XtGem Forum catalog
Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3216475

Bình chọn: 9.5.00/10/1647 lượt.

mà.
Xong đâu đó, nó “trả” điện thoại về chỗ cũ và kéo cái chăn sang cho hắn.

Viết Quân ngủ cũng khá lâu rồi, khoảng gần 2 tiếng, nó ước lượng thế.
Break Dawn cũng đang tiến dần đến hồi gay cấn. Tự nhiên có tiếng gõ cửa. Chắc chắn là dì rồi. Nhưng nó chưa kịp ra mở cửa thì dì đã bước vào.

Tự nhiên nó thấy mặt mình nóng ran lên vì tên Viết Quân kia vẫn đang
cuộn tròn người trong đống chăn mà ngủ ngon lành, mặc nó lay lay thế
nào. Thậm chí nó còn không dám ngẩng đầu lên nhìn dì nữa.

- Là… là… Viết Quân ngủ quên ở đây thôi ạ.

Vừa lắp bắp nó vừa cố gọi hắn dậy, nhưng chắc là không ích gì. Nó đang
ước giá mà có thể biết vẻ mặt dì lúc này. Sao nhỉ? Nhăn nhó? Tức giận?
Ôi…

- Dì có nói gì đâu mà con căng thẳng thế? – Dì bật cười – Khi nào Viết
Quân dậy thì con nói với nó dì về Hàn Quốc nhé! Có con ở đây đến cuối
tuần với Quân dì cũng yên tâm phần nào.

- Dạ?

- Vậy nhé, con đừng có đi lại nhiều, không tốt cho chân đâu. Cần gì thì cứ nói với Viết Quân. Dì đi đây.

- Dạ! Con cảm ơn dì. Con chào dì ạ!

Cánh cửa khép lại, nó thở phào: “Hix! May mà dì không nói gì!”

Nếu không phải bị cái điệu bộ hết sức… ngây thơ của Viết Quân khi ngủ
“cảm hóa” thì nó đã không ngại việc cái chân đang đau mà nện cho hắn 1
trận rồi. Thôi để khi nào hắn ngủ dậy vậy.

Có lẽ 1 giấc ngủ dài 3 tiếng đã đủ đối với Viết Quân lúc này. Đã vậy hắn còn quay sang hỏi nó hết sức ngây thơ chứ:

- Tôi ngủ quên à?

- Ừm, anh đã ngủ quên được 3 tiếng rồi. – Nó nói mà vẫn dán mắt vào màn hình laptop.

- Cô không ngủ thật đấy hả?

- Thì bị anh chiếm mất giường rồi còn gì? À, dì ra sân bay rồi.

- Ừm… Sao cô không gọi tôi dậy?

- Gọi nhưng có người không chịu dậy

Hắn nhăn mặt lại, nhìn nó.

- Đọc nhiều không mỏi mắt à?

- Có.

- Vậy ra vườn chơi nhé.

Cuối cùng hắn cũng chịu chui ra khỏi chăn.

Viết Quân cúi thấp người xuống:

- Gì vậy?

- Cõng cô mà. Hay không thích cõng? Cho cô chọn, đằng trước hay đằng sau?

Nó ngơ ngơ 1 lúc để hiểu câu hỏi của Viết Quân. Hắn thở dài:

- Cõng hay bế?

- À… tất nhiên là cõng rồi.

Tự nhiên nó có cảm giác như kiểu mình là người… tàn tật ý. Tất cả chỉ
tại tên Viết Quân kia… lo cho nó quá mức. Điều đó làm nó liên tưởng đến
sự chăm sóc của Jimmy.

Vườn nhà Viết Quân khá đẹp (tuy vẫn chưa sánh được với khu vườn nó và
ông nội chăm sóc). Với điều kiện khí hậu nhiệt đới thì Việt Nam cũng
không kém phần đa dạng về các loài hoa và cây cảnh. Ở đây cũng thế, rất
phong phú. Viết Quân đặt nó xuống cái ghế trắng sát cây cọ, trước mặt là một cái hồ không lớn cho lắm.

- Sao? Vườn nhà tôi đẹp không?

- Ít ra cũng hơn nhà Khương Duy nhiều. Nhưng tôi thấy hơi tiếc vì anh có biết gì là vẻ đẹp thiên nhiên đâu chứ?

- Hờ, cô dừng việc nói kháy tôi lại đi. Phần lớn thời gian khi ở nhà của tôi là ngồi ngoài này đấy. – Hắn vừa nói vừa với tay nghịch cái lá cọ
trên đầu 2 đứa.

- Lãng mạn ghê nhỉ?

- Bị lây từ Khánh Nam thôi mà.

- Huh?

Nó quay sang như dò hỏi.

- À, thực ra thì… hồi ba xây nhà này cho tôi, tôi đã năn nỉ muốn gãy
lưỡi chỉ để có được 1 khu vườn như nhà Khánh Nam, rồi ngày nào cũng được nằm trên bãi cỏ như nó.

- Nhà anh Nam đẹp lắm hả? Tôi chưa có cơ hội đến.

- Ừ, đặc biệt là cái vườn. Nhà thì trông rất… ngộ nghĩnh.

- Ngộ nghĩnh?

- Ừ, khi nào đến cô sẽ biết. Còn khu vườn thì… ong bướm nhiều lắm, vừa
rộng lại vừa nhiều cây. Mùa nào cũng có hoa nở, không loại này thì loại
khác. Thỉnh thoảng trời nắng còn thả 1 đàn thỏ ra nữa, bọn nó chạy lung
tung loạn xị cả lên, rồi mấy con mèo nằm tắm nắng – Tự nhiên Viết Quân
bật cười- Nói chung là rất tuyệt. Trước giờ tôi mới thấy mỗi cái vườn
nhà Wilson có thể sánh ngang được thôi, nhưng nhà Wilson thì thả cả Sóc
nữa. Bé Gin có nuôi mấy con mà. Mà thực ra thì 2 cái vườn đấy cứ có nét
gì đó giống nhau ý.

Nó tròn mắt nhìn sang Viết Quân. Vườn nhà Khánh Nam giống nhà nó sao?
Nhưng nó chưa kịp hỏi thì Viết Quân đã lôi nó ra phía cây cọ cách đó
chừng 10m và chỉ cho nó một khóm cây.

- A… Đây là cây hoa Tướng Quân đấy. Tôi mới lấy từ bên nhà Khánh Nam
về. Hoa của nó đẹp cực, màu hơi hơi tim tím, cánh của nó nở cong hẳn về
phía sau ý. Cô biết loại hoa này chứ?

- À tôi cũng từng nghe qua 1 vài lần nhưng chưa nhìn thấy mặt mũi nó bao giờ. Thế có đẹp hơn Lyly không?

- Hmm… chắc là… không. Cô thích Lyly à?

- Ừ. Nhà anh có không?

Hắn lại đưa nó đến chỗ giữa vườn, nơi một vài bông Lyly đang khoe vẻ đẹp của mình một cách đầy kiêu hãnh.

- Nhà Khánh Nam nhiều loại hơn nhà tôi.

Nó nhăn nhó quay sang Viết Quân.

- Thôi anh đừng có khoe về nhà anh Nam nhiều quá, làm tôi tò mò rồi đấy.

- Khi nào cô khỏi chân thì mình qua đó nhé.

Nó ngồi bệt xuống cỏ. Công nhận khi ở cùng thiên nhiê