—— bọn họ vẫn biết con mình có bồ, nhưng không nghĩ tới lại thấp hèn đến như
thế; nói không chừng bọn con gái quán bar so với ‘bộ dạng’ của ta còn cao quý
hơn.
Ta mỉm cười, ngón tay xoa xoa hai bên thái dương hắn: “Anh để
ý làm gì? Cảm nhận của ba mẹ anh về em đối với hai chúng ta đâu có gì quan trọng?
Chỉ cần em không làm con dâu của Lâu gia thì không ai có quyền xét đoán em hết.”
“Em khẳng định mình sẽ không bước chân vào cửa Lâu gia?”
“Chắc chắn là không.” Ta trả lời không một chút chần chờ.
“Em không hề thích tôi một chút nào sao?” Đôi mắt sáng quắc
của hắn khóa chặt ánh mắt đang mải ‘rong chơi’ của ta, buộc ta phải nhìn hắn.
“Thích chứ, anh là người tình tốt nhất mà em từng gặp, khuôn
mặt đẹp trai, thân hình vạm vỡ, ai mà không thích?” Trên thực tế, hắn là người
đàn ông duy nhất mà ta thân mật. Cho đến hiện tại làm gì có ai để mà so sánh
cùng, nhưng tất nhiên ta ngu gì mà cung khai chuyện này.
“Phụ nữ đều muốn giữ chặt tôi, vì sao em không muốn?”
Ta nở nụ cười tựa hồ ly:
“Vậy mới xứng đáng để anh bất chấp thủ đoạn giữ chặt em! Nếu
không thì lúc này em đã ung dung tự tại ở ngoại quốc từ lâu rồi.”
Hắn cũng bật cười! Là nụ cười đầu tiên trong suốt buổi tối
hôm nay.
“Đáng lẽ tôi nên biết em rất khác biệt.” Nụ cười đó rất
nhanh chóng vụt tắt: “Thế thì, tôi muốn biết thiên kim tiểu thư vì sao lại muốn
chơi trò chơi này?”
Aizz, hắn nhất quyết không chịu buông tha có phải không?
Suýt tí nữa là qua ải rồi, nhưng đột nhiên lại bị cuốn vào một câu hỏi khác. Ai
mà làm ăn với hắn nhất định khó mà chiếm được tiện nghi. Thủ đoạn của hắn chính
là không cần biết có quang minh chính đại hay không, có thể dùng nữ sắc đối phó
với những khách hàng háo sắc, nhưng cũng có thể dùng những lời thuyết phục sắc
sảo đối với những đối thủ khó chơi. Tập đoàn Lâu thị có được hắn thật đúng là hạnh
phúc! Thật đáng buồn chính là lão huynh hắn không ngờ lại đem thủ đoạn thương
trường của mình mà đối phó ta, chết tiệt thật.
Ta liếc nhìn đồng hồ treo tường, nhưng hắn đã kịp lên tiếng
trước:
“Trước khi tôi nhận được câu trả lời, em đừng hòng đi ngủ.”
Ta rời khỏi vòng tay của hắn, ngồi sang một bên, suy nghĩ
xem nên thẳng thắn thành khẩn hay là qua loa chiếu lệ. Nhưng, tại sao chân tướng
sự thật đối hắn lại quan trọng như vậy?
“Cô nhân tình nào cũng đều phải thú nhận hết với anh sao?”
“Tôi biết bọn họ muốn cả người lẫn tiền. Nhưng em thì không,
đừng so sánh mình với những người khác; nếu như giống nhau, tôi cần gì phải hỏi?”
Hắn trả lời không còn kiên nhẫn.
“Thôi được, em yêu thích những chàng công tử đa tình. Trên
thế giới đàn ông phong lưu rất nhiều, nhưng đàn ông phong lưu mà có năng lực
thì lại vô cùng hiếm hoi, em thích điều kiện của anh, bản lĩnh thành thạo, lại
rất lý trí, sẽ không để bản thân mình si mê mù quáng, chỉ tiếc anh không chịu kết
thúc tốt đẹp với em. Như vậy em càng đánh giá anh cao hơn. Chiếu theo cách cũ,
anh nên tìm con mồi kế tiếp đi là vừa.”
“Em không hề muốn lấy bất cứ thứ gì từ tôi sao?” Ánh mắt hắn
càng thêm bén ngót, thấp thoáng một chút hoang mang, nghi hoặc.
Ta không chịu được ánh mắt như muốn nhìn xuyên thấu qua người
ta của hắn, đành phải khoanh tay thong thả bước đến bên cửa sổ, ung dung nói:
“Vui vẻ đối với em mà nói chỉ là một cuộc hành trình, chứ
không phải là một đích đến. Thời gian qua lại với anh chính là thứ mà em muốn
có, không phải tài sản, cũng phải không trái tim của anh. Một mai nếu những thứ
kia gây áp lực với em, đối với em mà nói đều rất phiền phức. Anh thấy đó, trang
sức quá nhiều thì phải thuê tủ sắt, tiền quá nhiều thì tiêu không hết, mà một
ngày kia nếu thật sự phải lòng nhau—— vậy thì nguy rồi.” Ta lập tức phang thêm
1 câu: “Em tin anh sẽ không dại dột gì mà trao tấm chân tình cho em, em ngưỡng
mộ nhất là sự vô tình lạnh nhạt của anh.”
“Trên đời nếu như có thêm nhiều cô gái giống em, chỉ biết biến
“tình yêu” thành một thứ rẻ mạt như vậy, thì nên bị thiên lôi trừng phạt.”
Nói vậy, song hắn vẫn nở nụ cười, sắc mặt chuyển hóa thành bộ
dạng công tử phong lưu hư hỏng điển hình, khiến ta phải cảnh giác một chút, ta
đề phòng nhất là gương mặt lúc hắn tươi cùng nhưng bụng thì tính kế, nó còn
đáng sợ hơn cơn giận dữ của hắn.
“Anh đang nghĩ gì vậy?” Ta cố giữ vẻ tươi cười.
Hắn đến gần ta, hai tay vươn ra, gác lên bậu cửa sổ sau lưng
ta, vây ta lại giữa thế giới của hắn.
“Tôi đang nghĩ, làm cho em yêu tôi chắc sẽ là một thách thức
vô cùng thú vị.”
Không phải chứ? Lão huynh hắn muốn nói chuyện yêu đương sao?
Câu trả lời của ta gần như là lắp bắp trong miệng: “Anh… anh đang đùa chứ gì.”
“Xem cái kiểu em mỉa mai và tuyệt tình như thế, không biết một
ngày nào đó khi có một người đàn ông làm em bận tâm, em sẽ có diện mạo thế nào?
Tôi muốn biết.”
“Coi chừng chơi đến mức xương cốt cũng không còn. Đây không
phải trò chơi mà anh và em có khả năng chơi, trả giá bằng thân thể thực tế hơn
so với trả giá bằng tấm chân tình, anh là người hiểu rõ nhất. Hơn nữa, đem tấm
chân tình duy nhất và nghèo nàn của anh ra mà trao đổi với một cô gái
