
tôi cũng đến được chỗ bán giày xa tanh cho cô dâu ở phía sau. Cô ấy săm soi
từng chiếc một, chọn ra bốn đôi để thử. Tôi quan sát cô ấy xỏ giày đi quanh cửa
hàng theo kiểu bước trên sàn diễn thời trang, cuối cùng cô ấy chọn đôi có gót
cao nhất. Suýt nữa thì tôi hỏi cô ấy có chắc chắn là đôi giày ấy đi thoải mái
không, nhưng lại thôi. Cô ấy càng sớm quyết định thì tôi càng sớm được tha.
Nhưng Darcy còn
chưa xong chuyện với tôi. "Đến đây rồi bọn mình sang bên Elizabet Arden
xem son môi nhé?" cô ấy hỏi trong khi trả tiền
Tôi miễn cưỡng
đồng ý. Chúng tôi đi qua phố 5, trong khi đó tôi phải chịu đựng cô ấy lải nhải
về mascara không trôi và chuyện tôi phải nhắc cô ấy mua vài lọ để dùng trong
ngày cưới, vì cô ấy không thể ghìm được nước mắt trong lễ cưới đâu.
"Ừ,"
tôi nói. "Mình sẽ nhắc cậu."
Tôi tự nhủ mình
hãy coi những nhiệm vụ đó bằng cái nhìn khách quan đi, cứ coi như là một người
tổ chức đám cưới không quen biết cô dâu ấy, chứ không phải là người bạn lâu năm
nhất, nhưng bất trung nhất, của cô dâu. Dù sao, nếu tôi tận tâm hết sức với
Darcy thì mặc cảm giác tội lỗi sẽ vơi đi. Tôi hình dung Darcy phát hiện ra hành
vi xấu xa của tôi và sẽ nói, "đúng, tất cả những chuyện đó đều là sự thật.
Cậu phát hiện ra rồi. Nhưng xin phép nhắc cho cậu nhớ là TÔI CHƯA BAO GIỜ BỎ
NHỮNG NGHĨA VỤ LÀM PHÙ DÂU CHÍNH CỦA MÌNH!"
"Xin hỏi
hai chị cần gì ạ?" người phụ nữ đằng sau bàn tính tiền ở hiệu Elizabeth
Arden hỏi chúng tôi.
"Vâng.
Chúng tôi muốn tìm son hồng. Màu hồng tươi nhưng vẫn dịu và trong sáng dành cho
cô dâu ấy," Darcy nói.
"Và chị là
cô dâu?"
"Vâng,
đúng vậy." Darcy khoe một nụ cười giả tạo của dân PR.
Người phụ nữ
cười tươi đáp lại và đưa ra những lời gợi ý dứt khoát, nhanh chóng mang ra năm
thỏi son, đặt lên bàn tính tiền ngay trước mặt chúng tôi. "Son của chị
đây. Đẹp tuyệt."
Darcy nói với
cô ta rằng tôi cũng cần một thỏi hồng tương tự. Tôi là phù dâu chính.
"Hay quá.
Hai chị em phải không?" Người phụ nữ mỉm cười. Hàm răng to vuông vức của
cô ta khiến tôi nhớ đến những viên kẹo cao su Chiclets.
"Không,"
tôi nói.
"Nhưng cô
ấy cũng như chị tôi," Darcy nói một cách đơn giản và chân thành.
Tôi cảm thấy
mất hết tinh thần. Tôi hình dung ra mình trong Ricki Lake, chương tr