Polaroid
Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323654

Bình chọn: 10.00/10/365 lượt.

ủa mình, bởi vì tôi không muốn trên người em có mùi của bất kỳ thằng

đàn ông nào khác! Giữa chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu.”

Ta vùng vẫy không được, chỉ biết sửng sốt kinh ngạc nhìn hắn.

Hắn cho rằng hắn đang làm cái gì chứ? Công tử ăn chơi đâu có cái kiểu hành động

như vầy!?

“Lâu Phùng Đường, em không muốn tiếp tục với anh nữa, tốt nhất

anh hãy tìm một người khác —— “

Hắn buông một tay ra, đưa lên chặn miệng ta lại, ánh mắt u

ám phức tạp, đồng thời có một chút gì đó như tự khinh bỉ.

“Chết tiệt! Chết tiệt!”

Không nói thêm lời nào, hắn dùng sức ôm siết ta vào lòng,

hai tay ghìm chặt gần như khiến ta tắt thở, còn lồng ngực nóng hừng hực của hắn

thì lại bốc lên toàn hơi thở của ta.

Hắn không cần ta, nhưng đồng thời hắn cũng không thể buông

tay!

Là như vậy sao? Ta đáng lẽ nên thấy bi thảm vậy mà tự nhiên

chỉ muốn bật cười. Ta thực sự làm cho một tên công tử phong lưu choáng váng đầu

óc rồi sao?

Đến cuối thế kỷ hai mươi này rồi, ta không tin đàn ông lại

có thể mê đắm vì tình. Mặc dù con cháu Trung Hoa được xưng có năm ngàn năm lịch

sử, nhưng vẫn không thể làm thay đổi tính cách đàn ông Trung Hoa được, bọn họ vẫn

mang trong mình tính độc chiếm rất mạnh, coi mình là chúa tể, sự bá đạo và

ngang ngược đã ăn sâu vào trong máu.

Cho nên, dù là hoa tâm thiếu gia như Lâu công tử đây, cũng sẽ

không cho phép ta đồng thời vừa có quan hệ với hắn lại vừa vui vẻ với đàn ông

khác.

Rất buồn cười, đây là vấn đề thể diện, cũng là ý muốn chiếm

hữu của công tử phong lưu. Nếu một người đàn ông muốn cưới một cô gái về làm vợ,

sẽ luôn nghiêm khắc yêu cầu đối phương phải là trinh nữ, thậm chí tốt nhất là

ngay cả đến tay cũng chưa từng cho đàn ông nào chạm vào.

Thế nhưng, một người đàn ông nếu không muốn cưới một cô gái

nào đó làm vợ, trái lại sẽ hy vọng cô gái kia không còn là trinh nữ. Căn cứ vào

phức cảm tự tôn về vấn đề trinh tiết, trở thành người đàn ông đầu tiên của một

cô gái có nghĩa là sẽ vướng vào trách nhiệm, cho nên tốt nhất không phải là

trinh nữ; nhưng hắn sẽ đòi hỏi đối phương chỉ được dâng hiến cho một mình hắn,

trong lúc hắn vẫn còn mê luyến nàng. Cho đến khi chán ngấy rồi, thẳng tay đẩy

ra, hy vọng nàng kia lập tức ‘thủy tính dương hoa’[1'> đi tìm người khác mà bám

víu, đừng dính líu gì tới hắn nữa thì càng tốt.

Ta khẳng định, đàn ông phàm những việc đụng đến vấn đề giới

tính sẽ luôn ưu tiên cho sự ích kỷ của bản thân mình, đồng thời cũng không từ một

thủ đoạn nào.

Lâu công tử đối ta vẫn chưa chán ngấy, nhưng lại vô cùng căm

ghét; ta nghĩ hắn tự ghét mình nhiều hơn là ghét ta. Điểm này rất mâu thuẫn, ta

không rõ hắn đang khăng khăng giữ ta làm gì. Nhưng hắn muốn làm gì đi nữa, cũng

không có quyền can thiệp tự do của ta.

Tại lối vào sân bay quốc tế, ta bị chặn lại. Lúc này ta mới

biết thì ra mình vẫn luôn bị theo dõi.

Lâu Phùng Đường phái hai gã nhân viên bảo vệ của công ty

giám sát ta chặt chẽ những lúc không có hắn, mà ta rõ ràng là chẳng biết tí gì

về chuyện này.

Hắn kéo ta ra bãi đỗ xe, không nói gì, như thể ta phải giải

thích mọi chuyện là điều đương nhiên.

Ta đặt vali trên đất, hai cánh tay để trần của ta bị bỏng

rát vì ánh nắng; cách lớp kính râm, ta chỉ có thể nhìn thấy bóng mình phản chiếu

trong mắt kính của hắn.

“Anh cũng bay sao? Trùng hợp vậy.” Ta mỉm cười hỏi.

Lâu Phùng Đường cười nhạt lên tiếng:

“Muốn bỏ đi sao?”

Hắn đang tức giận, đồng thời cũng đang cố gắng kềm chế. Ta

kinh ngạc hỏi:

“Từ khi nào quyền tự do thân thể của em do anh kiểm soát chứ?

Hành động của anh giống như giữa chúng ta thật sự có gì vậy. Em muốn đi, đó là

chuyện của em, không phải là “bỏ đi”, em không nợ anh gì cả.”

Hắn quay phắt mặt đi, như thể muốn gạt phăng thứ gì đó ra, lại

tựa như muốn làm rõ điều gì đó. Sau đó, một lần nữa quay mặt lại đối diện ta:

“Em làm tôi quay mòng mòng.”

“Là anh tự làm mình mâu thuẫn, đừng liên lụy đến em.” Mấy

ngày gần đây, ta có thể cảm nhận được sự yêu thích lẫn chán ghét mà hắn dành cho

ta, cảm giác mâu thuẫn cứ giằng xé trong lòng khiến hắn không được yên. Hắn

thích ta, nhưng cũng ghét bản thân đã thích một cô gái “dùng để chơi” như ta. Đối

xử thờ ơ lạnh nhạt, thực ra là chuyện của bản thân hắn, thế nhưng hắn lại cho rằng

ta cũng có trách nhiệm, thực sự là oan ức cho ta.



Đối mặt với sự thực là điều duy nhất ta ‘được phép‘ làm. Lúc

trở lại căn hộ thì đã quá 12 giờ đêm.

Nếu như lúc vừa tìm được ta ở nhà hàng, ba đang nổi trận lôi

đình; thì sau bữa ăn tối, ông vui vẻ ra về với tâm trạng thoả mãn vì sự việc tiến

triển bất ngờ ngoài dự định. Không cần nghĩ cũng biết trong lòng ta đang mù mịt

đến mức độ nào. Ta biết ba đang tính cái gì trong đầu! Lão hồ ly đó vốn đang ra

sức dùng của cải vật chất để “ám chỉ” mong muốn có một mối quan hệ thông gia.

Cũng còn may, chỉ có một mình ông hy vọng điều này mà thôi.

Ta tin tưởng với bộ dạng yêu nữ ngày hôm nay của mình, những bậc trưởng bối

bình thường, thậm chí là cả những bậc cha mẹ không có của cải địa vị, nhất quyết

cũng sẽ cấm tuyệt ta qua lại với con cái nhà họ. Ta có phải là con n