vẫy tay chào Vi Tinh xuống
xe. Vi Tinh quay lưng ra xa giả bộ không nghe thấy, cô không muốn mất
mặt cùng cô nàng Từ Á Quân ngốc nghếch này. Dạo này đám cảnh sát trẻ như Mễ Dương toàn phải làm thêm rất vất vả, đồn trưởng Ngưu hôm nay mở lòng từ bi, cho họ về sớm nghỉ ngơi. Cho nên lúc chiều Mễ Dương nhắn tin nói muốn vào thành phố đưa cô đi ăn cơm, rồi cùng về nhà.
“Tớ gọi
cậu mấy câu rồi, không nghe thấy à?” Mễ Dương không biết ở đâu hiện cốc
đầu cô một cái, Vi Tinh giật nảy mình, “Đáng ghét, đến từ lúc nào thế?”. “Vừa xuống xe đã thấy cậu đứng quay lưng ra, gọi cậu cũng không thèm
nghe”, Mễ Dương cười nói. “Xì, đều là do mụ Từ Á Quân chết tiệt kia gây
ra cả đấy.” Vi Tinh lầm bầm, không đợi Mễ Dương hỏi tiếp, kéo anh đi về
hướng tòa nhà cạnh công ty BM, đó là một khu bách hóa rất lớn, buổi trưa dân công sở đa phần đều vào đó ăn cơm, rồi tiện thể lượn lờ dạo phố
luôn.
“Cay tê mê hoặc”, Vi Tinh một mình chén bay cả con cá hấp,
ăn vô cùng thỏa mãn, ăn cơm xong cô vừa ợ hơi vừa cùng Mễ Dương dạo phố. Hai người họ thật sự rất hiếm khi cùng đi dạo phố mua đồ, Mễ Dương đàn
ông con trai vốn dĩ đã không thích dạo phố, còn Vi Tinh cũng là cô gái
hiếm hoi, không thích dạo phố để tiết kiệm tiền, cho nên khi hai người
tay nắm tay lang thang dưới ánh đèn rực rỡ, giữa những gian hàng hiệu đủ loại đẹp đẽ sáng bóng, lại cảm thấy rất mới lạ, rất vui vẻ, hào hứng
chỉ chỉ trỏ trỏ.
Gần đây do thay đổi môi trường làm việc, dưới sự soi sáng của Á Quân, Liêu Mỹ, thậm chí là cả Amy, trình độ thưởng thức
mốt của Vi đại tiểu thư cũng tăng lên không ít. So sánh với cô, cảnh sát Mễ chỉ là anh chàng nhà quê, cười hì hì nghe Vi Tinh giảng giải thế nào là GUCCI, CD, những thứ đó anh không hứng thú, chỉ khi nhắc đến
Cartier, Mễ Dương mới chú ý một chút. Bởi Vi Tinh nói, mục tiêu của con
gái bây giờ đối với đám cưới là được đeo nhẫn kim cương Cartier, mặc váy cưới Vera Wang, v.v… Nhưng vừa nghe tới giá tiền, Mễ Dương đã líu hết
cả lưỡi, nghĩ bụng nếu cậu không muốn đeo nhẫn Cartier, mặc váy cưới
Vera Wang mà ngủ ngoài đường, chúng ta thà để tiền mua nhà còn hơn.
Hai người lang thang không mục đích trong khu mua sắm đến ba vòng. Mễ Dương bỗng kéo Vi Tinh vào một cửa hàng hiệu, chính là cửa hàng có chiếc áo
khoác mà cô thích. Cô bán hàng lập tức bước tới đón chào, “Chào anh chị, anh chị cứ xem tự nhiên, thích mẫu nào đều có thể thử.” Vi Tinh gật đầu cười với cô, quay sang hỏi khẽ Mễ Dương, “Vào đây làm gì chứ?”
