nghĩ gì. Dù sao sự tồn tại của mình gây ra sự phiền phức cho
nhiều người như vậy, tại sao phải ở lại, cô cườiĐược, quá tốt rồi! Tôi
đương nhiên đồng ý, cơ hội tốt vậy mà.”
Trên mặt Tiểu Chân để lộ
thần sắc khinh bỉ, hẩy môi nói: “Được, đợi tin của tôi. Vậy cô cũng biết làm như thế nào rồi chứ.” Nói xong, cô ta đeo kính lên, hai tay khoanh
trước ngực thách thức bỏ đi.
♥ Nước mắt em, làm sao anh thấy
Lý Vỹ Lợi rất nhanh bước vào trạng thái một người bạn trai chính thức,
ngày thứ hai khi cô tan ca nhìn thấy anh cười tít mắt chờ đợi trước cửa
ngân hàng.
Thạch Lỗi cũng đúng giờ xuất hiện ở cửa ngân hàng,
thân hình rắn chắc trước kia giờ đã gầy đi nhiều, anh không nói gì, chỉ
lặng lẽ đợi ở đó.
Trong lòng Tiểu Kỳ đau quặn, cô can đảm tỏ ra vui vẻ đi nhanh về phía Vỹ Lợi, cười nói: “Anh đến rồi à, trưa nay mình ăn gì?”
Vỹ Lợi cười nói: “Đói rồi phải không, anh mời em đi ăn cá nướng, thế nào?”
“Đúng là hiểu ý em, Tiểu Kỳ diễn như thật!” Trên mặt Thạch Lỗi thần thái bất định.
Tiểu Kỳ “Ồ”, kéo tay Vỹ Lợi nói: “Nào, Vỹ Lợi, em giới thiệu một chút, đây là Thạch Lỗi.”
“Thạch Lỗi, đây là Vỹ Lợi, là bạn trai em. Không phải vị hôn phu chứ!” Tiểu Kỳ nói xong cười khanh khách với Vỹ Lợi.
Thạch Lỗi thần sắc ảm đạm nói: “Em không thể nhanh như vậy đã yêu người khác chứ, anh không tin.”
Tiểu Kỳ “ái chà”, “tại sao lại không thể, Vỹ Lợi đẹp trai lại tốt với em, em còn gì để chưa thỏa mãn.” Nói xong mượn cớ xem đồng hồ, thẳng thắn nói, “trời, không còn sớm nữa, bọn em phải đi ăn cơm rồi! Chiều em còn phải
làm, ha ha, đến lúc đó mời anh uống rượu cưới của bọn em!”
Lý Vỹ
Lợi phối hợp rất ăn ý với cô, để cô khoác tay anh đi về phía trước. Tiểu Kỳ toàn thân không có lực, trong tay ướt đẫm mồ hôi, liên tục liếm môi.
“Tiểu Kỳ, em đang run.” Vỹ Lợi nói nhẹ, “Nếu giờ em hối hận vẫn còn kịp!”
“Không, nắm chặt tay em, em không thể để anh ta phát hiện ra!” Tiểu Kỳ nhẫn
tâm, dùng toàn bộ sức lực còn lại vào nhanh xe của Vỹ Lợi.
Vỹ Lợi thở dài: “Được rồi, anh biết làm như thế này thật không dễ dàng. Mình đi ăn cơm nhé!”
Bà Từ cảm thấy không thể hiểu lời đề nghị kết hôn với Vỹ Lợi của con gái,
nhưng chữ “tình” bà cả đời đều chẳng thể hiểu rõ, làm sao cỏ thể yêu cầu Tiểu Kỳ.
Tiểu Kỳ mua rất nhiều kẹo cưới, loại kẹo bọc bởi giấy
bóng kính trong suốt, màu đỏ và xanh pha lẫn rất đẹp mắt. Liên tục hai
ngày Tiểu Kỳ đi Parkson, xem những bộ lễ phục màu đỏ, chữ hỷ màu đỏ,
giày màu đỏ… Nếu là hôn lễ của mình và Thạch Lỗi thì tốt biết bao. Ý
niệm này vừa mới xuất hiện, cô đã nhẫn tâm đè nén nó xuống.
