XtGem Forum catalog
Xúc Xắc Tình Yêu

Xúc Xắc Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326120

Bình chọn: 9.00/10/612 lượt.

hình ảnh làm người được theo đuổi của Darcy.

"Thế anh ấy nói gì?" Brit hỏi.

"Cậu biết hết cả rồi còn gì!" Darcy cười. Cô ấy và Brit thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau, do Brit siêng năng gọi điện; sự hâm mộ dành cho thần tượng hồi thanh niên của cô ấy vẫn chưa phai nhạt.

"Kể lại đi!" Brit nói. "Chuyện đính hôn của mình chán lắm – mình tự đi chọn nhẫn ở hiệu đấy! Mình phải hưởng lây niềm vui của cậu chứ."

Darcy làm bộ mặt giả vờ khiêm tốn. "Anh ấy bảo là: ‘Darcy, anh không biết liệu có điều gì khiến anh hạnh phúc hơn có em làm vợ không.’"

Trừ việc ở với bạn thân nhất của em

"Sau đó anh ấy nói: ‘Xin hãy cho anh cùng chia sẻ cuộc sống với em.’"

Và anh chia sẻ cả cô bạn thân nhất của em nữa.

Một tràng ồ à theo sau. Tôi tự nhủ với chính mình rằng cô ấy đang thêm thắt câu chuyện, rằng anh ấy chỉ nói ra câu kinh điển "Em đồng ý cưới anh chứ?"

"Tháo nhẫn của cậu ra đi," Brit kêu lên. "Mình muốn đeo thử."

Kim nói rằng tháo nhẫn trong thời gian đính hôn sẽ đem lại vận rủi đấy.

Tháo ra đi!

Darcy nhún vai như muốn nói mình vẫn còn thoải mái vô tư lắm. Hay là để cho người ta biết rằng, khi là Darcy Rhone thì bạn chẳng cần đến may mắn làm gì. Cô ấy tháo chiếc nhẫn ra, chuyền tay một vòng những phụ nữ đang hớn hở. Cuối cùng chiếc nhẫn đến tay tôi.

"Đeo thử đi Rach." Brit nói.

Đó là trò mà phụ nữ có gia đình hay chơi. Bắt cô gái còn độc thân đeo nhẫn kim cương để cho cô ấy có thể tiến thêm một bước lại gần hơn cảm giác háo hức khi đính hôn, dù chỉ trong phút chốc. Tôi lịch sự lắc đầu như thể đang từ chối khi người khác đề nghị giúp đỡ nấu nồi thịt hầm rau. "Thôi mà," tôi nói.

"Rachel, có gì hứa hẹn không?" Tricia ngần ngừ hỏi, như thể hỏi thăm kết quả chụp siêu âm của ai đó vậy.

Tôi sắp sửa nói ra "không" đầy cứng rắn thì Darcy đáp hộ. "Hàng đống," cô ấy nói. "Nhưng chưa có chàng nào thật đặc biệt. Rachel kén lắm."

Cô ấy đang giúp tôi. Nhưng đôi khi điều đó mang lại kết quả trái ngược, và thậm chí tôi còn cảm thấy mình bắt đầu thành gái già. Vả lại, tôi không thể không nghĩ rằng cô ấy hào hiệp thế chỉ vì trông tôi rõ ràng giống người phụ nữ lạc lõng, kẻ thảm hại trong nhóm bạn. Nếu tôi mà đính hôn với… xem nào… Brad Pitt chẳng hạn, thì sẽ chẳng có chuyện Darcy ba hoa thay cho tôi đâu. Lúc đó cô ấy sẽ chui vào góc mà sưng sỉa, nước mắt ghen tị cạnh tranh chảy dài, nói với Brit trong phòng tắm rằng, ừ thì Brad hay thật đấy, nhưng Dex đáng yêu hơn nhiều – chỉ kém đẹp trai hơn một tí tẹo. Tất nhiên câu đó thì thực ra tôi cũng đồng ý.

"Mình đâu có kén chọn đến thế," tôi thản nhiên nói.

Chỉ là một mình một bóng trong vô vọng và lằng nhằng với chồng tương lai của Darcy thôi. Nhưng các người có nhận ra là tôi tốt nghiệp ở một trong mười trường luật hàng đầu và kiếm được tiền lên đến sáu con số không hả? Và tôi cóc cần gã đàn ông nào hết, chết tiệt! Nhưng khi nào tôi mà kiếm được một gã và có con thì chắc chắn tôi sẽ chọn cái tên hay hơn tên Brick đấy!

"Có, cậu kén đấy," Darcy nói với tôi, nhưng là để thay mặt cho thính giả. Cô ấy hớp một ngụm rượu pân. "Cứ xem Marcus thì biết."

"Marcus là ai thế?" Kim hỏi.

"Marcus là anh chàng bạn học của Dex ở Georgetown. Tử tế, thông minh, hài hước," Darcy phẩy tay, "nhưng Rachel không dành cho chàng phút nào hết."

Nếu cô ấy c tiếp tục nói thế này thì bọn họ sẽ bắt đầu thắc mắc có phải tôi là dân lesbian hay không. Điều đó sẽ khiến tôi trở thành một kẻ quái dị thực sự trong mắt họ. Họ nghĩ sự khác biệt nghĩa là một người đi học ở một bang khác và không vào hội nữ sinh trong trường.

"Sao không có ‘lửa’ à?" Kim hỏi tôi có vẻ thông cảm. "Cậu cần biết điều đó. Jeff và mình bắt đầu có ‘lửa’ từ hồi lớp mười một và chẳng bao giờ mất đi cả."

"Phải," tôi đáp. "Cần phải có ‘lửa’."

"Chắc chắn thế," Brit lẩm nhẩm.

Lời khuyên tựu chung là: đừng ngơi nghỉ. Cứ tiếp tục tìm kiếm. Tìm Anh chàng Đích thực. Tất cả bọn họ đều thế. Chúa ơi, tôi nghĩ là họ tin vào điều đó đấy. Bởi lẽ chẳng có ai kết hôn ở tuổi hai mươi ba vừa độ chín có thể ngơi nghỉ. Tự nhiên là như vậy rồi. Hiện tượng đó chỉ xảy ra với phụ nữ ở độ tuổi ba mươi mà thôi.

"Vậy cậu đã quyết định cuối cùng sẽ đặt tên con là gì chưa?" tôi hỏi Annalise, cố gắng đổi chủ đề. Tôi biết cô ấy đang cân nhắc tên Hannah, Grace nếu là con gái, Michael hoặc David nếu là con trai. Những cái tên cũng ổn, cổ điển, không có gì đặc biệt. Không khoe mẽ quá mức.

"Rồi," Annalise đáp. "Nhưng bọn mình không nói đâu." Cô ấy nháy mắt với tôi. Tôi biết lát nữa cô ấy sẽ nói thôi, giống như hồi lựa chọn những cái tên hay nhất. Tôi là người đáng tin. Người sẽ không bao giờ, không bao giờ giành mất tên em bé của bạn.

Biệt tài của tôi là cướp chồng chưa cưới của người khác cơ.

Sau khi chơi vài trò chơi vớ vẩn thường thấy trong bữa tiệc tặng quà, Annalise mở quà. Có rất nhiều quần áo màu vàng vì Annalise không biết mình sẽ sinh con trai hay con gái. Vậy nên chẳng có món quà nào màu hồng trừ con thỏ con của Tiffany tặng, do Darcy mà ra, cô ấy bảo chắc chắn là Annalise sẽ sinh con gái, rằng cô ấy có linh cảm rất tốt trong chuyện này. Tôi thấy Annalise đan