là bố mẹ cơ mà."
"Anh có
bao giờ bảo là thích giấy dán đâu," bố tôi nói, nháy mắt với tôi.
Mẹ lườm bố một
cá kiểu lườm mẹ tập nhiều rồi. "Chắc chắn anh cũng thích đấy, John."
Sau đó mẹ thì thầm với tôi nhưng cũng cố tình để bố nghe thấy là thực ra chính
bố tôi đã chọn giấy mới.
Bố nhìn tôi với
vẻ mặt kiểu "Ai cơ? Tôi ấy à?"
Hai người họ
chẳng bao giờ biết chán những việc hằng ngày đó. Mẹ tôi đóng vai trò một nhà
lãnh đạo dũng cảm, toàn dồn ép ông chồng khó bảo, một người đàn ông khờ khạo
tốt tính. Dù trong suốt những năm tháng tuổi thanh niên tôi thấy khó chịu trước
cái cảnh việc đó diễn ra đều đều, nhất là khi có bạn đến chơi nhà, những năm
gần đây tôi dần thấy biết ơn điều đó. Trong cái cách bố mẹ tôi ngày nào cũng
nói chuyện với nhau có điều gì đó khiến người ta cảm thấy thật yên ổn. Tôi lấy
làm tự hào vì họ vẫn còn ở bên nhau, trong khi bố mẹ của rất nhiều bạn bè tôi
đã ly dị, tái hôn, gộp hai gia đình thành một, mức độ thành công thì cũng đa
dạng vô cùng.
Mẹ tôi chỉ vào
đĩa pho mát cheddar, bánh quy Ritz và nho đỏ. " Con ăn đi,"mẹ nói.
"Nho không
hạt hả mẹ?" tôi hỏi. Nho có hạt chẳng đáng phải bỏ công để trồng.
"Ừ,"
mẹ nói. "Giờ mẹ chế món gì đó hay là con thích gọi pizza?"
Mẹ biết tôi
thích pizza hơn mà. Thứ nhất là vì tôi thích pizza ở cửa hàng Sal, chỉ khi nào
về nhà tôi mới được ăn. Thứ hai, "chế món gì đó" là câu miêu tả rất
chính xác kiểu nấu ăn của mẹ tôi – đối với mẹ tôi, gia vị là muối và hạt tiêu,
công thức nấu ăn có xúp cà chua và bánh quy. Không có gì có thể khiến tim tôi
thót lại như cảnh mẹ tôi loay hoay với cái tạp dề.
"Pizza,"
bố đáp hộ. "Bọn anh muốn ăn pizza!"
Mẹ tôi lôi từ
chỗ tủ lạnh ra phiếu ăn ở cửa hàng Sal và quay số, đặt một cái bánh pizza to
với nấm và xúc xích. Mẹ lấy tay bịt ống nghe. "Được chứ, Rachel?"
Tôi giơ ngón
tay cái lên. Mẹ cười tươi, tự hào vì còn nhớ những thứ tôi thích ăn.
Trước khi cúp
máy, mẹ hỏi han về chuyện tình cảm của tôi. Dù tất cả những cuộc điện thoại
thăm hỏi của tôi nói rằng tôi không có chuyện gì là nói dối, tôi vẫn giấu nhẹm
sự thật cho đến giờ phút này. Bố tôi lấy hai tay bịt lại, giả vờ ngượng. Tôi
mím môi cười với họ, thầm nghĩ việc hỏi han này là phần duy nhất tôi không
thích khi về nhà. Tôi cảm thấy mình đúng là một đứa khiến người khác thất vọng.
Tôi đang khiến họ thất vọng. Tôi là đứa con độc nhất của bố mẹ, là người duy
nhất mang lại cho họ những đứa cháu. Tính toán đơn giản thì thấy này: nếu trong
vòng khoảng năm năm tới mà tôi không sinh con thì có thể bố mẹ tôi sẽ không
được nhìn thấy các cháu mình lúc chúng tốt nghiệp đại học. Thật đúng là chất
chồng thêm áp lực lên cái mục tiêu đang theo đuổi mà vốn dĩ cũng đã khó khăn
mệt mỏi lắm rồi.
"Ở đó con
không có anh chàng nào à?" mẹ tôi hỏi trong lúc bố thì đang tìm kiếm miếng
pho mát ngon nhất. Đôi mắt mẹ mở to đầy hy vọng. Cuộc thăm dò này có vẻ như
thiếu tế nhị, trừ một điều mẹ thực sự tin là tôi có hàng tá các chàng để lựa
chọn và điều duy nhất khiến tôi chưa sinh cháu cho mẹ là do tôi còn đang lo
lắng. Mẹ không hiểu rằng tình yêu đơn giản, chân thành, yêu và được yêu mà mẹ
dành cho bố, nó chẳng đến với tôi một cách dễ dàng như thế đâu.
"Không
ạ," tôi nói, cụp mắt xuống. "Con bảo rồi, tìm được một anh chàng tử
tế ở New York khó hơn ở bất cứ nơi nào khác." Đó là câu cửa miệng của
những người độc thân ở Manhattan, nhưng chỉ vì đó đúng là sự thật mà thôi.
"Bố
hiểu," bố tôi nói, gật đầu một cách thành thật. "Quá nhiều người tham
gia vào cuộc sống bon chen khốc liệt đó. Có lẽ con nên về nhà thì tốt hơn. Hay
ít nhất chuyển đến Chicago cũng được. Thành phố đó trong sạch hơn nhiều. Bởi vì
Chicago có các ngõ, con biết đấy." Cứ lần nào đến New York là bố tôi lại
ca cẩm về chuyện ở đây không có ngõ; ai lại đi xây một cái thành phố mà không
có ngõ ngách bao giờ?
Mẹ tôi lắc đầu.
"Ở ngoại ô thì ai ai cũng kết hôn và sinh con cả rồi. Nó không làm thế
được đâu."
"Nếu muốn
thì nó sẽ làm được," bố tôi nói, miệng đầy những bánh quy.
"Ừm, thì
nó không muốn," mẹ nói. "Đúng không, Rachel?"
"Vâng."
tôi nói một cách đầy hối lỗi. "Bây
giờ con thích sống ở New York."
Bố tôi nhíu mày
như thể muốn nói: vậy thì chịu
Sự im lặng tràn
ngập căn bếp. Bố mẹ tôi liếc nhìn nhau buồn bã.
"Ừm. Thật
ra thì cũng có…" tôi buột miệng nói, chỉ là để khiến họ vui lên chút ít.
Bố mẹ tôi mặt
mũi hớn hở, đứng thẳng dậy.
"Thế à? Mẹ
biết mà!" Mẹ tôi vỗ tay vui sướng.
"Vâng, anh
ấy rất tốt. Rất thông minh."
"Và chắc
chắn là cũng đẹp trai nữa," mẹ nói.
"Cậu ta
làm nghề gì?" bố tôi chen vào. "Vẻ bề ngoài không phải là điều quan
trọng nhất."
"Anh ấy làm marketing. Tài
chính," tôi đáp. Tôi cũng chẳng rõ mình đang kể với họ về Marcus hay là
Dex. "Nhưng mà…"
"Nhưng sao?" mẹ hỏi
"Nhưng mà anh ấy vừa mới kết
thúc với một người khác, vậy nên thời điểm này có thể là… không được hoàn hảo
cho lắm."
"Chẳng có
gì là hoàn hảo cả." mẹ tôi nói. "Con phải hiểu là như vậy."
Tôi thành thật
gật đầu, thầm nghĩ mẹ thêu câu nói thông thái đó mà treo lên đầu gi