i xuống
lầu sáng tác thôi, đem nỗi bi thương hóa thành nghệ thuật, vậy mới không uổng
phí tài hoa và nỗi thương tâm của anh.” Ý kiến này vô cùng thực tế. Loại đàn bà
hư hỏng như chúng ta căn bản không biết cái gì gọi là an ủi, lại càng không chỉ
bởi vì đối tượng ảnh thầm mến là mẹ ta mà cho rằng ta có nghĩa vụ phải khuyên
giải ảnh, đó dù gì cũng là chuyện riêng của ảnh, có an ủi thì cũng vô dụng.
Ta đứng dậy, đi ra phía cầu thang.
“Em
buồn ngủ hả?” Ảnh hỏi.
Ta xua xua tay:
“Đừng
quên ngày kia em phải đi Anh quốc rồi, em phải bắt đầu gói ghém hành lý, kiểm
kê những thứ cần thiết, ngày mai còn phải đi mua đồ đạc.”
“Ờ,
vậy, ngủ ngon.”
Bầu trời đêm u ám thích hợp cho những kẻ thương tâm soi rọi
tâm hồn, còn ta thì … không cần thiết. Một cô gái ‘không-có-tim-gan-phèo-phổi’
như ta làm gì có chuyện thương tâm nào chứ.
Xuống tới căn hộ của Ứng Khoan Hoài, đột nhiên lại không muốn
bước vào. Ta đưa xâu chìa khóa trong tay lên, trong bảy tám chìa này, duy nhất
chỉ một chìa màu vàng có nạm một viên đá mắt mèo chính là chìa khoá của
nơi-mà-ta-đã-năm-ngày-nay chưa từng trở về.
Mò thấy trong túi quần jean có mấy tờ tiền mặt, ta không do
dự chạy xuống dưới lầu. Đã mười hai rưỡi khuya rồi, trở về từ biệt căn nhà nhỏ
của ta một cái!
Nếu như ta đã từng sợ bị làm phiền mà rơi vào cảnh không
nhà, ta tin rằng đến hôm nay tất cả mọi chuyện cũng nên đến hồi kết thúc! Sẽ
không còn Lâu Phùng Đường, cũng sẽ không còn những người khác. Cuộc đời ta sẽ bước
vào một giai đoạn khác, tất cả sẽ làm lại từ đầu.
Chí ít ta cũng nghĩ như vậy.
Xe mới chạy vào bãi đỗ, ngay lập tức có một người từ trong
bóng tối lao ra, đứng ngay cạnh cửa xe.
Người ta nhìn thấy chính là anh chàng Phương Thận Triết tiều
tụy, hốc hác.
Vì đang còn bất ngờ, nên trong một khoảnh khắc ta không biết
nên phản ứng thế nào, nếu như ta thật sự có món nợ nào chưa giải quyết dứt điểm,
thì người đến đây thanh toán với ta cũng không thể nào là anh chàng trước mắt
này.
“Anh tới đây làm gì?” Ta bước xuống xe, nhìn thẳng hắn.
“Anh chờ em.” Hắn nói giọng trầm trầm, trong giọng nói không
có chút oán hận nào.
“Tốt, đợi được rồi, sau đó thì sao?”
Con ngươi hắn chớp động sáng rỡ:
“Anh biết em đã rời bỏ anh chàng kia, cho nên anh chờ em về,
anh cũng biết anh nhất định có thể đợi được em.” (ôi, si tình thế)
Lời hắn nói có hai tầng ý nghĩa.
Ta lắc đầu, dựa lưng vào thân xe, thở dài nói: “Vô ích thôi,
Phương Thận Triết, em không phải là đối tượng của anh. Anh chọn nhầm người rồi.”
“Em không thử một lần mà đã từ chối dễ dàng vậy sao? Anh đã
nói rõ với Lâu Phùng Hân từ lâu rồi, lần trước để em phải chịu nhục thực sự rất
xin lỗi, nhưng anh rất thật lòng mà. Nhậm Dĩnh, thử chấp nhận anh đi có được
không?” Hắn tha thiết đặt hai tay trên vai ta.
Ta bình tĩnh nhìn hắn, cũng không muốn khuyên bảo gì thêm nữa,
chỉ nói:
“Nếu như là vì sự hấp dẫn về thể xác, em có thể cho anh.
Theo em đến khách sạn! Chiếm được em rồi, sự cuồng nhiệt của anh sẽ mất đi, đối
với cả hai chúng ta đều tốt.”
Phương Thận Triết rụt tay lại tựa như bị bỏng lửa, lảo đảo
hai bước. Gầm nhẹ:
“Thân thể của em không phải là thứ duy nhất mà anh theo đuổi!
Anh không phải muốn như vậy! Nhậm Dĩnh! Đừng xem thường tấm chân tình của anh!”
Ta cười nhạt:
“Nam nữ gặp nhau cuối cùng chẳng phải đều là lên giường hay
sao? Thể xác và chân tình, không thể có cả hai, chí ít chỉ được một thứ. Có muốn
hay không? Đêm nay em không thu tiền.”
“Nhậm Dĩnh!” Hắn lại lui một bước.
Ta tới gần hắn:
“Muốn không?” “Nhậm Dĩnh, anh xin em…”
Ta túm lấy hắn áo, cười quyến rũ:
“Khiến cho anh vỡ mộng, anh mới có thể biết được tùy tiện
dâng hiến tình cảm của mình cho người khác là chuyện buồn cười tới cỡ nào.
Không có chân tình thì đã sao? Ít nhất anh từng có được thể xác của em; theo lời
một chàng tình nhân của em nói, cơ thể của em cũng không tồi—— “
“Nhậm Dĩnh!” Hắn đẩy tay ta, lui ra thật xa, khuôn mặt thanh
lịch trắng trẻo chảy dài hai hàng nước mắt. “Đừng như vậy mà! Anh biết em đang
trừng phạt anh! Nhưng, tình yêu vốn không sai, em đừng dùng gương mặt của một kỹ
nữ đối với anh, anh biết em chỉ muốn ép anh phải tránh xa!”
Ta lại dựa trở lại thân xe, lạnh lùng cười tỉnh rụi:
“Không muốn sao? Vậy đó là tổn thất của anh.”
“Anh có tiền! Anh thực sự có tiền. Em muốn bao nhiêu? Anh có
thể cho em!” Hắn thì thào buồn bã: “Nhưng, nhất định đừng cố ý giả ra bộ mặt kỹ
nữ đối với anh, anh biết, em có rất nhiều diện mạo, anh chỉ cần em bày ra bộ mặt
thật của mình, và… yêu anh.”
Ta không trả lời hắn, dưới tàng cây u tối bên đường đột
nhiên lóe lên ánh lửa, châm vào một điếu thuốc, và…ta nhìn thấy kẻ mà ta không
muốn gặp bấy lâu nay—— Lâu Phùng Đường.
Sự xuất hiện của hắn cướp đi sự chú ý của ta dành cho Phương
Thận Triết. Hắn lẳng lặng di chuyển, bước thẳng tới bên cạnh ta, nghiêng người
dựa vào xe ta, dưới ánh trăng mờ nhạt, ta nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng âm u của
hắn.
Ta thò tay vào túi áo trong của hắn, móc ra một bao xì gà,
rút một điếu, chạm vào đầu thuốc của hắn: “Xin tí lửa.