hưng đây là một dịp
đặc biệt. Khi bạn đã quá quen với từng khoảng thời gian ngắn ngủi rồi thì mấy
ngày dài trước mắt chúng tôi dường như là mãi mãi. Cảm xúc này khiến tôi nhớ
đến lúc nhảy ào xuống khỏi xe buýt vào buổi học cuối cùng trước khi nghỉ hè.
Chẳng có gì phải lo lắng nữa, ngoại trừ nghĩ xem nên làm gì trước tiên - đi xe
đạp, đi bơi hay là chơi trò Nói Thật Hay Làm Liều với Darcy và Annalise ở tầng
hầm mát rượi chưa xây xong của nhà tôi. Ngày hôm nay tôi biết mình muốn làm gì
trước hết, và tôi cũng tin rằng chúng tôi sẽ làm sớm thôi. Tôi hôn cổ Dex, hít
lấy mùi thơm ngọt trên làn da anh và cả mùi hương hoa loa kèn nữa.
"Cuối tuần
này sẽ không còn gì kiểm soát nổi nữa." anh nói, kéo chiếc áo phông không
tay của tôi qua đầu, thả rơi xuống chân hai đứa. Anh cởi áo lót của tôi, hai
bàn tay ôm lấy ngực tôi, rồi sau đó là gương mặt. Những ngón tay anh áp chặt
vào gáy tôi.
"Anh ở đây
thế này em vui lắm," tôi nói. "Em hạnh phúc vô cùng."
"Anh cũng
vậy," anh nói trong khi cởi khóa quần tôi.
Tôi dẫn Dex lại
giường, trút bỏ quần áo của anh, ngưỡng mộ thân hình anh từ mọi góc nhìn, hôn
anh ấy ở những chỗ mới. Ở khoeo chân. Ở khuỷu tay. Chúng tôi có thời gian mà.
Chúng tôi làm
tình với nhau thật chậm, mỗi người dừng người kia ở nhiều điểm khác nhau cho
đến lúc cả hai không thể chịu đựng thêm được nữa, rồi sau đó đổi ngược lại ở tư
thế liều lĩnh đến nghẹt thở. Chưa bao giờ anh cảm nhận được về tôi nhiều đến
thế, và tôi biết lý do: đêm nay anh không về nhà với cô ấy. Không phải tắm rửa
sạch sẽ, hay kiểm tra xem còn dấu hiệu nào cho thấy chúng tôi đã ở bên nhau hay
không. Tôi bấm móng tay mình vào lưng anh, kéo anh lại gần mình mạnh hơn nữa.
Xong đâu đấy,
chúng tôi gọi điện đến quán đặt đồ ăn, rồi cùng nhau ăn bánh hamburger dưới ánh
nến. Rồi cả hai lại trèo lên giường, chúng tôi nói chuyện và nghe nhạc, cố gắng
cưỡng lại sự mệt mỏi để có thể tận hưởng thời gian ở bên nhau chứ không phí
phạm vào việc ngủ nghê.
Lần duy nhất
chúng tôi cắt ngang là vào khoảng nửa đêm, Dex bảo là có lẽ anh nên gọi điện
cho Darcy. Tôi nói ý kiến đó được đấy, tự hỏi mình nên cho anh được riêng tư
hay là cứ nằm cạnh trên giường. Tôi quyết định đi vào phòng tắm, để cho anh làm
việc cần làm. Tôi vặn cho nước chảy để không phải nghe thấy điều gì trong cuộc
nói chuyện giữa bọn họ. Một phút sau, Dex gọi tên tôi.
Tôi hé mở cửa.
"Anh xong chưa?"
"Rồi. Lại
đây. Em đâu cần phải đi chỗ khác."
Tôi leo lên
giường cạnh anh, tìm kiếm bàn tay anh.
"Xin lỗi em." Anh nói.
"Không sao. Em hiểu mà."
"Chỉ là để
đề phòng thôi...Anh nghĩ giờ cô ấy sẽ không gọi nữa đâu. Anh bảo là đang trên
đường về đi ngủ."
"Cô ấy
đang làm gì vậy"
"Họ đang ở
Talkhouse. Say khướt và vui vẻ."
Nhưng chúng tôi
thì đều tỉnh táo và còn vui hơn, quấn lấy nhau dưới tấm chăn của tôi, tựa chung
đầu trên một chiếc gối. Khi Dex ngồi dậy thổi tắt cây nến đặt trên bậu cửa sổ,
tôi nhận thấy những mẩu vụn nhỏ do mới cắt tóc từ trên cổ Dex dính vào vỏ gối
trắng của tôi. Có điều gì đó trong những vụn tóc đen nhỏ xíu ấy khiến tôi hạnh
phúc muốn bật khóc.
Tôi nhắm mắt
lại để không khóc.
Chẳng biết từ
lúc nào, chúng tôi chìm vào giấc ngủ.
° ° °
Và ngày mới bắt
đầu.
Tôi tỉnh dậy,
nhớ lại buổi sáng đầu tiên chúng tôi thức dậy bên nhau, nhớ lại nỗi sợ hãi thắt
lấy tim mình vào sáng ngày Chủ nhật khi tôi bước sang tuổi ba mươi. Cảm giác
của tôi lúc này đây lại hoàn toàn khác hẳn. Hạnh phúc bình yên.
"Chào em,
Rachel."
"Chào anh,
Dex."
Cả hai nhe răng
cười.
"Chúc mừng
ngày mồng bốn tháng Bảy." Anh nói, bàn tay đặt trên mặt trong đùi tôi.
"Chúc
mừng."
"Hôm nay
một ngày mồng bốn tháng Bảy điển hình của em. Không pháo hoa, không dã ngoại,
không đi biển. Em thấy như thế không sao chứ?" anh hỏi.
"Vâng. Em không sao." Tôi nói.
Chúng tôi ân ái
rồi sau đó tắm cùng nhau. Lúc đầu tôi ngại, nhưng vài phút sau, tôi thả lỏng
mình ra, để anh cọ lưng cho tôi. Chúng tôi đứng cùng nhau dưới làn nước nóng
(anh thích nước nóng y như tôi) thật lâu sau khi những ngón tay đã nhăn hết cả
lại. Sau đó chúng tôi cùng ra ngoài, tản bộ dọc theo đại lộ 3 đến quán
Starbucks. Ngày hôm nay thật ẩm ướt, xám xịt và có vẻ như trời sắp mưa. Nhưng
thời tiết đẹp với chúng tôi chẳng cần thiết. Hạnh phúc đang trào dâng trong tôi
lúc này đây.
Chỗ xếp hàng
chỉ có độc hai chúng tôi, trên loa phát ra giọng hát của Marvin Gaye. Tôi gọi
một cà phê sữa không béo trong chiếc ly cao. Dex nói, "Cho tôi giống như
thế, một cốc to với...ừm... sữa loại thường."
Tôi thích cái
cách anh không nói cái từ đặc dụng ở các cửa hàng Starbucks, bỏ qua từ
"grande", gọi cà phê theo cách thông thường mà đàn ông hay gọi.
Cô gái vui tươi
đứng sau quầy hàng gào lên những đồ uống chúng tôi đã gọi cho đồng nghiệp,
người đó nhanh chóng đánh dấu hai cốc của chúng tôi bằng bút đen. Những nhân
viên làm ở Starbucks luôn luôn vui vẻ một cách kỳ lạ, kể cả trong suốt thời
điểm đáng sợ nhất là giờ cao điểm vào buổi sáng, khi họ phải phục vụ hàng dài
dằng dặc đầy những con người c
