Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân

Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323375

Bình chọn: 9.00/10/337 lượt.

e anh

vừa mới ngừng lại, cô đã đứng dậy khỏi cầu thang và chạy tới, nhanh chóng đứng

bên cửa xe.

Anh mở khóa cửa, cô lập tức mở cửa ra, trước đó cười

một cái hơi mất tự nhiên, còn có chút hồi hộp, nói với anh một tiếng “Hi!” rồi

mới khom người ngồi vào xe.

Động tác xoay người của cô làm đuôi tóc quật về một

bên, cũng làm anh nhận ra tóc cô hơi ẩm ướt.

“Tóc cô bị sao vậy?”. Anh nhíu mày hỏi.

Mạnh Thiên Bình nghe vậy, cúi đầu nhìn thoáng qua

phần tóc ẩm ướt trước ngực mới trả lời. “Tôi vừa mới tắm, không cẩn thận làm

ướt tóc”.

Khó trách cô vừa ngồi vào xe xong, bên trong liền có

mùi hương thơm ngát dịu ngọt, thì ra do cô vừa tắm.

“Sao không sấy tóc?”.

“Tôi chưa từng tắm vòi sen nên bỏ chút thời gian

nghiên cứu cách dùng, chờ tắm sạch sẽ đã sắp hai mươi phút, cho nên…”. Biểu

tình bất đắc dĩ trên mặt cô kết thúc câu chuyện.

“Sấy tóc một chút cũng được mà”. Anh nói, lát sau,

nhịn không được tò mò hỏi. “Cô nói chuyện điện thoại với tôi xong là đi tắm?”.

Cô gật đầu.

Anh cảm thấy khó nghĩ. Phụ nữ bây giờ trước khi ra

ngoài đều trang điểm, làm gì chỉ nửa giờ là ra ngoài được, không đúng sao? Mà

cô nàng này chỉ trong hai mươi phút đã tắm rửa, nghên cứu cách dùng vòi sen,

cuối cùng xuất hiện đúng giờ trước cửa, đúng là rất thần kỳ.

Nhưng nhìn kĩ thì, cô chưa đánh phấn trên mặt, ngay

cả son môi hay son bóng cũng chưa tô. Chẳng lẽ đây là nguyên nhân đúng giờ của

cô?

Không đúng, không liên quan tới trang điểm hay không

trang điểm, mà là chuyện cá tính của từng người, nếu không cô đã không để tóc

ướt mà lên xe. Theo anh biết, phụ nữ ngoại trừ trang điểm tốn nhiều thời gian

ra, làm tóc hay thay quần áo cũng rất lâu.

Có lẽ cô là người con gái đầu tiên anh gặp biết thế

nào là đúng giờ. Điểm này còn cần thời gian để chứng minh.

“Muốn ăn gì?”. Lái xe ra đường, Dịch Tử Xá hỏi.

Cô lắc đầu. Cô không kén chọn thức ăn, chỉ cần ăn no

là được.

“Tối qua ngủ có ngon không?”. Anh lại hỏi.

Cô gật đầu, sau đó nhịn không được lại nói. “Tôi

không nhớ hôm qua làm sao mình lại vào căn phòng đó ngủ được”.

“Cô đương nhiên không nhớ, vì hôm qua vừa lên xe cô

đã lăn ra ngủ, là tôi bế cô vào”.

Quả nhiên. Mạnh Thiên Bình thở dài trong lòng, không

biết có nên xấu hổ giải thích với anh hay là nên cảm ơn thôi. “Thật xin lỗi,

còn nữa, cảm ơn anh”. Cô quyết định làm cả hai.

“Trước tối hôm qua, rốt cuộc đã bao lâu cô chưa

ngủ?”. Anh hỏi cô. “Lúc tôi bế cô xuống xe, cô hoàn toàn không có phản ứng,

buổi sáng trước khi tôi ra khỏi nhà có đi ngang phòng cô, vào phòng cô nhìn

thử, cô vẫn ngủ bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn bất tri bất giác”.

“Xin lỗi. Ngày mai tôi hứa sẽ dậy sớm nấu bữa sáng

cho anh”. Cô giải thích.

“Ai nói cô phải nấu bữa sáng?”. Anh khó chịu quay đầu

trừng mắt liếc cô một cái. “Tôi đang hỏi trước đó cô không ngủ bao lâu rồi?”.

“Tôi chỉ không ngủ có một buổi tối thôi”. Cô trả lời

thành thật.

“Tối đó vì sao không ngủ?”.

“Tôi lo lắng mọi thứ chỉ là một giấc mộng, cho nên

không dám ngủ”. Cô do dự một chút mới nói.

“Cái gì?”. Dịch Tử Xá nghi hoặc hỏi, lập tức bừng

tỉnh nhận ra, lớn tiếng mắng. “Cô ngu ngốc à? Là mộng hay không phải mộng cũng

không nhận ra? Tôi đã để điện thoại lại cho cô rồi, nếu là mộng thì điện thoại

ở đâu ra? Từ trời rớt xuống hả?”.

Tuy rằng lỗ tai ong ong vì tiếng rống to tướng của

anh ta, nhưng Mạnh Thiên Bình đã dần quen với nó, quen với việc động một chút

anh ta sẽ mắng cô là ngu ngốc.

Hiện tại bình tĩnh nhớ lại, mỗi lần anh rống to mắng

cô là ngu ngốc, đúng là cô toàn làm chuyện ngu ngốc không ai bằng thật, ví dụ

như chuyện nửa đêm ngủ bên đường cái tối qua.

Anh thoạt nhìn thì hung dữ, giọng lại to, bộ dáng

nóng giận cũng thật dọa người, nhưng từ lúc cô gặp anh tới nay, mọi thứ của cô

đều là anh giúp, không để cô bị một tia thương tổn.

Tuy rằng bọn họ gặp nhau chỉ mới ba ngày thôi, chưa

chắc cô đã hiểu hết về anh, nhưng cô có cảm giác, người đàn ông này ngoài miệng

thì ăn nói chua ngoa, nhưng tâm lại mềm như đậu hũ.

Cô thật may mắn đã gặp được anh, thật sự may mắn.

Cảm tạ ông trời.

Ngồi trong nhà hàng cao cấp, Mạnh Thiên Bình không

được tự nhiên, không chỉ vì cô chưa từng tới những nơi như thế này, mà còn vì

cô ăn mặc đơn sơ quá, ngay cả phục vụ bàn lướt qua cô cũng nhịn không được liếc

mắt nhíu mày.

Nơi này làm cô thấy không được tự nhiên.

“Làm sao vậy?”. Phát hiện thấy cô cứ một chút lại

đưa tay lên sửa quần áo, Dịch Tử Xá hỏi.

Cô lắc đầu, không muốn vấn đề của mình phiền tới

anh, huống chi cô chỉ không được tự nhiên mà thôi, ai đến nơi mình chưa từng

đến mà không khẩn trương như vậy, chờ thích ứng rồi sẽ hết.

Về phần quần áo đơn sơ bị người ta xem thường thì cô

không hề tự ti hay hối tiếc, vì hiện tại trên người cô chỉ có thế này thôi, đều

do cô dựa vào hai bàn tay mình cố gắng vất vả làm việc mua được, cô chẳng việc

gì phải xấu hổ không ngẩng đầu nhìn đời.

Ngược lại, kẻ mặc quần áo hoa lệ mà phê phán người

khác, đối nhân xử thế không ra gì mới nên tỉnh lại kiểm điểm bản thân.

“Tôi chưa từng ăn cơm ở nơi phải dùng dao nĩa muỗng


Insane