”
Một lát sau, ta phun ra một làn khói trắng dài. Đây thật
đúng là một đêm tự chuốc lấy phiền phức lại bực mình; kỳ thực ta nên lường trước
sẽ có loại kết quả này, thế mà vẫn không tin ngu ngốc quay về để xác minh.
Điều khác biệt duy nhất là có thêm anh chàng Phương Thận Triết
này.
Ta đi về phía Phương Thận Triết:
“Nếu như em khao khát tình yêu và hạnh phúc, vậy thì em sẽ
yêu anh; nhưng em không phải như vậy. Mấy thứ tình yêu, hạnh phúc gì đó chưa
bao giờ được em đặt vào trong cái gọi là “khoái lạc”. Vì thế, tình yêu, đối với
em có thể sẽ chỉ là tai họa; em có thể cho anh thể xác, nhưng không thể cho anh
tình yêu. Nên để cho anh được giải thoát sớm thì hơn! Em không cần tình yêu,
cũng không yêu ai cả, không phải em không có tình yêu, mà là thứ tình cảm này đối
với em mà nói chẳng quan trọng hơn những tình cảm khác dù chỉ chút ít. Tình cảm
sâu đậm của anh, em không thể nhận.”
Hắn nhìn ta chằm chằm, nhưng tay lại chỉ ra phía sau lưng
ta:
“Còn anh ta thì sao? Em không nỡ rời xa anh ta sao?”
Ta cười nhẹ, cũng quay đầu lại nhìn anh chàng họ Lâu một
cái:
“Anh cho là người đàn ông đó có thể trung trinh một dạ, thề
non hẹn biển với phụ nữ sao? Anh ta chỉ cần thể xác của em mà thôi.”
“Em dám quả quyết chứ? Em khẳng định hắn thực sự nghĩ như vậy
chứ?” Phương Thận Triết cũng không hồ đồ, khôn khéo và sắc sảo hỏi ta.
Ta lại rít một hơi thuốc, suýt nữa bị sặc, dụi tắt điếu thuốc,
vứt vào thùng rác ven đường.
“Khi em phát hiện anh ta không phải như vậy, anh đoán em sẽ
làm như thế nào?”
“Sẽ lại cầm đao chém nát trái tim si tình của đối phương ư?”
Hắn cười: “Như số phận cuối cùng của anh.”
Ta vỗ vỗ vai hắn, hy vọng hắn sẽ thấy khá hơn một chút.
Ta nghĩ, hắn đã đỡ hơn chút ít rồi:
“Anh đi đây, nhưng, vẫn sẽ đến thăm em, được chứ?”
“Em hy vọng anh lúc nào cũng bận rộn, không rảnh đến đây.”
Ta thẳng thắn cự tuyệt.
Kết cục, hắn cúi đầu, quyến luyến hôn ta hồi lâu, rồi mới
lái xe bỏ đi. Ta nghĩ, cơ hội hắn xuất hiện một lần nữa là bằng không; mà ngày
kia ta cũng sẽ không còn ở trong nước nữa, kết thúc như vậy cũng tốt.
Nhưng mối “phiền phức” còn lại kia mới là khó mà tống cổ đi
nhất.
Ta xoay người đối mặt hắn, mới phát hiện hắn đã đứng sau
lưng ta từ lúc nào, đồng thời không nói không rằng kéo ta lên lầu, nhắm phía
căn hộ của ta thẳng tiến.
“Em hy vọng anh thực sự có chuyện quan trọng, nếu không thì
em không muốn cho anh vào nhà em thêm lần nữa đâu.” Trong thang máy, ta xoay
người nhìn vào mặt gương của thang máy.
Hắn sáp lại gần ta từ sau lưng, hai tay chống lên thanh vịn,
kẹp hai bên người ta, nhìn ta trong gương, mà ta cũng nhìn thấy rõ ràng những sợi
tơ máu trong mắt hắn. Nghĩ lại, có lẽ hôm qua hắn ngủ không được ngon, hôm nay
lại làm việc quá mệt mỏi; hoặc có lẽ bị cô bạn gái mới nóng bỏng làm cho thân
thể ‘suy nhược’? Nghĩ tới điều này, ta bật cười thành tiếng, xoay người lại đối
mặt hắn, mũi của hắn đè lên mũi của ta.
Động tác đầu tiên của hắn là hôn chặt lên môi ta, khiến ta
làm thế nào cũng không thoát ra được.
Ta vẫn biết kỹ xảo của hắn luôn khiến người ta ‘hồn siêu
phách tán’, cho nên cũng không cách nào vùng vẫy được; kết quả sau khi ta hoàn
hồn, mới phát hiện không những hắn thành công đánh vào nhà của ta, mà còn chiếm
cả giường của ta mất rồi.
Tắm rửa sạch sẽ bước ra, ta vừa lau tóc, vừa ngồi trên thảm
hỏi hắn:
“Chắc không phải anh cũng đợi em nhiều ngày rồi chứ?”
“Mấy ngày nay em ở cùng với một họa tượng?” Hắn hỏi.
“Đúng vậy.” Làm sao hắn tìm ra được chứ?
Ta quan sát khuôn mặt căng ra nhưng chứa đầy tâm sự của hắn,
phỏng đoán dụng ý của hắn. Còn hắn chỉ nhìn ta chằm chằm, không nói một lời,
làm ta thấy hơi khẩn trương. Ta cười khan phá tan sự trầm mặc:
“Chắc anh không nổi máu ghen lên chứ? Cho dù giữa hai chúng
ta có không chia tay nhau đi nữa, thì anh cũng chẳng có quyền gì đối với em hết.”
Hắn bật cười giễu cợt, bước xuống giường, ngồi xuống trước mặt
ta:
“Tôi chưa bao giờ biết cái gì gọi là ghen. Không một cô gái
nào có thể làm tôi ghen, huống chi là loại con gái không hề biết đến quan niệm
trinh tiết như em.” (ôi! Anh nói không mà sao em nghe giọng điệu là ‘có’ thế.)
Lời hắn nói khiến ta cười ngã lăn ra trên thảm. Ông trời ơi,
một thằng đàn-ông-chơi-bời-phóng-đãng lên án một cô-gái-phóng-đãng-chơi-bời
không có “trinh tiết” ? Được thôi! Ta không có đó, nhưng kẻ có tư cách lên án
ta tuyệt đối không phải là hắn. Nếu như là những kẻ chuyên bảo vệ truyền thống
đạo đức mà nói những lời này thì may ra còn chấp nhận được.
“Vậy anh là người có ‘tiêu chuẩn kép’ sao?” Ta chống người
ngồi dậy, một ngón tay chạm vào vai hắn, trượt xuống cơ ngực săn chắc của hắn.
Bị bàn tay hắn gạt ra, ta nhìn thấy vẻ chán ghét chợt lóe rồi
biến mất trên mặt hắn.
“Em luôn luôn tùy tiện lên giường với đàn ông sao?”
Ôi, định làm rõ mọi chuyện đây! ?
Ta cười nhạt:
“Sự thực không phải đã chứng minh rồi ư, vì sao biết rõ rồi
còn hỏi?”
Hắn túm lấy ta, thiếu chút nữa bóp nát hai cổ tay ta:
“Từ hôm nay trở đi, tốt nhất là em nên ngoan ngoãn giữ gìn
thân thể c