ngước
nhìn lên trần nhà, trán nhăn lại. "Mình không nghĩ anh ta đang khổ sở đâu.
Sao cậu lại hỏi thế?"
Khi gặp phải một tình huống khó thì trả lời bằng một
câu hỏi luôn luôn là cách hữu dụng.
"Chẳng sao. Chỉ là có vẻ lạ, thế thôi."
"Lạ ư?"
"Mình không biết nữa. Thật là điên rồ…"
"Gì cơ?"
"Thật điên rồ, nhưng ….trông hai người cứ như
là một cặp
Tôi bật cười lo lắng. "Đúng là điên thật."
"Mình biết. Nhưng lúc quan sát hai người nói
chuyện, mình thầm nghĩ cậu với Dex hợp hơn nhiều. Cậu biết đấy, hơn là anh ta với
Darcy."
"Ôi, thôi mà," tôi nói. Lại cười lo lắng.
"Trông hai người đó đẹp đôi lắm."
"Đúng. Hai người có bề ngoài thì xứng. Nhưng ở
họ có điều gì đó không ổn. Cô ấy đưa cốc nước lên dòm tôi qua chiếc cốc.
Tập trung vào công việc ban ngày của cậu ấy, Hillary
ạ.
Tôi bảo cô ấy điên rồi, cho dù tôi rất thích cái điều
cô ấy vừa mới nói. Tôi muốn hỏi tại sao cô ấy lại nghĩ như thế. Vì tôi và Dex
cùng học ở trường luật ư? Vì chúng tôi có cùng tính cách – sâu sắc hơn, đàng
hoàng chững chạc hơn Darcy chăng? Nhưng tôi không nói thêm gì nữa, vì khi bạn
là kẻ có tội thì khôn ngoan nhất là nên nói càng ít càng tốt.
Sau bữa trưa, Les đến phòng tôi hỏi về một vấn đề
khác của cùng một khách hàng. Làm việc nhiều năm, tôi biết được rằng đó là cách
hắn ngượng nghịu xin lỗi. Hắn chỉ ghé qua phòng tôi sau một trận quát tháo nạt
nộ như một trận hồi sáng nay.
Tôi ngồi trên chiếc ghế xoay và báo với hắn thông
tin mới. "Tôi đã kiểm tra tất cả các vụ án ở New York rồi. Và cả các vụ
liên bang nữa."
"Được rồi. Nhưng phải nhớ vụ này của chúng ta rất
đặc biệt," Les nói. "Tôi không chắc là tòa có để tâm đến những tiền lệ
trước đó hay không."
"Tôi biết. Nhưng tôi nghĩ lập luận chung mà
chúng ta dựa vào đó, nêu ra trong Phần Một của bản tóm tắt hồ sơ ấy mà, vẫn còn
áp dụng trong bộ luật. Thế nên khởi đầu như vậy cũng tốt rồi."
Chắc chắn là thế.
"Ừm, cô nhớ kiểm tra luật phán quyết dựa trên
các vụ trước của các bên có thẩm quyền khác nữa nhé," hắn nói. "Ta cần
chuẩn bị tất cả các lý lẽ họ đưa ra.
"Rồi," tôi nói.
Khi quay đầu đi, hắn ngoái đầu lại và nói, "Hoa
đẹp đấy."
Tôi sửng sốt cả người. Les và tôi đâu có chuyện trò
thân mật, mà hắn cũng không bao giờ nhận xét về bất cứ thứ gì ngoài công việc
tôi làm, thậm chí cả một câu "Cuối tuần vừa rồi của cô vui chứ?" vào
buổi sáng thứ hai, hay là "Cô thấy có lạnh lắm không?" khi chúng tôi
cùng đi thang máy vào một ngày tuyết rơi cũng không.
Có lẽ hai tá hồng nhung đã khiến tôi trở nên hay ho
thú vị hơn. Đúng là mình có hay ho thú vị hơn thật, tôi thầm nghĩ. Vụ yêu đương
này mang lại cho tôi cách nhìn nhận mới về bản thân mình.
Tôi sắp sửa tắt máy tính, chuẩn bị ra về với kế hoạch
sẽ gặp Dexter. Chúng tôi chưa nói chuyện, mới chỉ qua lại vài tin nhắn làm hòa
với nhau thôi, trong đó óc một tin tôi đã gửi để cảm ơn anh đã tặng tôi lọ hoa
thật đẹp.
Trên đường ra về, Hillary đến cửa phòng tôi. "Cậu cũng về luôn bây giờ à?"
"Ừ," tôi nói, thầm ước giá mình chuồn đi trước cô ấy thì tốt. Cô ấy hay hỏi tôi có muốn đi uống gì đó sau khi tan sở không, thậm chí vào các thứ Hai là tối duy nhất trong tuần họ ngồi nhà, không đi chơi. Cô ấy không hẳn là người thích tiệc tùng như Darcy, chỉ không phải là típ người ngồi không ở nhà chẳng để làm gì.
Y như rằng, Hillary hỏi tôi có muốn dùng một ly tequila pha với nước hoa quả ở Tequilaville không, đó là quán ở gần chỗ làm mà chúng tôi hay đến, cho dù – hay có lẽ là, bởi vì - ở đó khoai tây chiên không được tươi ngon cho lắm, và rất đông khách du lịch. Để thoát khỏi cảnh tượng thường thấy ở New York thì nơi đây đúng là phù hợp.
Tôi từ chối bảo mình không đi được.
Tất nhiên cô ấy muốn tôi nói lý do. Tất cả lý do tôi nghĩ ra được thì cô có thể (và sẽ) vặn lại cho xem : Mình mệt (đi mà, chỉ một ly thôi được không?), mình phải đến phòng tập (cứ bỏ đi!), mình đang cai rượu (nhìn chằm chằm đầy nghi ngờ, không hiểu gì). Vậy nên tôi bảo với cô ấy là tôi có hẹn rồi. Mặt Hillary tươi tỉnh hẳn. "Thế là mấy bông hoa của chàng Markly Mark đúng là có phép tiên đấy nhỉ?"
"Chẳng biết," tôi nói và nhìn đồng hồ.
"Các cậu định đi đâu? Hay là ở nhà?"
Tôi bảo cô ấy là chúng tôi sẽ đi chơi.
"Đi đâu?"
"Nobu," tôi đáp, vì mới đây tôi ăn tối ở quán đó.
"Đến Nobu vào tối thứ Hai cơ à? Đúng là hắn ‘chết’ cậu thật rồi."
Tôi lấy làm ân hận vì nói ra điều đó; lẽ ra tôi nên bảo là một nhà hàng Ý không tên ở gần đấy mới phải.
"Nếu buổi hẹn chấm dứt trước hai giờ sáng thì gọi điện báo cáo tình hình cho mình nhé," cô ấy nói.
"Ừ," tôi đáp.
Tôi về đến nhà quên hết chuyện Marcus và Hillary.
"Cảm ơn em rất nhiều vì đồng ý gặp anh," Dex nói khi tôi mở cửa. Anh mặc bộ vest sẫm màu sơ mi trắng. Cà vạt đi đằng nào rồi, chắc là nhét vào chiếc cặp đặt trên sàn ngay trong cửa ra vào. Đôi mắt anh trông thật mệt mỏi. "Anh đã tưởng em sẽ từ chối."
Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện không gặp anh. Tôi nói với anh như vậy rồi lại nhận ra rằng điều đó có thể khiến mình mất hết cái uy. Tôi không quan tâm. Đó là sự thật mà.
Cả hai bắt đầu nói xin