hời gian sắp hết
rồi. Tôi tự nhủ không được hoảng hốt, hãy tận hưởng giây phút hiện tại đi đã.
Nhưng tôi có
thể thấy một sự thay đổi gần đây. Bây giờ tôi cho phép mình nghĩ đến tương lai.
Tôi không còn cảm giác mệt mỏi khổ sở khi tưởng tượng ra cảnh Dex hủy bỏ đám
cưới nữa. Tôi đã thôi nghĩ rằng lòng trung thành của mình với Darcy luôn luôn
phải đặt lên trên tất cả những thứ khác, đúng hơn là những gì tôi muốn. Tôi vẫn
còn không dám chắc chắn mọi chuyện sẽ đi về đâu, mình muốn chúng đến đâu, nhưng
nỗi sợ khi phá luật phần nào đó đã bớt dần rồi, và cả bản năng đặt Darcy lên
chính bản thân tôi cũng thế.
Tối nay, Dex
nói chuyện công việc. Anh thường kể với tôi về những vụ làm ăn anh kiếm được,
và cho dù tôi cũng có hứng thú với cách anh làm thật đấy, nhưng điều tôi thực
sự thích nghe lại là khi Dex kể về những nhân vật quan trọng trong công ty,
những người xuất hiện trong cuộc sống hàng ngày của anh. Ví dụ như tôi biết anh
thích làm việc cho Roger Bollinger, trưởng nhóm của anh. Dex là cánh tay phải
của Roger, còn Roger là hình mẫu để Dex noi theo. Khi kể chuyện về Roger, anh
bắt chước giọng Boston của ông ta theo một cách mà tôi tin rằng nếu có ngày tôi
găp Roger thì chắc có lẽ tôi sẽ nghĩ Roger bắt chước lại cái kiểu Dex bắt chước
Roger cũng nên. Roger chỉ cao khoảng 1m63 thôi (có điều này tôi thắc mắc – đàn
ông vốn không bao giờ đề cập chi tiết về ngoại hình của những người đàn ông
khác, họ thường nhắc đến tính dí dỏm và sự thông minh nhiều hơn), nhưng theo
Dex nói thì ông ấy chẳng gặp khó khăn gì trong mối quan hệ với phụ nữ cả. Dex
vô tình nhắc đến chi tiết nhỏ đó một cách bình thản như thường, chứ không phải
theo kiểu đầy ngưỡng mộ, điều đó khiến tôi tin rằng Dex không có xu hướng thích
qua đêm với nhiều loại phụ nữ khác nhau. Những kẻ thích quan hệ kiểu thế thường
cảm thấy (A) bị ấn tượng hoặc là (B) ganh ghét với những kẻ đồng hội của mình.
Anh kể xong
chuyện về Roger rồi hỏi, "Anh đã nói với em là Roger đã đính hôn hai lần
chưa ấy nhỉ?"
"Chưa,"
tôi đáp, thầm nghĩ anh cũng biết là mình chưa kể rồi. Đó không phải là điều bạn
có thể quên không kế, nhất là trong hoàn cảnh bọn tôi. Đột ngột tôi cảm thấy
lạnh toát, bèn kéo chăn lên che cho cả hai.
"Ừ. Ông ấy
hủy hôn cả hai lần đó. Ông ấy cứ hay nói với anh những câu kiểu như: ‘Chưa đến
lúc kết thúc hẳn thì chưa xong’ hay là ‘Ba mươi chưa phải là Tết.’"
Tôi tự hỏi
không biết Roger có biết gì về tôi không, hay là ông Ạđang nêu ra một lời nhận
xét đùa cợt về những người độc thân. "Lúc nào?" Tôi hỏi Dex.
"Khi nào
thì Tết ấy à?" Dex co người ôm lấy tôi.
"Vâng, đại
loại thế." Chúng tôi đang tiến dần đến phần nhạy cảm trong câu chuyện này,
thật may là anh không nhìn được vào mắt tôi. "Ông ấy hủy hôn khi
nào?"
"Lần đầu
tiên thì anh không rõ. Nhưng lần thứ hai thì ngay trước lễ cưới."
"Anh cứ
đùa"
"Không.
Ông ấy đi đến phòng cô dâu đang thay đồ. Gõ cửa và nói với cô ấy tin đó ngay
trước mặt mẹ, bà ngoại và người cụ chín mươi lăm tuổi của cô dâu."
"Cô ấy có
ngạc nhiên không?" tôi hỏi, nhận ra rằng đó đúng là một câu hỏi ngớ ngẩn.
Chẳng có ai lại trông chờ chú rể đi vào và hủy đám cưới hết.
"Chắc
chắn. Nhưng đúng ra thì không nên ngạc nhiên đến mức đó … Cô ấy phải biết trước
đây ông ấy từng làm thế một lần rồi chứ."
"Có phải
vì một người thứ ba không?" Tôi ngần ngừ hỏi.
"Anh không
nghĩ thế. Không phải đâu."
"Vậy thì
tại sao?"
"Ông ấy
bảo là ông ấy nghĩ chuyện hôn nhân đó không thể kéo dài mãi mãi được."
"Ồ."
"Em đang
nghĩ gì vậy?"
Anh chắc chắn
phải biết tôi đang nghĩ gì.
"Không có
gì đâu."
"Nói cho
anh biết
"Không có
gì mà."
"Em nói
đi."
Kiểu đổi đáp
này là của những mối quan hệ mới bắt đầu. Sau khi cặp đôi đã vững chắc rồi thì
câu hỏi đó đúng là hiếm hoi.
"Em nghĩ
là em chẳng tin Julia Roberts với cái chuyện Cô dâu chạy trốn – hay ở đây là
chú rể chạy trốn – vào ngày cưới."
"Em không
tin ư?"
Tôi lựa lời
thật cẩn thận, "Em chỉ nghĩ là không cần thiết phải làm như thế … không
cần cố ý sắp đặt như vậy," tôi nói. "Nếu ai đó định hủy bỏ thì nên
làm trước ngày cưới đi."
Thông điệp tôi
muốn nói cũng không hẳn là quá kín đáo.
"Ừm, đồng
ý, nhưng em không nghĩ thà dứt khoát một lần còn hơn là phạm phải một sai lầm
sao? Em không thấy mình nợ người kia, nợ chính bản thân em, và nợ cả cuộc hôn
nhân một điều cần phải nói, cho dù em nhận ra điều đó khi đã muộn?"
"Không đời
nào em chấp nhận phạm phải sai lầm kiểu thế. Điều em muốn nói là ta phải quyết
định trước ngày cưới. Chính vì thế nên mới có việc đính hôn chứ. Em nghĩ, đến
ngày cưới là tất cả đâu vào đấy rồi. Đừng có nói gì nữa hết mà hãy cố gắng làm
cho tốt đi. Nói với cô ấy khi váy cưới đã mặc lên rồi thì thật nhẫn tâm."
Tôi hình dung
ra Darcy trong cảnh tượng tủi hổ đó, chắc chắn tôi thấy thương cho cô ấy lắm.
"Em nghĩ
vậy ư? Cho dù cuối cùng kết cục cũng vẫn chỉ là ly hôn?" Anh ấy hỏi.
"Cho dù là
thế đi nữa. Anh thử hỏi xem cô gái đó chọn cái nào hơn, thà bị ly hôn hay bị sỉ
nhục trong bộ váy cưới trước tất cả mọi n