lỗi, bối rối ngượng ngùng bước lại gần nhau. Anh nắm lấy một bàn tay tôi, khẽ siết. Cái nắm tay vừa dễ chịu vừa như có điện giật. "Thực sự anh xin lỗi vì tất cả mọi chuyện," anh chậm rãi nói.
Tôi tự hỏi liệu anh có hối hận về chuyện bãi biển không, điều đó có bao gồm trong cụm từ "tất cả mọi chuyện" không. Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại cảnh tượng đó, hầu hết đều mang một màu nâu đỏ, giống trong video ca nhạc "Boys of summer" của Don Henley. Tôi chớp mắt, những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí. Tôi muốn làm lành. Tôi muốn được tiếp tục chuyện này.
"Em cũng xin lỗi," tôi nói. Tôi nắm lấy bàn tay kia của Dex, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi vẫn còn khá lớn. Khoảng cách ấy đủ cho một, hai người khác nữa xen vào.
"Em không có gì phải xin lỗi cả."
"Có đấy. Em không có quyền nổi giận với anh. Em đã mất bình tĩnh…Chúng ta đã thỏa thuận là không nói đến chuyện gì hết cho đến ngày mồng bốn tháng Bảy. Chuyện đó…"
"Như thế không công bằng đối với em," anh ấy nói. "Đó là cái thỏa thuận chết tiệt."
"Đối với em, mọi thứ cứ như vậy là được rồi," tôi đáp. Thực sự cũng không hẳn là như vậy, nhưng nếu đòi hơn nữa thì tôi sợ mình sẽ mất anh. Dĩ nhiên tôi cũng sợ khi thực sự được ở bên anh nữa.
"Anh cần nói với em chuyện với Darcy chiều ngày hôm đó," anh nói.
Tôi biết anh đang nhắc đến chuyện tắm táp và tôi không thể chịu đựng nổi khi nghe điều đó. Đùa giỡn trên bãi biển là một chuyện, còn cảnh tượng phòng the đến từng chi tiết, đa sắc màu thì lại là chuyện khác. Tôi không muốn một chi tiết nào theo cách nhìn của anh hết. "Đừng," tôi nói. "Thực sự anh không cần phải giải thích đâu."
"Chỉ là…anh muốn em biết chính cô ấy đã chủ động trước… Thật đấy… Anh tránh né đã lâu lắm rồi, không thể nào trốn được nữa." Mặt anh giật giật vẻ lo lắng tội lỗi.
"Anh không cần giải thích," tôi nhắc lại một cách cứng rắn hơn. "Cô ấy là vợ chưa cưới của anh mà."
Anh gật đầu, trông có vẻ nhẹ nhõm.
"Anh biết lúc hai người ở bãi biển không?" tôi khẽ nói, lấy làm ngạc nhiên vì mình đã nhắc đến chuyện này.
"Có," anh đáp có vẻ hiểu, rồi cụp mắt nhìn xuống. "Khi quay lại chỗ để khăn anh đã biết. Anh biết em đang bự
"Sao anh biết?"
"Em nghe thấy anh gọi mà lờ đi. Em thật thờ ơ lạnh lùng. Anh ghét như thế lắm."
"Em xin lỗi. Chỉ vì trông anh quá hạnh phúc khi ở bên cô ấy. Em cảm thấy thật… thật…" tôi cố gắng tìm một từ miêu tả chính xác. "Thật là một người thừa, chẳng ai cần đến nữa."
"Em không phải là người thừa, Rachel. Em là tất cả những gì anh nghĩ đến. Đêm qua anh không thể ngủ được. Hôm nay chẳng làm được việc gì. Dù thế nào đi nữa, thì em cũng không hề là người thừa." Giọng anh nhỏ dần, chỉ còn là tiếng thì thầm, chúng tôi đứng bên nhau như đang nhảy điệu slow vậy, cánh tay tôi vòng qua cổ anh. "Và em cần phải biết rằng anh không lợi dụng em," anh thì thầm vào tai tôi. Tôi có cảm giác gai ốc trên người mình nổi hết cả lên.
"Em biết," tôi áp mặt vào vai anh, nói. "Nhưng chỉ là thật lạ khi nhìn anh ở bên cô ấy. Em nghĩ em không nên đi nghỉ ở Hamptons cùng với hai người nữa."
"Anh thực sự xin lỗi," anh nhắc lại. "Anh hiểu mà. Anh chỉ muốn được ở bên em thôi."
Chúng tôi hôn nhau. Đó là nụ hôn nhẹ nhàng, khép miệng, môi chúng tôi gần như không chạm nhau. Không có gì cho thấy dấu hiệu của dục vọng, ái ân, hay đam mê. Đó là khía cạnh khác trong chuyện yêu đương, khía cạnh tôi thích nhất.
Chúng tôi tiến lại phía giường. Anh ngồi ở mép, tôi khoanh chân ngồi bên cạnh.
"Anh chỉ muốn em biết là," anh nói nhìn sâu vào mắt tôi, "nếu không vì thực sự quan tâm đến em thì anh sẽ không bao giờ làm thế này."
"Em biết," tôi nói.
"Và anh cũng …em biết đấy… nhìn nhận toàn bộ chuyện này hết sức nghiêm túc."
"Đừng nói gì cho đến ngày mồng bốn tháng Bảy," tôi đáp nhanh. "Chúng ta thỏa thuận rồi mà."
chắc không? Vì nếu như em muốn thì ta nói luôn bây giờ cũng được."
"Em chắc. Hoàn toàn chắc."
Và tôi tin như vậy. Tôi sợ bất kỳ điều anh có thể nói khiến tôi nghĩ đến tương lai của cả hai. Tôi không chịu nổi ý nghĩ sẽ mất anh, nhưng chưa nghĩ đến sẽ ra sao nếu mất Darcy.Tôi đã làm một việc quá sức nghiêm trọng, quá mức sai lầm không thể cứu vãn được đối với người bạn thân nhất của mình.
Anh nói với tôi rằng chính bản thân anh cũng thấy sợ vì tôi có ý nghĩa quan trọng đến thế nào với anh, tôi có biết mình quan trọng với anh thế nào không?
Tôi gật đầu. Tôi biết chứ.
Anh hôn tôi lần nữa, lần này mạnh mẽ hơn. Thế rồi sau đó, lần đầu tiên trong đời tôi được nếm trải cuộc ân ái thực sự tuyệt vời đến khó tin.
Sáng hôm sau, đến văn phòng, Hillary ghé qua văn phòng tôi. Cô ấy hỏi buổi hẹn hò của tôi thế nào. Tôi nói là rất tuyệt vời. Cô ấy ngồi thụp ngay xuống một trong mấy cái ghế tiếp khách, đặt chai nước Poland Spring và chiếc bánh mì vừng lên bàn tôi. Cô ấy ngửa người ra sau, huých khuỷu tay đóng cửa phòng đánh rầm. Nét mặt Hillary hết sức nghiêm túc.
Hóa ra đúng là Marcus có chọn nhà hàng kiểu Ý không tên ở khu nhà anh ta thật. Chính nhà hàng đó tối qua chẳng hiểu vì lý do gì Hillary cũng đến. Cái thành phố này có đến mấy triệu người, thế mà ngẫu nhiên vào một bu
