gười."
Anh nói
"hừmmm", một câu nước đôi, thế nên tôi không biết anh có đồng ý hay
không. Tôi tự hỏi rồi chuyện chúng tôi sẽ đến đâu. Liệu anh có nghĩ đến cả
haihắc chắn là có chứ. Tôi cảm thấy các cơ trên người mình căng ra, bàn chân
ngọ ngoạy đầy lo lắng. Tôi tự nhủ rằng vẫn chưa đến ngày mồng bốn tháng Bảy
đâu. Tôi không muốn nghĩ đến chuyện này thêm nữa.
Tôi với tay qua
người Dex, bật dàn loa lên. Ban nhạc
Creedence Clearwater Revial đang hát bài "Lookin’ Out My Back Door."
Một bài hát vui nhộn. Đó chính là thứ tôi cần để gạt hình ảnh đám cưới của Dex
và Darcy ra khỏi tâm trí. Thay vào đó, tôi tưởng tượng ra cảnh mình đang đi
trên đường với Dexter. Chúng tôi ngồi trên chiếc xe mui trần màu trắng, nóc xe
hạ xuống, cả hai đeo kính râm, lái dọc theo con đường cao tốc trải dài không
một bóng ô tô nào khác.
Nỗi buồn đau hãy cứ để ngày mai, còn hôm nay tôi
sẽ không vướng bận
U, u, u, trông ra phía cửa sau nhà.
Mười bốn
Hàng năm, cứ
qua ngày lễ mồng bốn tháng Bảy là người người ở Manhattan lại ùn ùn kéo nhau đi
nghỉ. Người ta đổ về Hamptons, mũi đất Cod, đảo Martha's Vineyard, hay thậm chí
là cả New Jersey. Chẳng còn ai ở lại. Ngay cả đến Les cũng không. Vào mùa hè
năm tôi thi lấy giấy phép hành nghề luật sư, khi Nate và tôi ở lại trong thành
phố để học ôn, tôi rất kinh ngạc trước cảnh nơi đây khác hẳn, yên bình đến
không tin nổi, chẳng còn người nào cả. Dĩ nhiên, năm nay tôi cũng dự định ngồi
nhà - tôi không tài nào chịu nổi ý nghĩ phải trông thấy Dex và Darcy quấn quýt
bên nhau. Tôi gọi điện cho Dex và nói với anh như vậy. Anh nói đúng cái câu mà tôi
đang thầm hy vọng anh sẽ nói.
"Anh cũng
ở lại."
"Thật
không?" Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh được qua đêm với Dex cũng khiến tim
tôi đập liên hồi kỳ trận.
"Ừ. Ta cứ
làm như thế nhé."
Vậy là chúng
tôi thảo ra kế hoạch như sau: đến phút chót cả hai sẽ cùng phát hiện ra"
là còn việc phải làm. Chúng tôi sẽ phàn nàn ca thán một trận, nhưng vẫn khăng
khăng nói với Darcy là hãy cứ đi chơi vui vẻ mà không có chúng tôi. Đến lúc đó
thì cô ấy đã xong xuôi việc sơn sửa móng chân, mua quần áo mới, lên lịch tiệc tùng
và đặt chỗ ở những nhà hàng cô ấy yêu thích rồi. Vậy nên không đời nào cô ấy
lại chịu ở nhà, và thế là Dex và tôi sẽ được ở bên nhau mấy ngày liền mà không
ai làm phiền. Chúng tôi sẽ đi ngủ cùng nhau, thức dậy cùng nhau, và ăn cùng
nhau nữa. Và mặc dù Dex vẫn còn chưa khẳng định lại thật chắc chắn nhưng tôi
vẫn cho rằng rồi đến một lúc nào đó, chúng tôi sẽ phải nói chuyện về vấn đề
trọng đại đó với nhau.
Tôi kể cho
Hillary nghe về kế hoạch này, cô ấy kỳ vọng rất nhiều. Cô ấy tin chắc rằng kỳ
nghỉ cuối tuần rất dài này sẽ là một bước ngoặt trong mối quan hệ của tôi với
Dex. Khi rời chỗ làm vào buổi trưa ngày mồng ba, cô ấy ghé qua phòng tôi làm
việc và chúc tôi có một kỳ nghỉ cuối tuần thật tuyệt vời. "Chúc cậu may
mắn." Cô ấy bắt chéo ngón tay, giơ lên.
"Ý cậu là
sao? Cậu nghĩ bọn này sẽ bị bắt quả tang à?"
"Không
phải. Mình đâu có ý đó. Điều mình muốn nói là chúc cậu may mắn trong cuộc nói
chuyện. Cậu sẽ nói với Dex xem mọi chuyện thế nào, đúng không?
"Ừ. Chắc
vậy."
"Chắc vậy
ấy à?"
"Chắc
chắn. Kế hoạch là thế mà."
"Được rồi.
Nhớ là phải làm đấy." Cô ấy nhìn tôi nghiêm khắc. "Đến thời điểm
quyết định rồi."
Tôi nhăn mặt.
"Rachel,
chuyện này cậu đừng có co vòi vào đấy. Nếu cậu muốn đến với anh ta thì bây giờ
chính là lúc phải nói ra."
"Biết rồi.
Mình hiểu." tôi đáp. Và trong một giây tôi hình dung ra chính mình giống
như Hillary. Mạnh mẽ, dũng cảm và đầy tự tin.
"Nếu cô
nàng kia có chút gì nghi ngờ thì mình sẽ gọi cho cậu."
Tôi gật đầu,
đột ngột cảm thấy thật tội lỗi vì dám bày ra kế hoạch như thể lừa dối Darcy.
Hillary biết thừa tôi đang nghĩ gì.
"Việc cần làm thì phải làm." Cô ấy nói. "Bây giờ không được mềm
yếu."
° ° °
Đúng bây giờ, y như kế hoạch, Dexter
xuất hiện trước cửa căn hộ của tôi với mái tóc mới cắt càng làm nổi bật hai gò
má hơn. Anh cầm trên tay một chai vang đỏ, một chiếc túi du lịch nhỏ màu đen và
một bó hoa loa kèn Casablanca trắng, loại hoa mà cửa hàng đồ ăn Hàn Quốc nào
cũng bán với giá ba đô la một cành. Cho dù bó hoa ấy không đắt và có hơi héo
nhưng tôi vẫn thích như lọ hoa hồng đắt tiền kia.
"Tặng em," anh nói.
"Xin lỗi. Chúng cũng hơi héo rồi."
"Em thích
lắm." tôi đáp. "Cảm ơn anh."
Anh đi theo khi
tôi vào bếp tìm lọ để cắm bó hoa. Tôi chỉ vào chiếc lọ màu xanh dương yêu thích
đặt trên tủ chén đĩa, ngoài tầm tay tôi. "Anh đưa hộ em cái lọ kia với?"
Anh với chiếc
lọ rồi đặt lên bàn, tôi bắt đầu tỉa bớt là trên cành hoa và cắm vào lọ. Trông
tôi giống như một người phụ nữ yêu gia đình vậy.
"Chúng ta
làm được rồi." Dex thì thầm vào tai tôi.
Gai ốc nổi lên
trên hai cánh tay tôi. Tôi cố gắng cắm hết chỗ hoa, đổ chút nước vào lọ nước
trước khi quay lại hôn anh ấy. Cổ anh thật ấm, phía sau mái tóc vẫn còn hơi ẩm
do mới cắt tóc. Dex thơm mùi nước hoa, không phải lúc nào anh ấy cũng dùng. Dĩ
nhiên tôi cũng xức nước hoa, thường tôi không hay dùng. N