cố gắng ghê thì mới không
chộp lấy tấm thiệp.
"Tôi
đặt ở đâu đây?" Kennny hỏi.
Tôi
dẹp một chỗ trên bàn và trỏ vào đó. "Ở đây được rồi."
Kenny
lắc lắc cổ tay làm bộ lọ hoa nặng lắm, huýt sáo và nói, "Ái chà, Rachel.
Có người đang cưa cẩm cô kìa."
Tôi
phẩy tay về phía anh ta, nhưng không có cách nào để chối cãi rằng những bông
hoa ấy là của người khác gửi chứ không phải từ một anh chàng đang yêu. Nếu
không phải hồng nhung thì tôi có thể lấp liếm rằng đó là một sự kiện nào đó của
gia đình tôi, nói với họ rằng hôm nay là một ngày đặc biệt đối với tôi, hoặc bố
mẹ tôi biết tôi phạm phải một lỗi trong công việc và họ đang cố gắng an ủi tôi
đấy thôi. Nhưng không chỉ làoa hồng, mà đó là hồng nhung nữa chứ.Và lại còn rất
nhiều. Chắc chắn không thể là của một người họ hàng rồi.
Kenny
đi ra sau khi nói nốt câu nhận xét cuối cùng về chuyện những bông hoa lấy mất một
khoảng kha khá của ai đấy. Tôi cố gắng ra khỏi phòng theo sau anh ta, nhưng chẳng
có cách nào khiến chúng tôi đi đâu được cho đến khi Hillary biết tường tận mọi
việc.
"Ai
gửi thế?"
Tôi
nhún vai. "Chịu."
"Cậu
không định đọc thiếp à?"
Tôi
sợ phải đọc tấm thiếp đó lắm. Hoa chắc chắn là do Dex gửi – và nếu lỡ anh ấy có
ký tên thì sao? Quá mạo hiểm.
"Mình
biết ai gửi rồi," tôi nói.
"Ai
?"
"Marcus."
Còn lại duy nhất anh ta có khả năng.
"Marcus
ấy à? Cuối tuần rồi các cậu hầu như có đi chơi với nhau đâu nào. Có chuyện gì
thế? Cậu đang giấu mình đấy phải không? Cậu không nên giấu giếm mình chứ!"
Tôi
gạt đi, nói rằng tôi không muốn ai ai trong công ty này cũng biết chuyện riêng
của tôi.
"Thôi
được, thế thì nói cho mình. Tấm thiếp đó viết gì vậy?" Cô ấy đang muốn chất
vấn đây. Dù rất ghét công ty nhưng cô ấy đúng là một luật sư cứng rắn.
Tôi
biết mình trốn được việc phải đọc tấm thiếp. Với lại, tôi cũng đang muốn biết
trong đó viết gì đến chết được. Tôi nhấc chiếc phong bì màu trắng lên khỏi
thanh cắm bằng nhựa trong chiếc bình hoa, mở ra thật chậm trong khi đầu óc thì
đang suy nghĩ lung lắm để bịa ra câu chuyện với Marcus. Tôi lôi tấm thiếp ra, lặng
lẽ đọc hai câu: ANH THỰC SỰ XIN L�-I. XIN EM HÃY GẶP ANH TỐI NAY. Dòng chữ được
viết tay theo kiểu viết hoa tất cả các chữ của Dexter, điều đó có nghĩa là anh ấy
đích thân đến cửa hàng hoa. Thậm chí còn tốt hơn. Anh ấy không ký tên, có lẽ
cũng mường tượng ra được cảnh này. Tim tôi đập thình thịch như chạy đua, nhưng
tôi cố gắng ghìm nụ cười tươi hết cỡ kh đang có mặt Hillary. Những bông hồng
khiến tôi vui lắm. Tấm thiếp còn khiến tôi vui hơn nữa kia. Tôi biết mình sẽ
không từ chối lời đề nghị của anh. Tối nay tôi sẽ gặp Dex, cho dù chưa bao giờ
tôi sợ mình bị tổn thương đến như thế. Tôi liếm môi và cố gắng giữ vẻ mặt bình
thường. "Ừ, là của Marcus," tôi nói.
Hillary
nhìn tôi chăm chăm. "Đưa mình xem nào," cô ấy nói, vớ lấy tấm thiếp.
Tôi
lấy nó ra khỏi tầm tay cô ấy, nhét vào trong túi xách. "Trong đó chỉ viết
là anh ta đang nghĩ đến mình thôi mà."
Cô ấy
vén tóc ra sau tai và hỏi đấy nghi ngờ, "Các cậu đã hẹn hò hơn một lần rồi
đúng không? Toàn bộ câu chuyện là như thế nào?"
Tôi
thờ dài và đi ra hành lang, chuẩn bị sẵn sàng đề lôi Marcus tội nghiệp ra nói.
"Thôi được rồi, tuần trước bọn mình có đi chơi mà mình không nói với cậu,"
tôi bắt đầu kể khi chúng tôi đi bộ ra thang máy. "Và, ừm, anh ta có nói với
mình rằng tình cảm của anh ta đối với mình ngày một sâu đậm…"
"Anh ta nói thế à?"
"Đại loại là vậy. Ừ, đúng."
Cô ấy đón nhận tin đó. "Và cậu đã nói gì?"
"Mình nói với anh ta là mình không dám chắc về
tình cảm của mình và, ừm, mình nghĩ bọn mình vẫn nên giữ cho mọi việc ở mức
bình thường cho đến hết cuối tuần."
Frieda làm ở phòng kế toán bước vào thang máy theo
sau chúng tôi. Tôi hy vọng Hillary sẽ để dành cuộc tra khảo sau khi đi thang
máy, khi cánh cửa khép lại cô ấy vẫn tiếp tục hỏi : "Các cậu có đến với
nhau không?"
Tôi gật để Frieda đang đứng quay lưng về phía chúng
tôi không biết chuyện. Tôi có thể nói không, nhưng nếu thế thì những bông hồng
nhung đó không được hợp lý cho lắm.
"Nhưng các cậu không ngủ với nhau đấy chứ?"
Ít nhất thì cô ấy cũng biết thì thầm khi nói câu này.
"Ừ," tôi đáp, rồi liếc cô ấy một cái ra hiệu
trẠtự đi.
Cửa
thang máy mở ra, Frieda bước ra ngoài.
"Thế
nào? Kể nữa đi," Hillary nói.
"Chuyện
cũng không có gì to tát đâu. Thôi mà Hill. Cậu hỏi nhiều quá đấy!"
"Nếu
cậu kể hết với mình ngay từ đầu thì mình đâu cần hỏi nhiều thế." Vẻ mặt cô
ấy lại có vẻ tin tưởng. Tôi thoát nạn rồi.
Trong
lúc đi bộ một quãng ngắn đến đại lộ 2, chúng tôi nói về nhiều chuyện khác.
Nhưng rồi sau đó, lúc ngồi trước đĩa bít tết ở quán Palm Too, cô ấy nói,
"Còn nhớ chuyện cậu làm rơi chai bia hôm tối thứ Bảy, lúc cậu với Dex đang
nói chuyện không?"
"Lúc
nào?" tôi hỏi, cảm thấy hoảng hốt.
"Cậu
biết mà, lúc các cậu đang nói chuyện thì mình đến – đúng lúc ra về ấy?"
"À
phải. Chắc vậy. Mà sao?" tôi cố hết sức tỏ vẻ ngây ngô.
"Lúc
đó có chuyện gì thế? Sao trông Dex khổ sở vậy?"
"Anh ta khổ sở ư? Mình chẳng nhớ." Tôi