áu bẳn sốt ruột chờ đợi món đồ uống chứa cafeine.
"Ô, khoan
đã," cô gái đó nói, cười tươi. "Đây là mua chung hay riêng vậy
ạ?"
Dex đáp nhanh,
"Chúng tôi... hai cốc chung với nhau."
Tôi mỉm cười vì
câu lỡ lời của anh. Chúng tôi ở chung với nhau.
"Anh còn
cần gì nữa không?"
"Ừm. Có.
Thêm một bánh nướng việt quất." Dex nói rồi nhìn tôi. "Rachel?"
"Vâng. Tôi
cũng lấy một chiếc," tôi nói, ghìm lại niềm thôi thúc gọi một cá bánh
nướng ít béo. Tôi chẳng muốn giống Darcy ở điểm nào hết.
"Vậy cho
hai bánh nướng việt quất." Dex trả tiền rồi bỏ tiền trả lại vào chiếc cốc
đựng tiền boa trước quầy. Cô gái mỉm cười với tôi như muốn nói: anh chàng của
chị không những hấp dẫn mà còn hào phóng nữa.
Dex và tôi đều
cho thêm một gọi đường nâu vào cốc cà phê, khuấy lên rồi tìm chỗ ngồi quay ra
mặt phố. Vỉa hè không một bóng người.
"Em thích
New York như thế này," tôi nói, hớp lấy đám bọt cà phê. Chúng tôi quan sát
một chiếc taxi vàng đơn độc chậm chạp chạy dọc theo đại lộ 3. "Anh nghe mà
xem... không có một tiếng còi nào cả."
"Ừ. Đây
đúng là thành phố chết," anh nói. "Dám cá là tối này ta muốn đặt chỗ
ở nhà hàng nào cũng xong. Em có muốn đi ăn ở ngoài không?"
Tôi nhìn anh
ấy. "Chúng ta không thể."
Đi uống cà phê
là một chuyện. Còn ăn tối lại là chuyện khác rồi.
"Chúng ta
có thể làm bất cứ điều gì mình thích. Em còn chưa hiểu ra điều đó à?" Anh
nháy mắt và hớp một ngụm cà phê.
"Nhỡ có ai
nhìn thấy chúng ta thì sao?"
"Chẳng có
ai ở đây đâu." Anh ra hiệu phía ngoài cửa sổ.
"Mà nếu có
thấy thì sao? Chúng ta phải ăn chứ, đúng không? Anh thậm chí còn có thể nói với
Darcy là hai ta sẽ đi ăn cùng nhau. Cô ấy biết cả hai đều phải ở đây làm việc
mà, phải vậy không?"
"Chắc
thế."
"Thôi nào.
Anh muốn đưa em đi ăn tối. Trước giờ anh chưa đưa em đi chơi trong một buổi hẹn
đàng hoàng. Anh thấy thế thật tệ. Em thì sao?"
Tôi nhướng mày
và cười nửa"Nét mặt đó là thế nào vậy?" Dex hỏi. Đôi môi đầy đặn của
anh chạm vào mép cốc.
"Chỉ là
khi nghĩ về chuyện chúng ta thì em không thể nghĩ ra cái từ "đàng
hoàng" đó."
"À, ra
vậy," Dex nói, phẩy tay như thể tôi vừa mới nói ra một chi tiết chẳng có
gì đặc biệt trong mối quan hệ giữa chúng tôi. "Chuyện đó thì đành vậy
thôi... Ý anh là - ừ đúng, hoàn cảnh bây giờ... không được lý tưởng."
"Nói thế
còn nhẹ. Hãy thành thật đi, Dex. Chúng ta đang ngoại tình."
Từ trước đến
giờ, đó là điều thẳng thừng nhất tôi từng nói về việc chúng tôi đang làm với
nhau. Tôi biết Hillary sẽ không thích tôi nói thẳng như vậy, nhưng tim tôi vẫn
thót lên từng hồi. Đối với tôi, đó là một câu nói rất can đảm đấy.
"Chắc là
vậy," anh ngần ngừ nói. "Nhưng khi ở bên em, anh chẳng nghĩ... mối
quan hệ giữa chúng ta là không đàng hoàng. Ở bên cạnh em anh không thấy có gì
sai cả."
"Em hiểu
anh muốn nói gì," tôi nói, thầm nghĩ rồi sẽ có vài người phản đối cho xem.
Tôi chờ đợi anh
nói thêm về chuyện đó. Về chúng tôi. Về tương lai của hai đứa, hay ít nhất là
lần mạo hiểm vào cuối tuần này. Anh không nói gì. Thay vào đó lại bảo là chúng
tôi nên mang cà phê về nhà, nằm trên giường đọc báo.
"Nghe thật
tuyệt," tôi nói, tự hỏi không biết anh đọc phần nào trước. Tôi muốn biết
tất cả mọi điều về Dex.
° ° °
Cả ngày trời cứ
chốc chốc lại mưa, vậy nên chúng tôi ở nhà, chuyển từ giường sang sofa nằm, rồi
lại về giường, nói chuyện hàng tiếng, chẳng bao giờ xem đồng hồ. Chúng tôi nói
về tất cả mọi thứ - về hồi cấp ba, đại học, hồi học ở trường luật, về gia đình,
bạn bè, sách báo, phim ảnh. Nhưng không nhắc đến Darcy hay tình cảnh lúc này.
Thậm chí cả khi cô ấy gọi vào máy di động của Dex để chào anh cũng không. Tôi
quan sát lớp da quanh móng tay trong lúc anh ấy bảo với Darcy là vừa mới rời
khỏi văn phòng đi ăn qua loa, và đúng, anh làm được nhiều việc lắm, cả ngày cắm
đầu vào làm mà. Anh lẩm bẩm, "Anh cũng vậy" vào cuối cuộc nói chuyện
qua loa giữa họ, thế là tôi biết anh vừa nói gì với Darcy rồi. Tôi tự nhủ rằng
nhiều cặp đôi kết thúc cuộc gọi điện thoại bằng những câu "Anh/em yêu
em/anh" một cách tự động giống như những người khác hay nói "tạm
biệt" ấy mà. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả.
Khi Dex gập máy
lại, trông vẻ mặt chán nản, thì di động của tôi reo. Là Darcy. Dex bật cười.
"Cô ấy vừa bảo anh là phải đi đây. Y như rằng! Để gọi cho em chứ gì!"
Tôi không nhấc
máy nhưng sau đó nghe tin nhắn thoại. Cô ấy ca cẩm về thời tiết nhưng nói rằng
dù sao bọn họ cũng vẫn vui vẻ. Cô ấy nói là nhớ tôi. Bảo rằng không có Dex và
tôi thì không được như trước. Tôi sẽ không cảm thấy tội lỗi gì hết. Không đâu.
Tối đó, Dex và
tôi xa nhau chỉ trong vài tiếng đồng hồ để anh về thay quần áo đi ăn tối, vì
anh chỉ mang theo mỗi quần jean, quần đùi và những đồ tắm gội cần thiết nhất.
Trong lúc anh đi, tôi thấy nhớ nhưng lại thích cái kiểu xa nhau thế này khiến
cho bữa tối của bọn tôi dường như giống với một buổi hẹn nhiều hơn. Vả lại, tôi
mừng vì được một mình sửa sang tút tát lại. Tôi có cơ hội làm những việc mà một
anh chàng vừa mới hẹn hò không nên chứng kiến - nhổ những s