Mễ Dương nhoẻn miệng cười, cũng thì thào đáp lại: “Chúng ta lượn cả mấy
vòng rồi, lần nào cậu cũng đứng lại nhìn cái áo khoác ngoài kia, hai mắt sáng rực, đã thích thì cứ mua thôi.” Vi Tinh bĩu môi, “Cậu biết bao
tiền không?”, cô nói ra một con số. Mễ Dương trợn tròn mắt kinh ngạc,
rồi nén giọng xuống rất thấp: “Thử một tí chắc không mất tiền đâu, cậu
mặc lên tớ xem nào, dù sao cũng đã vào rồi.” Nói xong không đợi trình
bày lấy túi xách của Vi Tinh, bảo cô bán hàng lấy số rồi đẩy Vi Tinh vào buồng thử quần áo.
Vi Tinh nghĩ thử thì thử, cô cới áo khoác
ngoài, mặc lên, nhìn trái ngó phải, màu hồng nhạt đúng là rất hợp với
mình. Cô hài lòng bước ra khoe với Mễ Dương, Mễ Dương nghiêng đầu nhìn
ngắm rồi chẳng nói chẳng rằng, lấm lét thậm thụt nhìn xung quanh, bất
thình lình túm tay Vi Tinh chạy tuốt ra ngoài, vừa chạy vừa nói: “Nhanh
chân lên! Cô bán hàng hiện không ở đây…”, “Hả?!” Vi Tinh ngây ra, đành
hoảng hốt ba chân bốn cẳng chạy theo.
Hai người chạy như bay, từ
tầng ba phi một mạch ra tận cổng, người đi đường ai cũng phải ngoái
nhìn, chạy tới tận góc khuất phía sau bến xe buýt mới dừng lại. Mễ Dương thì không sao, Vi Tinh đứng chống nạnh thở phì phò, tay run run chỉ Mễ
Dương song nói không ra tiếng. Đến lúc hơi thở trở lại bình thường, Vi
Tinh bắt đầu rú lên: “Cậu điên rồi à! Thân là cảnh sát hiểu luật mà còn
cố tình vi phạm, dám trộm đồ của người ta, trời ơi là trời, mai mốt tớ
biết đi làm kiểu gì đây! Mai trung tâm mua sắm phát lệnh truy nã tội
phạm là chết chắc!”
Mễ Dương nhìn Vi Tinh đỏ mặt tía tai bắt đầu
cười ha hả, “Cậu ngốc thật đấy, tớ sợ cậu tiếc tiền không dám mua, vừa
nãy đã thanh toán rồi, ha ha, xem mặt cậu trắng bệch ra rồi kìa, buồn
cười chết mất thôi.” Vi Tinh sững sờ, nhìn Mễ Dương đang đắc ý đến độ
không thể đắc ý hơn, cô thật sự dở khóc dở cười, rất muốn hỏi một câu,
cậu năm nay mấy tuổi rồi. Mễ Dương thấy Vi Tinh không nói năng gì, xoay
người nhằm hướng khu mua sắm mà chạy, anh vội giơ tay lôi lại, “Đi đâu
thế? Chẳng phải tớ đã nói là thanh toán rồi mà!”
Vi Tinh đáp
chẳng vui vẻ gì: “Vâng ạ, tiền thì cậu trả rồi, nhưng cái áo khoác tớ
mặc lúc trúc vẫn còn ở trong buồng thử đồ của người ta ạ, đúng là đồ
ngốc xít!”
Ngày 3 tháng 1 năm 2008
“Ô, Đại Mễ, lại một tên nữa à?” Đồng nghiệp trong đồn thấy Mễ Dương và Chu
Lượng túm cổ một tên tiểu tử đi vào vội hỏi han một câu, rồi lại quay đi lo việc của mình. Vừa mới bước sang năm mới, nhân dân cả nước đang chìm trong không khí lễ tết vui vẻ, tụi trộm cắp cũng theo đó mà trộm rất
