y nhưng tôi đã học được rằng tránh
né cũng không có hiệu quả mấy ở công ty luật. Điều đó chỉ khiến cho đồng nghiệp
của bạn cáu hơn khi cuối cùng bạn vẫn phải nói chuyện với bạn mà thôi.
"Chuyện
giấy tờ vụ IXP cô lo sao rồi?" hắn ta quát vào điện thoại ngay sau khi tôi
nói xin chào. Les luôn luôn bỏ qua phần chào hỏi lịch sự.
"Ý
anh là sao?"
"
Cô đưa bằng cách nào? Gửi thư hay đưa tận tay?"
Tôi
lấy đinh đóng nó vào cửa nhà hắn, đồ điên, tôi thầm nghĩ, nhớ lại cái kiểu phục
vụ lỗi thời mà tay luật sư ở New York đang kiểm tra.
"Gửi
thư," tôi đáp, liếc xuống cuốn sách cũ rích của mình: Những thủ tục của
New York về thủ tục tố tụng dân sự.
"Hay.
Hay lắm," hắn nói bằng cái giọng cạnh khóe thường ngày.
"Sao
thế?"
"Sao?
Sao cái gì?" hắn quát vào điện thoại. Tôi giơ ống nghe ra xa tai nhưng giờ
thì tôi nghe giọng hắn còn vang khắp sảnh. "Đồ chết tiệt! Thế đấy! Giấy tờ
phải được đưa đến tận tay! Cô không thèm đọc trát của tòa à?"
Tôi
xem lướt qua lá thư của thẩm phán. Khỉ thật, hắn ta có lý.
"Anh có lý," tôi nói nghiêm túc. Hắn ta
ghét phải nghe thanh minh này nọ lắm, mà tôi thì chẳng có gì để thanh minh cả.
"Tôi sai."
"Cô là cái thể loại gì thế hả, mới làm việc ở
đây năm đầu tiên đấy à?"
Tôi nhìn chằm chằm cái bàn làm việc. Hắn biết thừa
tôi làm năm năm rồi.
"Chết tiệt, Rachel, thế là phạm luật," hắn
gầm lên. "Rồi cô sẽ khiến cho cả cái công ty này bị kiện còn cô thì bị đuổi
nếu không chấn chỉnh lại cái óc bả đậu của cô
"Tôi xin lỗi," tôi nói, xong rồi mới nhớ
ra xin lỗi thì hắn chỉ càng ghét hơn thôi.
"Đừng có nói xin lỗi! Sửa chữa lại cái vụ chết
giẫm đó đi!" hắn cúp máy. Tôi chẳng tin Les có bao giờ kết thúc cuộc nói
chuyện với một câu chào tử tế, do dù hắn có đang vui đi nữa.
Không, tôi không phải là đứa mới vào, đồ khốn ạ. Thế
nên có mắng mỏ một tràng như vừa rồi cũng vô ích thôi. Thích thì cứ đi mà làm,
đuổi việc tôi đi. Đứa nào thèm quan tâm chứ? Tôi nhớ lại hồi tôi bắt đầu làm việc
ở đây. Một đồng nghiệp chỉ cần nhướn mày một cái là khiến tôi chạy ngay về văn
phòng, nước mắt chảy dài, lo sợ nguy cơ mất việc hay ít nhất là sợ bản đánh giá
hàng năm bị kém đi. Năm tháng qua đi, da mặt tôi trở nên dày hơn, và lúc này
đây, tôi mặc kệ tất cả. Tôi còn những rắc rối to tát hơn là cái công ty này, vả
cả cái sự nghiệp luật sư của mình nữa. Không, gạch bỏ từ "sự nghiệp"
đó đi. Sự nghiệp là để dành cho những người cầu tiến. Còn tôi chỉ muốn được sống
sót, được ký sổ lương. Đây đơn thuần chỉ là một cái nghề. Tôi có thể chấp nhận ở
lại hay rời bỏ nơi này. Tôi bắt đầu tưởng tượng ra mình bỏ việc và theo đuổi niềm
đam mê còn chưa xác định rõ ràng. Tôi tự nhủ với chính mình rằng dù không có được
một mối quan hệ sâu sắc có ý nghĩa lớn lao thì tôi vẫn còn công việc.
Tôi gọi điện cho luật sư bên kia, một người tầm bốn
lăm tuổi, tính tình cũng biết điều và hơi nói lắp, ông ta chắc chắn bị một đồng
nghiệp khác qua mặt trong lần thăng chức ở công ty ông ta. Tôi nói rằng giấy tờ
ở bên tôi được chuyển đến, không đúng theo yêu cầu, rằng tôi sẽ tận tay chuyển
lại nhưng sẽ bị muộn mất một ngày. Ông ta ngắt lời tôi với một tiếng cười dễ
nghe và nói lắp rằng chuyện đó không sao, tất nhiên ông ta sẽ không làm khó.
Tôi dám cá ông ta cũng ghét công việc của mình y như tôi vậy. Nếu thích, ông ta
có thể làm ầm ĩ vụ sai sót này cho ra ngô ra khoai. Les sẽ loạn cả lên nếu bên
kia nộp muộn một ngày thôi.
° ° °
Tôi gửi cho Les một e-mail, viết đúng một câu thế
này: "Luật sư bên kia nói, họ nhận giấy tờ đem đến tận tay ngày hôm nay
cũng được." Thế hắn mới biết. Tôi cũng có thể nói năng cáu kỉnh, cụt lủn
như ai.
Khoảng một giờ rưỡi, sau khi tôi in ra một bộ tài liệu
mới và chuyển cho người chuyển phát trong công ty để đem điHillary đến văn
phòng của tôi hỏi tôi định đi ăn trưa với ai chưa.
"Chưa. Cậu muốn đi không?"
"Có. Ta đến chỗ nào đẹp đẹp ấy nhé? Ăn cho
ngon? Bít tết hay đồ ăn Ý?"
Tôi mỉm cười gật đầu, cầm lấy cái túi xách để dưới
bàn. Ngày nào Hillary đi ăn cũng rất lâu, nhưng đến chiều thì tôi buồn ngủ lắm.
Có một lần, sau khi gọi sandwich kẹp thịt gà tây nóng hổi cùng với khoai tây
nghiền và đậu xanh, tôi còn đi tàu điện ngầm về nhà đánh một giấc ngủ trưa. Tôi
quay lại với sáu lời nhắn ở máy điện thoại, trong đó một cái quát tháo mắng nhiếc
là của Les. Đó là lần cuối cùng tôi ngủ, nếu không tính những lần tôi quay ghế
hướng về phía cửa sổ, đặt một tờ giấy lên đùi. Mánh đó lừa được những tên ngốc
– nếu có ai vào phòng thì cũng chỉ nghĩ là bạn đang đọc tài liệu. Tôi vừa khoác
túi lên vai thì Kenny, người đưa tin nội bộ trong công ty làm việc ở phòng thư
từ, ghé mắt qua cánh cửa mở ra nửa chừng của phòng tôi, nhìn quanh quất.
"Chào
Kenny, anh vào đi."
"Ra-chelle."
Anh ta gọi tên tôi theo giọng Pháp. "Cái này gửi cho cô." Anh ta cười
nửa miệng khi đưa ra một chiếc bình thủy tinh, trong đó cắm những cánh hồng
nhung. Rất nhiều hoa. Phải hơn một tá ấy chứ. Chắc phải hai tá, dù tôi không đếm.
Chưa kịp đếm.
"Ối
giời!" Mắt Hillary mở to. Tôi dám nói cô ấy phải