Vỹ
Lợi hôm nay có việc không đến đón Tiểu Kỳ. Cô một mình ôm một túi đồ to
lên xe buýt lắc lư đến bến xe, xuống xe đi chầm chậm. Khi sắp đến khu đô thị đã thấy mùi rượu từ trên người Thạch Lỗi từ xa bay đến.
Hai
người đều thẫn thờ dừng ở đó, Tiểu Kỳ chẳng còn sức lực bước về trước,
Thạch Lỗi cũng không tiến đến. Góc phố trong đêm yên lặng không một
tiếng động, ánh đèn lờ mờ từng vòng từng vòng quẩn quanh cô, lại chiếu
lên người anh. Thạch Lỗi bước đến, kéo mạnh cô vào lòng, giọng vỡ ra:
“Em nhẫn tâm làm tổn thương trái tim anh sao?”
Chiếc túi Tiểu Kỳ
ôm trên người rơi xuống, kẹo ở trong túi bắn tung tóe trên mặt đất, cô
run rẩy đưa tay ra sờ mặt Thạch Lỗi, mặt anh vẫn rất nét như trước kia,
chỉ là trên mặt có gì đó ươn ướt, là nước mắt sao? Cô muốn ngẩng đầu lên nhìn, lại bị anh ôm chặt hơn, ra lệnh: “Không được nhìn, ngoan ngoãn để anh ôm một lúc, được không?”
Tiểu Kỳ vẫn nghĩ rằng mình đủ kiên
cường, có thể yêu cũng có thể từ bỏ. Rõ ràng đã quyết định rời xa anh,
tại sao giờ tim lại vỡ vụn. Tiểu Kỳ không kháng cự, để mình được thỏa
thích khóc trong lòng anh, mùi cỏ thơm dìu dịu lại xộc lên mũi, trong
mùi hương dìu dịu đó là trái tim đập nhanh khiến cô run lên, qua lớp áo, hơi ấm trên người anh truyền đến cô. Tiểu Kỳ hít một hơ thật sâu thật
sâu, thu thu mũi, sẽ chẳng bao giờ còn chiếc hôn như này nữa. Cô nghiêm
túc, buồn rầu nói: “Quên em đi!”
“Tại sao, rốt cuộc tại sao?” Thạch Lỗi đau đớn hét lớn.
Không thể cứ như này, tiếp tục cảm nhận hơi ấm của Thạch Lỗi, Tiểu Kỳ sẽ lại
muốn ở bên anh, lại dày vò không dứt ra được. Một làn gió lạnh khiến cô
như tỉnh táo lại, cô đẩy anh ra, dùng lực để cơ trên mặt cứng lại cười,
cười nhạt: “Đồ ngốc, lẽ nào anh phải bắt em nói ra sao? Phương Tiểu Kỳ
từ trước đến giờ đều là người đầu óc tỉnh táo và hiện thực, biết mình
muốn gì. Bố anh sắp về hưu rồi, anh lại là một quân nhân bình thường, em theo anh có gì tốt chứ, Vỹ Lợi là con một trong nhà, cha anh ấy rất yêu thương anh ấy làm theo ý anh ta. Em tương lai gả cho anh ấy không phải
là rất sung sướng sao…”
Tiểu Kỳ hơi híp mắt lại, trên mặt như đang ảo tưởng điều gì, cô hơi nhếch mày lên, mép miệng nở nụ cười mơ màng.
Thạch Lỗi khó để tin vào những điều này, đứng ngây người nhìn Tiểu Kỳ hồi lâu mới chầm chậm nói: “Đây đều là lời nói thật lòng của em sao?”
“Là thật, đương nhiên rồi!” Tiểu Kỳ cười ra vẻ thờ ơ.
Thạch Lỗi cũng cười to, tiếng cười lúc cao lúc thấp, sau đó là tiếng dài:
“Hóa ra chỉ có mình là đa tình, cho rằng gặp được tình yêu thực sự!