ổi tối thứ Hai Marcus với Hillary lại ngồi cách nhau đúng hai bàn, ăn món mì ống ravioli hệt như nhau. Chào mừng đến với Manhattan, nơi đây còn chật chội hơn so với bạn từng nghĩ đấy.
"Điều duy nhất cậu không nói dối mình," Hillary nói, lắc lắc ngón tay về phía tôi, "đó là Marcus có hẹn thật. Chỉ có điều không phải với cậu ta, cô nàng dối trá ạ - cho dù đứa con gái kia có cái miệng và cằm cũng giống cậu đấy."
"Cậu giận à?"
"Không, không giận."
"Vậy thì l
"Thứ nhất, mình bị sốc. Mình không nghĩ là cậu lại có thể lừa dối như thế." Trong cô ấy có vẻ bị ấn tượng trước phát hiện đó. "Nhưng cũng thấy buồn vì cậu cảm thấy không thể tin ở mình. Mình cứ nghĩ rằng bạn thân nhất của cậu bây giờ là mình - chứ không phải cái đứa bù nhìn nào đó từ hồi phổ thông. Điều đó dẫn tới điểm thứ hai…" cô ấy nói có vẻ hiểu hết, chờ đợi tôi phá vỡ sự im lặng.
Tôi nhìn chiếc dập ghim, bàn phím, rồi lại nhìn dập ghim.
Trước kia đã bao lần tôi tưởng tượng ra cảnh mình bị lộ, người lật tẩy tôi luôn luôn là Darcy. Bởi vì, dù sao đi nữa, nếu bạn có để cho đầu óc suy nghĩ vẩn vơ thì sẽ toàn nghĩ đến những gì tệ hại nhất chứ không phải ở mức trung bình. Giống như kiểu bạn lo lắng cho bạn trai mình có thể gặp tai nạn khi lái xe trong tình trạng say xỉn - bạn sẽ không tưởng tượng ra là anh ta đâm vào cái thùng thư và bị rách môi đâu. Bạn sẽ hình dung những bông hoa lily bên cạnh cái quan tài để ngỏ cơ.
Tôi từng nghĩ đến cảnh Darcy bắt gặp tôi và Dex. Không phải kiểu bắt quả tang khi đang nằm trên giường không quần không áo - như thế là tưởng tượng quá xa vời, nhất là ở trong một khu nhà có người gác cửa - tinh vi hơn. Darcy bất ngờ ghé qua, và José cho cô ấy lên thẳng phòng tôi mà không báo tôi trước (chỗ này tự nhắc chỉnh mình: nhớ bảo ông ta đừng làm thế nhé). Tôi ra mở cửa, nghĩ rằng đó chỉ là người đưa đồ Trung Hoa với hộp đựng món xúp và trứng cuộn mang đến cho Dex và tôi, vì chúng tôi đói meo sau những lần phiêu lưu tình ái (nhắc nhở chính mình lần hai: luôn luôn phải nhìn qua lỗ trên cửa trước xem ai đến). Và cô ấy đứng đó, đôi mắt mở to thấy hết tất cả.
Nỗi kinh hãi khiến cô ấy không nói được gì hết. Cô ấy đi thẳng sau cảnh vừa trông thấy. Dex mặc chiếc quần đùi kẻ ô, lao ra hành lang và gào tên cô ấy, giống như Marlon Brando trong phim A Streetcar Named Desire.
Cảnh tiếp theo: Darcy đang xếp đóng đĩa CD vào mấy chiếc hộp cứng Claire hỗ trợ bên cạnh, đưa khăn giấy liên tục. Ít nhất thì Dex sẽ giữ lại tất cả những album của Springsteen, thậm chí cả album Greetings From Asbury Park mà ai đó đã tặng Darcy. Phần lớn sách vẫn ở nguyên chỗ cũ, vì lúc dọn đến thì Darcy có mang theo mấy quyển. Chỉ có vài cái bàn uống cà phê bóng bẩy bị mang đi.
Có lần tôi từng đọc được một điều - trớ trêu là nó lại viết ở một trong mấy tờ tạp chí của Darcy nếu có ngoại tình thì bạn phải quen với việc luyện tập hình dung ra cảnh mình bị bắt quả tang và hậu quả nghiêm trọng sau này.
Những hình ảnh ấy sẽ kéo bạn trở lại ngay với thực tế, khiến bạn suy nghĩ thật kỹ, giúp bạn nhận ra mình sẽ mất đi những gì. Tất nhiên bài báo đó đề cập đến chuyện ngoại tình vì những ham muốn thể xác thôi, nó không nói đến mối quan hệ tay ba của những người còn chưa có gì gắn bó với nhau mà nói đến những mối quan hệ đã gắn bó chung thủy.
Nhưng bài báo đó cũng đâu có viết người thứ ba là phù dâu chính trong đám cưới sắp tới của hai người. Rõ ràng hoàn cảnh của chúng tôi lúc này không giống với thể loại ngoại tình mà bạn hay thấy.
Dù sao đi nữa, tôi không biết chính xác mình sẽ cảm thấy thế nào nếu Darcy bắt gặp chúng tôi và tình bạn giữa tôi và cô ấy chấm dứt. Thực sự tôi không thể nghĩ đến điều đó.
Sự thật một trăm phần trăm là Darcy hoàn toàn không biết gì hết, cô ấy và Dex vẫn rất gắn bó với nhau. Và có thể là mọi chuyện sẽ vẫn tiếp tục duy trì như thế; họ sẽ kết hôn, cô ấy không bao giờ phát hiện ra sự thực về vụ ngoại tình của chúng tôi.
Còn Hillary thì lại là chuyện khác.
"Sao?" cô ấy hỏi.
"Sao cái gì"
"Thực sự tối qua cậu hẹn với ai? Thực ra thì ai đã gửi cho cậu thứ này?" Cô ấy chỉ vào những bông hồng.
"Một người khác."
"Chết tiệt"
Tôi muốn nước bọt.
"Thôi được, cậu nghe này, mình đâu phải đứa trẻ con không biết gì. Cậu cãi nhau với Dex ở Talkhouse, lúc mình tới nơi thì cả hai đều ngậm miệng hến. Thế rồi hôm sau cậu rời Hamptons từ sớm, mặt mũi bí xị, giả vờ nói rằng có việc phải hoàn thành gấp - mình biết lịch làm của cậu rồi Rach ạ, ngày hôm qua cậu chẳng phải nộp cái gì hết. Và rồi những bông hoa này xuất hiệnô ấy trỏ vào lọ hoa hồng vẫn đang nở rộ. "Cậu nói đó là của Marcus, anh chàng mà cuối tuần vừa rồi nói chung là cậu đã bỏ rơi. Điều đó thật kỳ lạ, cho dù các cậu quyết định cứ từ từ mà tiến. Rồi cậu nói với mình có hẹn với Marcus, và mình thấy anh ta đi chơi mà không có cậu - mà đi với một cô gái khác!". Cô ấy kết thúc bài trình bày chứng cớ với một nụ cười đắc thắng.
"Cô ta xinh chứ?" tôi hỏi.
"Người đàn bà đó ấy hả?"
"Ừ. Đối tượng hẹn hò của Marcus."
"Thực ra thì có, cô ta cũng hấp dẫn đấy, cứ làm như cậu quan tâm không bằng. "
Cô ấy nó
