, để anh chị ấy nói chuyện riêng với nhau”
Bà ậm ừ nói rồi sai người chuẩn bị xe để tí nữa đích thân đưa Nhã Ân về nhà. Dù sao thì con gái nhà lành như Nhã Ân đêm qua vì bị con trai mình chuốc rượu say đến không biết đường về nhà, bà cũng phải có lời xin lỗi, tiện thể mở lời cho hai đứa công khai. (Rơm: Bà mẹ tỉnh nhất của năm)
Cảnh Tuấn kéo Nhã Ân ra ngoài vườn, giọng lạnh tanh: “Đưa cái lắc tay ấy lại cho tớ”
Nhã Ân chu chéo hết cả lên: “Trịnh Cảnh Tuấn, tớ còn chưa xé xác cậu là tốt rồi. Nói cho cậu nghe, ĐÂY- là cái vòng tay của tớ. Nghe chưa?”
Cảnh Tuấn nhăn mày không nói gi. Nó lại nói: “Cậu biến thái cũng phải có chừng thôi chứ. Hay là cậu muốn sưu tầm trang sức? Vậy thì mấy cái này nhằm nhò gì…”
Nó vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, Cảnh Tuấn lên tiếng: “Biến thái? Nói cho cậu nghe cái vòng tay này tớ thấy trong phòng vệ sinh nam. Cậu… thích vào đấy sao?”
Nhã Ân suýt nữa phụt máu mũi, lại cái chuyện gì nữa đây? Ông trời a~~, sao không cho con sống cuộc sống bình thường của những người bình thường được chứ, con là người lương thiện mà, công bằng ở đâu hết rồi?
Nó còn đang chưa biết nói gì, đã có cánh tay chộp lấy nó, kéo nó về đằng sau, suýt nữa ngã. Bà Ngô Hi tươi cười nhìn nó: “Để bác đưa cháu về”. Nói rồi nhìn Cảnh Tuấn cười ngọt ngào, rồi kéo Nhã Ân đi theo sau.
Nó bị nhấn vào xe một cách “nhẹ nhàng” vô cùng. Nó ngồi ngay ngắn vào trong, ổn định tinh thần lại, bỗng nhiên sực nhớ đến mẹ. Thôi rồi! Chết thật rồi! Chiếc xe mang theo nỗi lo lắng của nó hòa dần vào dòng người đông đúc.
Cảnh Tuấn nhìn theo chiếc xe, thở dài rồi ho khan mấy tiếng. Chắc hôm qua nằm lạnh, lại cảm rồi! Cậu ta đút tay vào túi quần, trịnh trọng bước vào nhà.
Dưới ánh nắng ban mai, Cảnh Tuấn bất giác nở nụ cười làm lộ ra hai chiếc răng khểnh vô cùng đẹp. Ta nói: Ánh nắng ban mai chưa chắc đã ngọt ngào bằng nụ cười ôn nhu đó!
CHƯƠNG 12: QUYỀN LỢI
Mai dà hu… Mài dà hú hu!!!! Các nàng đã có ai đi chơi trong mấy ngày nghỉ lễ chưa? Tối nay ta được đi đọ, vui quạ, vui quạ! Theo lịch thì nhà nước cho toàn bộ bà con nhân dân nghỉ lễ sáu ngày, ta cũng không phải ngoại lệ. Cho nên, ta thông báo, trong sáu ngày lễ, ta sẽ không hề động vào Word tí nào đâu. Qua đợt nghỉ lễ ta mới làm việc trở lại cơ. Hô hô! Xin lỗi các nàng, ta cũng là con người, chứ không phải máy móc!
À, các nàng xem ý kiến của ta có được không này. Mỗi chương, ai mà lót dép ngồi hóng, vô tình hay cố tình giật tem của ta (chú ý là có comment hoặc vote thì mới có trong thông báo mà ta xếp thứ tự) thì ta sẽ add người ấy vào chương sau. Ta lấy tầm ba người đầu tiên. Kiểu như “dành tặng cho…” í. Các nàng thấy được không? Thích thì comment phía dưới để ta biết nhớ!
Lời cuối cùng, Rơm xin chúc các bạn độc giả của Rơm một kỳ nghỉ lễ vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình, bạn bè, bạn trai , bạn gái, bạn vân vân…..! Chú ý: Đây là lời chúc tử tế đầu tiên của Rơm, mấy nàng thông cảm vì ta cũng không có quen!!!
—————————————————————————
Kể từ cái ngày “mẹ chồng tương lai” của nó – bà Ngô Hi đưa nó về đến nhà. Mọi chuyện trong Tống gia hoàn toàn thay đổi, làm đảo lộn cả cuộc sống vốn “vô cùng” yên bình của Nhã Ân.
Bà Hạo Hiên và bà Ngô Hi kể từ lúc gặp nhau ở cửa nhà đã vô cùng hoảng hốt. Nó nhìn sắc mặt hai người mà lòng cứ hoang mang lộ hết cả ra mặt. Nào là lời hẹn thề vào ngày họp lớp, lời hứa hẹn mai mối con này con nọ, vân vân và vân vân… Mẹ của nó cứ suýt xoa về cái mối “nhân duyên trời định” này làm nó sởn hết cả da gà. Nếu đã đi ăn cùng nhau thì tại sao bây giờ mới kể, để lông gà lông lợn của nó bay tứ tung thế này? Ông trời à, ông đang ngủ quên đấy sao?
Bây giờ, nó chỉ có một ước ao nhỏ nhoi thôi: “Dằn mặt Trịnh Cảnh Tuấn ra, trói cậu ta rồi để lên thớt, băm nhỏ ra như băm thịt, rồi viên từng viên lại, sốt với cà chua, cho thêm một tí giấm cũng được, rồi sẽ mang cho con mèo ăn”. Nhưng mà….đã là “con rể” của mẹ thì nó không làm gì được rồi…
À, cũng phải nói kể từ ngày “mẹ chồng tương lai” của nó đến, mọi người trong nhà, từ họ nội đến họ ngoại đều đối đáp với nó rất tốt, rất chu toàn. Nhất là cái hôm bà nội lên chơi, bà và mẹ ngồi tán chuyện với nhau đến tận đêm khuya trong phòng, trong cái đầu non nớt của nó chỉ có mang máng hình dung ra cái đề tài nói xấu chồng muôn thuở sẽ là vấn đề được bà và mẹ nói đến nhiều nhất. Nào ngờ, mười một giờ đêm bà bước ra khỏi phòng, liền lôi nó dậy, hai tay xoa xoa đầu nó mà âu yếm: “Tiểu Ân ngoan ngoan mau lấy chồng để bà mau có cháu bế”- Nói xong bà vội bước ra ngoài để mình nó trong phòng đang mơ màng đột nhiên mắt tròn xoe không hiểu mô tê gì. Sáng ra, còn có một điều còn kinh dị hơn: Bà nội dậy sớm để nấu ăn cho nó. Đây… quả là một việc động trời. Một người chuyên cần dậy muộn cùng nó, chuyên cần ngủ muộn để xem phim cùng nó mà cũng có ngày dậy sớm nấu ăn cho nó. Trịnh Cảnh Tuấn, rốt cục ngươi là yêu tinh phương nào đây?
Ăn xong bữa sáng, nó thất tha thất thểu bắt xe buýt đi một mình và chợt hiểu ra rằng: Triệu An Nhiên là đồ bỏ bạn theo trai. (Rơm: Con gái, sau này con cũng vậy đấy *chớp chớp*)
——————————————————————
