rằng cô vợ chưa cưới của mình cũng có lịch trình giống
như vậy. Nhưng tôi không lấy làm phiền lòng khi anh hỏi. Câu hỏi đó là để dành
cho tôi. Anh muốn tôi – chứ không phải Darcy – quay trở về."
"Chiều
mai. Máy bay hạ cánh lúc bốn giờ."
"Anh sẽ
đến chỗ em," anh nói.
"Tuyệt,"
tôi đáp.
Im lặng.
Tôi hỏi giờ này
anh đang ở đâu.
"Trên
sofa."
Tôi hình dung ra
cảnh anh ấy trong căn hộ của tôi, nằm trên chiếc sofa, mặc dù tôi biết là Dex
đang nằm trên chiếc sofa Pottery Barn, cái mà Darcy dự định sau khi cưới sẽ
thay bằng một cái khác "hiện đại hơn".
"Ồ,"
tôi nói. Tôi không muốn cúp máy, nhưng đang buồn ngủ thế này tôi chẳng nghĩ
được gì để nói.
"Bữa tiệc
thế nào?"
"Anh chưa
nhận được báo cáo à?"
"Có. Darcy
gọi điện rồi
Tôi lấy làm
mừng khi anh bảo Darcy đã gọi, băn khoăn không biết có phải anh cố ý nói thêm
chi tiết đó không.
"Nhưng anh
đang hỏi em là bữa tiệc thế nào cơ mà," anh nói.
"Được gặp
Annalise thật là tuyệt … Nhưng bữa tiệc thì đúng là khủng khiếp."
"Sao lại
thế?"
"Tiệc tặng
quà đều vậy cả thôi."
Sau đó tôi nói
với anh rằng ước gì anh đang ở bên tôi. Thường thì tôi không nói ra những điều
như thế, trừ khi anh nói trước một câu tương tự. Nhưng bóng tối và khoảng cách
xa xôi khiến tôi trở nên bạo dạn hơn.
"Thế
ư?" Anh hỏi bằng một giọng tôi vẫn hay nói khi muốn có được nhiều hơn nữa.
Đàn ông cũng chẳng khác mấy so với phụ nữ bọn mình, tôi thầm nghĩ, cho dù không
biết bao nhiên lần tôi cho rằng điều đó luôn luôn có vẻ như một lời gợi mở đặc
biệt.
"Đúng. Ước
gì anh ở bên cạnh em ngay lúc này."
"Trên
giường nhà em, ngay ở đó, có bố mẹ em đang ngủ ở phòng bên cạnh ấy à?"
Tôi bật cười.
"Họ suy nghĩ thoáng lắm."
"Dù em chỉ
có một giường đơn thôi," tôi nói. "Không rộng rãi lắm."
"Giường
đơn có em bên cạnh cũng không hề tệ." Giọng anh nhỏ nhẹ và thật gợi cảm.
Tôi biết cả hai
đang cùng nghĩ đến một điều. Tôi nghe thấy được tiếng anh thở. Tôi không nói
gì, chỉ tự vuốt ve mình và nghĩ đến anh. Tôi muốn anh cũng làm y như vậy. Dex
làm theo. Chiếc điện thoại áp vào mặt tôi trở nên nóng hơn, và như mọi khi, cứ
lúc nào nghe điện thoại là tôi lại lo mình có thể bị ảnh hưởng bởi bức xạ điện
thoại. Nhưng đêm nay, tôi chẳng quan tâm đến tia bức xạ ấy nữa.
Ngày hôm sau,
Darcy và tôi từ sân bay LaGuardia đi chung taxi về nhà. Tôi xuống xe trước. Vừa
đặt chân lên vỉa hè là tôi gọi ngay cho Dex, và được biết anh đang ở văn phòng,
đang làm việc, chờ tôi gọi điện. Lúc nào em cũng sẵn sàng đón anh, tôi nói, vui
mừng vì lúc còn ở Indiana tôi đã cạo đôi chân sạch sẽ rồi. Anh nói sau khi
Darcy gọi đến văn phòng, anh sẽ đến chỗ tôi ngay. Em hiểu mà, anh nói, nghe có
vẻ ngượng ngùng trước mưu mẹo mới học được này. Tôi hiểu. Trong một giây phút,
tôi cảm thấy thật tệ khi cuộc sống của mình toàn là những thủ đoạn xấu xa trong
chuyện ngoại tình. Nhưng chỉ trong một giây thôi. Sau đó tôi tự nhủ rằng Dex và
tôi không thuộc loại đó. Rằng theo như Hillary nói thì cuộc sống này đâu chỉ có
đen trắng rạch ròi. Rằng có đôi khi kết quả tốt đẹp có thể bao biện cho cách
thức xấu xa để đạt được nó.
° ° °
Tối đó, sau khi
Dex và tôi ở bên nhau được vài tiếng đồng hồ, tôi nhận ra rằng những lần gặp
nhau của hai đứa bắt đầu lờ mờ biến thành một mô típ rất thú vị: nói chuyện,
vuốt ve, lơ mơ ngủ, và đơn giản chỉ là lặng yên ở bên nhau trong cảm giác ấm áp
dễ chịu. Giống như kỳ nghỉ hoàn hảo ở biển vậy, những việc hàng ngày vẫn làm ở
đó chẳng có gì đặc biệt, đến nỗi khi bạn trở về nhà và bạn bè hỏi chuyến du
lịch thế nào, bạn thực sự không nhớ nổi chính xác mình đã làm gì để lấp đầy bao
nhiêu tiếng đồng hồ. Cảm giác khi ở bên cạnh Dex cũng giống như vậy đấy.
Tôi đã thôi cái
việc đếm số lần chúng tôi ân ái với nhau, nhưng tôi biết chắc phải qua con số
hai mươi rồi. Tôi tự hỏi anh với Darcy làm bao nhiêu lần. Lúc này đây tôi đang
nghĩ đến những điều đó. Vậy nên, nếu bảo rằng cô ấy không liên quan gì đến
chúng tôi thì cũng không đúng. Nói rằng đây không phải một cuộc ganh đua thì
thật vớ vẩn. Cô ấy chính là cái thước đo, còn tôi thì dựa vào đó. Lúc ở trên
giường với Dex, tôi tự hỏi: cô ấy có làm thế này không? Cô ấy có giỏi hơn mình
không? Họ theo một kịch bản dựng sẵn hay là cô ấy thích làm cho mọi thứ luôn
mới mẻ? (Đáng buồn thay, lá phiếu của tôi lại là: mới mẻ. Và thậm chí còn buồn
hơn, khi thân hình bạn đạt đến điểm mười rồi thì cái trò ân ái theo kiểu trên -
dưới cũ rích nhạt nhẽo đó thực sự có gì quan trọng cơ chứ?) Sau đó, tôi lại
nghĩ đến cô ấy lúc cảm thấy ngượng ngùng về thân hình của mình. Tôi hóp bụng
lại, nắn ngực mình khi anh nằm quay lưng lại phía tôi, và tôi thì chẳng bao giờ
đi quanh căn hộ của mình mà không mặc gì. Tôi băn khoăn không biết cả hai còn
được ở bên nhau bao nhiêu lần nữa trước khi tôi bắt đầu thôi mặc bộ đồ lót xinh
xắn, trở về với bộ cốt tông màu xám hay là chiếc quần ngủ Gap bằng vải flanen
tôi vẫn mặc khi ở nhà một mình. Có lẽ chúng tôi không còn thời gian để tiến tới
mức độ đó. Ít nhất là không kịp trước khi đám cưới diễn ra. T
