rồi đấy. Theo thể loại đó. Quà kỷ niệm vĩnh viễn:
đồ trang trí, CD tự thu những bài hát cậu thích."
Cô trở nên hớn
hở. "Mình thích ý tưởng đĩa CD! Nhưng như thế chẳng phải là đắt quá
sao?"
Tôi nhìn cô một
cái ra hiệu: ừ thì đắt, nhưng thế mới đáng. Cô ấy chấp nhận. "Nhưng cũng
chỉ thêm có vài trăm đô la trong tổng số tiền thôi chứ mấy, đúng không?"
cô hỏi.
Tôi tin là bố
mẹ cô ấy sẽ thích những câu nói đó lắm đây. "Đúng vậy," tôi nói giọng
kẻ cả.
"Vậy là
bọn mình sẽ làm… gọi là gì nhỉ… Bản nhạc của Darcy và Dex rồi thu vào đó những
bài hát ưa thích qua các thời đại của bọn mình," cô ấy nói.
Tôi nhăn mặt.
"Cậu chắc
chắn như thế không tầm thường quá chứ? Nói thật với mình đi."
"Không
đâu, mình thích như thế. Mình thích mà." Tôi muốn nói sang chuyện khác
nhưng lại sợ làm vậy sẽ khơi ra cuộc thảo luận về chuyện tôi có thiếu sót đối
với nghĩa vụ làm phù dâu chính của mình. Vậy nên thay vào đó, tôi làm bộ tận
tình chu đáo lắm và nói với cô ấy rằng cho dù làm CD như thế thì mất nhiều thời
gian và đắt tiền nhưng đó sẽ là một món quà dễ thương và đặc biệt. Rồi tôi hỏi
cô ấy là liệu Dex có thích ý tưởng đó không.
Cô ấy nhìn tôi
như thể muốn nói: ai thèm quan tâm Dex muốn gì chứ? Chú rể không quan trọng.
"Được rồi. Giờ nghĩ hộ mình vài bài đi."
Tôi nghe thấy
Shania Twain đang hát "Đôi giày của anh đặt dưới chân giường ai vậy?"
Hoặc là Diana Ross đang gào lên "Nhân danh tình yêu! Hãy dừng lại!"
Không được, tất cả đều không ổn, tôi thầm nghĩ. Cả hai bài đó đều khiến Darcy
trở thành một nạn nhân đáng th
"Mình
chẳng nghĩ được bài nào hết. Đầu óc mình trống rỗng lắm. Nghĩ giúp mình
đi," Darcy nói, chiếc bút đặt trên tờ giấy ăn. "Có thể là bài nào đó
của Prince chăng? Hay là Van Halen?"
"Mình cũng
chịu thôi," tôi nói, thầm mong Bruce Springsteen không nằm trong danh
sách.
"Cậu tin
chắc là không tầm thường chứ?" cô ấy hỏi.
"Không
mà," tôi nói, sau đó thì thầm, "Cái gã ngồi cạnh thực sự đang khiến
mình muốn điên lên đây. Hắn không cho mình chỗ đặt tay gì hết." Tôi quay
lại để liếc nhanh vẻ mặt kiêu căng tự mãn của Đầu Đinh.
"Xin lỗi!
Này anh!" Darcy rướn người qua tôi, đập đập lên cánh tay hắn ta. Một lần,
hai lần, ba lần. "Này? Này!"
Hắn lườm cô một
cái vẻ coi thường.
"Này anh,
làm ơn cho bạn tôi cùng để tay với được không?" Cô khoe với hắn nụ cười
quyến rũ nhất của mình.
Hắn ta dịch
cánh tay sang bên được đúng một phân. Tôi lẩm bẩm câu cảm ơn.
"Thấy
chưa?" Darcy hỏi tôi đầy tự hào.
Đó luôn là lúc
tôi phải bày tỏ sự ngạc nhiên trước trình độ cư xử với đàn ông của cô.
"Cậu chỉ
cần biết cách đòi hỏi thứ mình muốn thôi mà," cô thì thầm. Người dạy tôi
cách cư xử với người khác giới đây.
Tôi nghĩ đến
Dex và ngày mồng bốn tháng Bảy.
"Có lẽ
mình cũng phải thử xem thế nào," tôi đáp.
° ° °
Ngay sau khi
máy bay vừa hạ cánh, bố mẹ gọi vào máy di động của tôi để đảm bảo rằng bố Darcy
sẽ đến đón chúng tôi, và hỏi lúc ở trên máy bay tôi có ăn gì không. Tôi bảo với
họ là có, chú Rhone có đến, và không, người ta thôi phục vụ bữa tối trên chuyến
bay từ New York đến Indy cả mười năm nay rồi.
Lúc xe đến chỗ
con phố cụt, tôi thấy bố đang đứng đợi mình ở hiên trước căn nhà hai tầng hai
bên ốp tấm nhôm trắng và cửa chớp xanh của chúng tôi. Bố mặc chiếc áo sơ mi kẻ,
ngắn tay, màu xám và hồng đào, đi đôi giầy Docker cũng màu xám. Dù thế nào đi
nữa thì đó cũng là một bộ "trang phục" và nhìn biết ngay đó là sản
phẩm của mẹ tôi. Tôi cảm ơn chú Rhone đã cho đi nhờ và bảo với Darcy là tôi sẽ
gọi điện cho cô ấy sau. Tôi nhẹ cả người vì cô ấy không hỏi chúng tôi ăn tối
cùng nhau được không. Tôi phải nói chuyện về đám cưới thế là đủ lắm rồi, và tôi
biết cô Rhone cũng không thể bàn bạc thêm gì nữa.
Khi đi ngang
qua sân Darcy về nhà mình, bố tôi giơ tay lên vẫy một cái quá đà như thể làm
hiệu với tàu biển đang ở ngoài khơi xa. "Chào cô luật sư!"bố kêu lên
và nhe răng cười hết cỡ. Bố vẫn chưa quen với việc có đứa con gái làm luật sư.
"Chào
bố!" tôi hôn bố rồi đến mẹ đang đứng bên cạnh, nhìn tôi chăm chăm xem có
dấu hiệu nào của chứng biếng ăn không, thật là kỳ cục. Tôi thì chẳng gầy tẹo
nào, nhưng mẹ tôi không chấp nhận định nghĩa của thành phố New York về thế nào
gọi là gầy.
Sau khi đáp lại
những lời hỏi han của họ về chuyến bay, tôi nhận ra giấy dán tường ở hành lang
đã thay đổi. Tôi từng khuyên mẹ là đừng dùng giấy dán, sơn tường sẽ làm cho mọi
thứ mới mẻ hơn nhiều. Nhưng mẹ nhất định dùng giấy, chuyển từ loại in hoa nhỏ
xíu sang loại còn nhỏ hơn nữa. Từ hồi tổng thống Ronald Regan bị ám sát đến
giờ, sở thích của bố mẹ tôi chẳng hề thay đổi gì cả. Gia đình tôi vẫn còn rất
nhiều đặc điểm của vùng này – thêu thùa những câu nói vui như "Bạn bè sau
nhà là bạn bè tốt nhất", khắp nhà lác đác những con bò, lợn, những cây dứa
làm bằng gỗ và cả những tấm khuôn in.
"Giấy dán
tường đẹp thật," tôi nói, cố gắng sao cho nghe có vẻ thành thật.
Mẹ tôi không
tin. "Mẹ biết – con không thích giấy dán, nhưng bố con và mẹ thì có,"
mẹ nói rồi dẫn tôi vào bếp. "Người sống ở đây
