g hy vọng Darcy sẽ đúng.
"Với lại," Darcy nói, "kể cả mình có nhầm đi nữa – mà chắc chắn là không đâu nhé – các cậu có biết là sang thế kỉ 21 rồi con trai phải dùng màu hồng, con gái màu xanh dương không
Tất cả bọn tôi đều bảo không biết. Tôi thắc mắc không hiểu có phải cô ấy bịa ra thế không.
Annalise mở đến món quà của tôi. Cô ấy mở tấm thiếp, lẩm nhẩm đọc. Mắt cô ấy chan chứa nước khi đọc những dòng tôi viết – đó là: cô ấy sẽ trở thành người mẹ tuyệt vời nhất, và tôi không chờ nổi đến lúc chứng kiến điều đó. Cô ấy vẫy tôi lại gần, cũng như với tất cả người khác, và ôm tôi thật chặt. "Cảm ơn cậu, bạn yêu," cô ấy thầm thì. "Tấm thiếp thật tuyệt."
Sau đó cô ấy mở quà tôi tặng, một chiếc chăn len cash-mere trắng toát, có hình một chú gấu bông ở mép chăn. Tôi đã phải chi một khoản lớn nhưng vẫn mừng vì mình đã làm vậy khi quan sát nét mặt Annalise. Lúc mở ra, cô ấy há hốc miệng, áp tấm chăn vào má và nói với tôi rằng món quà thật hoàn hảo, cô ấy sẽ dùng nó khi đưa em bé từ bệnh viện về nhà.
"Mình muốn bay về đây khi nào cô bé ra đời!" Darcy nói. "Mình không đi nghỉ tuần trăng mật thì hơn!"
Darcy luôn chen ngang mọi lúc, dù cố tình hay đó chỉ đơn giản là cô ấy hứng lên thì không ngừng được. Thường thì tôi không để ý, nhưng sau khi mất bao nhiêu thời gian tìm kiếm món quà hoàn hảo cho người bạn thân thứ nhì, tôi ước gì cô ấy im miệng lại, đừng có lấn át Annalise và tôi trong một phần triệu giây thôi.
Annalise lúc nào cũng cư xử khéo léo, cô ấy mỉm cười nhanh với Darcy trước khi lại hướng sự chú ý vào tôi và chiếc chăn. Cô ấy chuyển nó một vòng và mọi người đều đồng ý rằng đó là tấm chăn tuyệt vời, thật đáng yêu, thật mềm mại. Hay đó là điều họ nói ra. Nhưng có gì đó mách bảo tôi rằng tất cả bọn họ đều đang nghĩ rằng: Cũng không phải là một lựa chọn quá tệ đối với một luật sư có vấn đề về bản năng làm mẹ.
Mười ba
Khi tôi từ bữa
tiệc trở về, mẹ đi theo tôi vào phòng sinh hoạt chung, tấn công tôi tới tấp
bằng một tràng câu hỏi. Tôi nói với mẹ những điểm chính yếu, nhưng mẹ thấy thế
vẫn còn chưa đủ. Mẹ muốn biết thật chi tiết đến từng vị khách, từng món quà,
từng cuộc chuyện trò nhỏ một. Tôi nhớ lại hồi cấp ba, khi tôi đi học về mà thân
xác rã rời sau một ngày đầy áp lực của việc canh vào các mối quan hệ, mẹ tôi
còn hỏi han về đội Ethan tranh luận ra làm sao, hay là Darcy thi vào đội cổ vũ
thế nào, hay chúng tôi nói về đề tài gì trong giờ Ngữ văn. Nếu tôi mà không đưa
ra đủ thông tin thì mẹ sẽ tự lấp vào chỗ thiếu đó, mẹ nói ào ào về công việc
bán thời gian của mẹ ở phòng chỉnh răng, hoặc về Bryan Gumble phát biểu thật là
thô lỗ trên chương trình Today, hoặc là mẹ tình cờ gặp cô giáo dạy tôi hồi lớp
ba ở cửa hàng rau quả như thế nào. Mẹ tôi là người lúc nào cũng cởi mở, thích
chuyện trò, mẹ muốn ai ai cũng phải như mình, đặc biệt là đứa con gái độc nhất
của mẹ.
Mẹ hỏi han
chuyện bữa tiệc xong xuôi rồi chuyển sang đề tài – gì – nhỉ? – đám cưới.
"Thế Darcy
đã quyết định chọn khăn đội đầu của cô dâu chưa?" mẹ trải phẳng một đống
báo Newsweek
trên bàn uống
cà phê, chờ đợi một câu trả lời thật chi tiết.
"Rồi
ạ."
Mẹ tiến lại gần
chiếc sofa. "Có dài không?"
"Đến đầu
ngón tay."
Mẹ hớn hở vỗ
tay. "Ôi. Thế thì con bé đội lên sẽ đẹp lắm đây."
Mẹ tôi luôn
luôn và mãi mãi là một fan nhiệt tình của Darcy. Hồi tôi còn học cấp ba thì
điều đó thật là vô lý, cứ xem chuyện Darcy chẳng bao giờ chú tâm học hành mà
toàn rối rít điên cuồng lên với bọn con trai. Thế mà mẹ vẫn cứ yêu mến Darcy,
có lẽ đó là vì Darcy kể với mẹ chi tiết cuộc sống của hai bọn tôi, những điều
mà mẹ vô cùng khao khát muốn biết. Thậm chí còn cho qua cả những câu nói miễn
cưỡng làm ra vẻ ngoan ngoãn với phụ huynh, Darcy chuyện trò với mẹ tôi như bạn
bè đồng trang lứa vậy. Cô ấy đến nhà tôi sau khi tan học, đứng dựa vào chiếc
bàn dài trong bếp, ăn bánh Oreo mà mẹ tôi bày sẵn ra cho hai đứa, vừa ăn vừa
nói liên tục. Darcy kể với mẹ tôi về những tên con trai cô ấy thích, ưu khuyết
điểm của từng chàng một. Cô ấy nói những điều đại loại là, "Môi cậu ta
mỏng quá, cháu dám cá là cậu ta chẳng thể hôn được đâu," mẹ tôi thì thích
thú và khơi gợi để cô ấy kể nhiều hơn, và Darcy sẽ nói, còn tôi cuối cùng đành
phải rời khỏi đó, đi làm bài tập hình học. Như thế có gì không được?
Tôi nhớ có lần
vào năm lớp bảy, tôi từ chối tham gia cuộc thi tài năng hàng năm, cho dù Darcy
cứ nhai nhải nói mãi, bắt tôi phải vào vai một hai đứa con gái ở phía sau nhảy
làm nền cho cô ấy trong màn trình diễn kỳ cục bài hát "Material
Girl". Cho dù nhút nhát và hay ngượng, Annalise nhanh chóng đồng ý, nhưng
tôi thì nhất định không chịu đầu hàng, mặc kệ Darcy đã biên đạo bài nhảy cho ba
đứa con gái, không quan tâm cô ấy nói tôi phá hỏng cơ hội được nhận giải nhất
của cô ấy. Thường thì tôi hay để Darcy thuyết phục làm cái này cái kia, nhưng
chuyện này thì không được. Tôi bảo cô ấy đừng tốn hơi sức làm gì. Tôi không bao
giờ có ý định đặt chân lên sân khấu hết. Cuối cùng, sau khi Darcy đành bỏ cuộc
và mời Brit thế chỗ của tôi, mẹ lên lớp tôi