c anh ấy làm là quan hệ với cô vợ chưa cưới của mình mà thôi. Anh ấy đâu có
hứa hẹn gì với tôi - thậm chí chúng tôi còn thỏa thuận không nói gì cho đến
ngày mồng bốn tháng Bảy cơ mà. Chúng tôi không nói câu nào quan trọng gây hiểu
lầm hết. Thực ra, chẳng có câu nào dễ gây hiểu lầm thì có, đừng nói quan trọng
hay không. Tôi rơi vào tình cảnh này là do lỗi của chính tôi thôi, chẳng ai lừa
lọc gì tôi hết. Nhưng tôi vẫn ghét anh.
Tôi đưa mắt
nhìn khắp đám đông, tìm Hillary. Dex đi theo và tóm lấy ngay bên dưới khuỷu tay
tôi. Tôi đánh rơi một chai bia. Cái chai vỡ tan.
"Hay thật.
Xem anh vừa làm cái gì đấy," tôi nói, nhìn xuống đống lộn xộn.
"Anh sẽ mua cho em chai
khác."
"Không cần
bận tâm."
"Rachel,
xin em… Anh không thể kiềm chế. Đó là do
Darcy, anh thề đấy."
Hillary đột
ngột xuất hiện bên cạnh hai chúng tôi. "Có chuyện gì vậy?"
Tôi không biết
cô ấy có nghe thấy gì không.
"Không có
gì," Dex đáp nhanh. "Rachel chỉ giận vì tôi làm rơi chai bia của cô
ấy thôi."
"Cậu uống
chai của mình cũng được," Hillary nói.
"Không,
cậu cầm đi," tôi nói, đưa cho cô ấy chai còn lại. Cô ấy miễn cưỡng cầm và
hỏi Darcy đâu.
"Bọn mình
cũng đang tìm cô ấy đây," tôi nói.
Tôi liếc Dex.
Anh đang cố che giấu trước mặt Hillary, nhưng làm không được tốt rồi. Đôi mắt
anh mở to đầy lo lắng, miệng căng ra thành một nụ cười gượng gạo. Tôi dám cá
trong lúc tắm trên mặt anh không có cái vẻ như thế đâu.
Tất cả đã hết
rồi, tôi nói thầm trong đầu, làm một cử chỉ thái quá của một người phụ nữ bị
đối xử tệ bạc. Sau đó tôi quay đi tìm Marcus. Marcus dễ thương, người đã mời
tôi uống lon Coke lúc ở bãi biển, người chưa hề đính hôn với ai hết.
Mười một
"Aaaaa.
Chuyện ghen ăn tức ở thường ngày ấy mà," Ethan nói khi kể cho cậu ấy nghe
tin tức mới vào sang thứ Hai.
"Không
phải chuyện ghen ăn tức ở thường ngày!" tôi chống chế, nhớ là mình đã xem
phim Fantal Atraction cùng với Darcy và Ethan. Darcy rất ghét giả thuyết bộ
phim đưa ra. Cô ấy cứ nhắc đi nhắc lại điều đó phi thực tế ra sao – chẳng có
người đàn ông nào lại lừa dối vợ mình để đi với một người đàn bà khác kém hấp dẫn
hơn nhiều. Chắc tôi đang chứng minh giả thuyết của cô ấy là sai lầm.
"Ô,
không ư?" Ethan vờ nghiêm chỉnh . "Ừm có lẽ cũng là một dạng. Tuy
không rõ rệt bằng. Cậu chỉ cần gây chút sức ép thôi mà…và nói cho anh ta biết rằng
tiếp tục mối quan hệ với vợ chưa cưới của là không thể chấp nhận được."
"Ừm,
dù sao thì… tất cả đã hết rồi," tôi nói nhận ra rằng những từ ngữ ấy xếp
tôi vào nhóm những người phụ nữ khờ dại, nói rằng tất cả đã hết trong khi vẫn
thầm cầu mong không phải như vậy, vẫn tìm kiếm một tia hy vọng, cứ nhất mực nói
rằng họ chỉ muốn kết thúc, nhưng những gì họ thực sự muốn là một cuộc nói chuyện
lần cuối cùng vờ như để chấm dứt, trong khi cố gắng tiếp cách để đạt được nhiều
hơn. Và một sự thật thê thảm là, tôi thực sự muốn có được nhiều hơn nữa. Tôi ước
gì mình có thể rút lại cuộc tranh cãi ở bar Talkhouse. Lẽ ra tôi không nên nói
gì với Dex hết. Tôi cảm thấy nhói đau vì lo lắng, sợ anh ấy sẽ chấm dứt hẳn việc
gặp tôi. Anh ấy có lẽ sẽ quyết định rằng điều đó không đáng, tình hình này quá
phức tạp rồi.
"Tất
cả đã hết rồi ấy hả?" Ethan hỏi, giọng ngờ vực.
"Đúng
thế."
"Bravo,"
Ethan nói bằng giọng Anh chuẩn nhất. "Lập trường như vậy là được."
"Ừ,
thế đấy," tôi nói, cứ như thể đối với tôi, cứ như thể đối với tôi, rời xa
Dex là một việc dễ dàng lắm vậy.
"Ừ.
Mà này cậu sẽ đến London
vào tuần có ngày lễ Mồng bốn tháng bảy chứ?" cậu ấy hỏi.
Lúc
trước, trong bức e-mail gần đây tôi có nhắc đến chuyện đó, nói là có thể, trước
khi Dex vàra ngày hẹn. Giờ tôi lại không muốn đi nữa. Chỉ là đề phòng nhỡ mọi
thứ còn chưa hết thật. "Ừm, có lẽ là khó đấy. Mình đã hẹn đi Hamptons rồi mà."
"Dex
sẽ không đến đó chứ?"
"Có
đến, nhưng mình không muốn phí phạm số tiền bỏ ra thuê nhà ở chung."
"Phải
rồi."
"Cậu
đừng nói thế chứ."
"Thôi
được." cậu ấy nói, đổi giọng. "Nhưng cậu có bao giờ định đến thăm
mình không? Sau kì thi vào ngành luật, cậu cũng bơ mình luôn. Vì cái tên Nate
đó."
"Mình
sẽ đến mà. Mình hứa đấy. Có thể vào tháng Chín."
"Thôi
được rồi…Nhưng nếu vào ngày mồng bốn thì chắc sẽ vui lắm."
"Ở
đó có phải ngày lễ đâu," tôi nói.
"Ừ.
Thật buồn cười là người Anh không kỷ niệm ngày chúng ta độc lập, không còn lệ
thuộc vào họ nữa…Nhưng trong trái tim mình thì đó đúng là một ngày lễ, Rachel ạ.
Tôi
cười và nói với cậu ấy rằng tôi sẽ xem xét các chuyến bay vào mùa thu này.
"Được
rồi. Mình sẽ gửi e-mail cho cậu biết những cuối tuần nào mình rãnh rỗi – kể
tút."
Cậu
ấy biết tôi ghét từ "tút"(tuốt). Cũng như tôi ghét những người hay
nói "đặt"(chỗ) cho buổi tối. Hay họ bảo bạn là trả lời họ
"CSCT"(càng sớm càng tốt). Và cả cụm từ Ethan khoái dùng được đặc chế
để trêu tức tôi nữa – "CTMLL", nghĩa là "cậu tự mà lo lấy".
Tôi
mỉm cười. "Nghe có vẻ hay."
"Cực
hay ấy chứ."
Tôi
vừa cúp máy sau cuộc nói chuyện với Ethan thì điện thoại lại reo. Trên màn hình
hiện ra cái tên Les. Tôi định không nhấc má
