Polly po-cket
Màu Nắng Màu Mưa

Màu Nắng Màu Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323964

Bình chọn: 10.00/10/396 lượt.

lại dạy trúng cái môn
nhiều chuyện thế này thì cô nào dám ưng nhỉ? Dân văn thì chỉ được cái ngọt ngào
lúc đầu còn về sau thì...(ko nói nữa, nói thêm mắc công Trina tự bôi nhọ mình)
Khẽ thở ra, nó nằm dài trên bàn. Nó ước gì bây giờ nó có thể ngủ. Ngủ sẽ giúp
nó quên đi mọi chuyện. Nhưng lúc này, nó thật sự không thể nào ngủ được. Bởi vì
cứ nhắm mắt lại là những hình ảnh của buổi chiều hôm ấy lại hiện lên trong đầu
nó một cách sống động và rõ nét (cứ như tv màn hình fẳng ấy)...

“Tùng...tùng....tùng...”, tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi
vang lên. Thầy giáo cũng dừng bài giảng của mình lại. Vậy là cả lớp lại được trả
tự do.

_ Băng xuống căn-tin mua đồ ăn với tớ không?

Thanh khều tay Băng. Hai tháng nay cả hai đứa không xảy ra
cãi nhau nữa, có lẽ Thanh hiểu rõ tâm trạng của nó (dù ko biết đã xảy ra chuyện
gì).

_ Không! Tớ mệt lắm! Vả lại tớ phải lên A1 bây giờ.

_ Lên A1?!- Giang vọng tiếng lên.- Cậu lên đó làm gì? Định tạo
thêm...

_ Ăn đi này!- Vừa nói, Hương vừa nhét cái bánh vào miệng
Giang trước khi nhỏ kịp nó hết câu.

_ Tớ lên lấy vở! Hoàng mượn vở Địa của tớ. Tí nữa là có tiết
Địa rồi. Nên tớ lên lấy.

Nói dứt câu, Quỳnh Băng đứng lên và bước ra khỏi lớn, từng
bước chân trở nên nặng trìu trĩu cứ như là chân nó đang bị buộc vào đá vậy.

_ Hây! Hương thở dài.- Giờ thì tớ đã biết thế nào là “Theo
tình, tình chạy. Chạy tình, tình theo”. Quỳnh Băng đứng giữa thật là khổ.

_ Bà cũng triết lý ghê nhỉ?!- Vừa nói, Giang vừa đẩy đầu
Hương.

_ Chứ sao! Triết lý, hiểu việc nên lúc nãy tôi mới kịp thời
ngăn bà phát ngôn bừa bãi.

_ Uhm!- Giang gật đầu công nhận.

_ Này!- Thanh hơi nhăn trán.- Các cậu có nghĩ là...là...

_ Có gì nói đi!- Giang hất hàm.

_ Thì là...- Thanh nhăn trán.

_ Bình thường bà mạnh mồm mạnh miệng lắm mà. Sao hôm nay úp
úp mở mở thế?

_ Thì ý tôi là...có khi nào Băng...yêu Huy không?

_ CÁI GÌ?- Kèm theo âm thanh chấn động trời đất của hai cái
mồn kia là bốn con mắt rớt xuống bàn.

_ Bé bé cái mồm!- Thanh đưa tay lên che miệng.

_ Bà nghĩ sao thế?

_ Không thể nào có chuyện đó được!

_ Đúng là chuyện hư huyễn!

_ Không thể là thật được!

_ Thế chẳng phải chính bà nói Băng thích Huy là gì?- Thanh
cãi.

_ Thích khác, yêu khác.- Hương sửng cồ.

_ Thích là một dạng khác của yêu!

Câu khẳng định chắc nịch của Thanh làm cho Hương và Giang á
khẩu không nói được gì nữa.

_ Hạ hồi phân giải!- Thanh hạ màn.

_ Wey! Câu này của tôi mà!- Hương kêu lên.- Ai cho bà ăn cắp
thế hả?

_ Cái gì mà của mi! Mi đã được cấp bản quyền chưa mà nói. Mi
đi ăn cắp trong mấy cuốn tiểu thuyết chương hồi mà còn nói. Coi chưng ta cho mi
đo đất bây giờ.

Vừa nói, Thanh vừa cốc lên đầu Hương.

_ Ma nữ!

_ Yêu nữ!

_ Hồ ly!

_ Yêu quái!

_(*^$&()^%$##%^&

_*&%^$#^&*(())

Khổ! Hai cái miệng này đang dùng những cái tên mĩ miều nhất
để nói xấu nhau.

Quất mắt nhìn một lượt khắp lớp A1, Gia Huy ngay lập tức lọt
vào trong nhãn giới của Quỳnh Băng. Trái tim nó lại thắt lại vì đau đớn. Khẽ
hít một hơi thất sâu, nó quay về phía cô bạn nhỏ xinh ngồi đầu bàn gần lối đi.

_ Bạn gọi Việt Hoàng giúp mình được không?

_ Việt Hoàng hôm nay không đến trường đâu Quỳnh Băng!- Cô bạn
mỉm cười.

_ Ồ!- Quỳnh Băng thở ra.

Dứt câu, Quỳnh Băng vội rảo bước đi. Nó rảo bước đi thật
nhanh để Gia Huy không nhìn thấy nó.

Đúng là số Quỳnh Băng đen thiệt. Dạo gần đây cô Tú, cô giáo
dạy Địa của tụi nó lại trở tính, cứ tới tiết cuối cùng của môn Địa trong tuần
là cô lại kêu vài tên lên kiểm tra vở. Nó chưa được cô gọi lên nên vì vậy nó có
nguy cơ bị cô gọi lên nhất. Hây! Thật là...thế là hạnh kiểm tháng này của nó lại
có nguy cơ đi đời nhà ma rồi.

_ Quỳnh Băng!

Có ai đó gọi tên nó. Nó quay đầu là và nhìn thấy cô bạn lúc
nãy.

_ Tí nữa thì quên mất!- Cô bạn mỉm cười, nụ cười lộ rõ hai
lún đồng tiền rất xinh.

_ Có chuyện gì zẫy bạn?

_ Suýt thì quên mất! Việt Hoàng gửi vở cho bạn này!- Cô bạn
cười ranh mãnh.

_ Cảm ơn bạn!

_ Không có gì đâu! À! Bạn nhớ kiểm tra thật kỹ quyển vở nhé.
Thôi mình về lớp đây.

Dứt câu, cô bạn vội chạy đi mất để lại một Quỳnh Băng với dấu
chấm hỏi to đùng trên đầu. Câu nói của cô bạn khiến cho nó cảm thấy khó hiểu
quá. Tại sao lại phải kiểm tra lại vở nhỉ? Hay là Việt Hoàng đã làm hư vở nó rồi?
Nghi ngại nó lật vở ra xem. Và ngay khi vừa lật vở ra, nó đã nhìn thấy một
phong thư. Nó ngạc nhiên nhìn phong thư và đưa lên rọi. Với tí ánh sáng yếu ớt
nó thấy được một tờ giấy được gấp lại rất cẩn thận. “Chẳng lẽ là của...Việt
Hoàng gửi cho mình? Chẳng lẽ cậu ta chuối đến mức độ tỏ tình bằng cách này?”
(Thưa pà kon, Quỳnh Băng suy đoán như vậy là hoàn toàn có căn cứ đấy nhé) Vừa
bước xuống cầu thang, nó vừa mở phong thư ra.