XtGem Forum catalog
Bạn cùng bàn

Bạn cùng bàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323484

Bình chọn: 7.00/10/348 lượt.

è nên sắc tim chổ ra ngợp cả một trời. Nhã Ân đặc biệt rất thích màu tím, nó thường ở đây làm bài tập mỗi khi rảnh rỗi, chắc cũng một phần vì ở đây rất yên tĩnh, hầu như khá ít người thích cái không khí ở đây nên họ thường ở canteen hay sân trường,… riêng nó, cũng không biết từ lúc nào lại thích chỗ này đến vậy!

Nó vừa chạy, sắc mặt lại không hề tốt mà rất khó coi. Nó cứ chạy, chạy trong vườn cây rộng thênh thang như thế mà không biết lúc nào dừng lại. “A, đau!”- Nó suy nghĩ luẩn quẩn kiểu gì đến nỗi khiến mình đi vào trong cả thảm cỏ, làm chân đập mạnh vào thành bồn ở bên ngoài mà không biết. Nó khịu xuống, lấy tay sờ sờ cái chân đang rỉ máu. “Có chắc là nó không bị trật khớp hay không?”- Nó cúi xuống, miệng âm thầm chửi rủa Trịnh Cảnh Tuấn sáu muơi tám cộng một lần.

Nhã Ân không hề muốn Cảnh Tuấn đuổi theo nó chút nào, thế là nó liền đứng thẳng dậy coi như chưa từng bị ngã. Nó đứng lên, đi đi lại lại, cảm thấy chân vô cùng đau nhưng vẫn cố gắng gượng đi như bình thường.

Cảnh Tuấn đuổi theo sau nó, trong lòng hỗn loạn vì chưa hiểu gì. Nhã Ân đang đứng ở đài phun nước, quay mặt lại với cậu. Cảnh Tuấn nhìn thấy nó, coi như lòng đã dịu hẳn một tí, cậu đi chậm lại chứ không chạy nữa, từ từ… đến bên cạnh nó!

“Con mẹ nó chứ, cậu đừng đến cạnh tôi nữa.”- Nhã Ân quay mặt đi chỗ khác vẫn cảm thấy có bước chân người tiến đến, nó hằn học chửi thề.

“Tống tiểu thư nho nhã, dịu hiền mà vẫn còn chửi thề được sao?”- Cảnh Tuấn cười hì hì đến đứng cạnh nó, tay bỏ vào túi quần.

“Kệ tớ.” Nhã Ân nói xong, môi dè bỉu một cái mà quay đi. “Cậu cứ thử đứng gần tớ xem!”

Cảnh Tuấn nhếch nhẹ khóe môi nhìn người đứng bên cạnh đang có phản ứng hơi quá đà. Chẳng nói chẳng giằng, cậu lấy tay quàng ra sau vai nó rồi ôm chặt, gương mặt hiện lên nét tự hào hiếm thấy.

Nhã Ân giật mình trước hành động của Cảnh Tuấn. Theo phản ứng mà thụt lùi ra sau, lấy hai tay ẩy cậu ta ra chỗ khác. Vì thụt lùi theo phản ứng mà cái chân của nó đang bị thương bỗng nhiên bật lại máu ra, làm nó ngã sõng soài trên nền đất. Cảnh Tuấn hơi bất ngờ quay lại nhìn chân nó đang bị thương, bỗng trong lòng dâng lên một loại cảm giác khó nói: Cảm giác đau lòng!

“Tống Nhã Ân, chân cậu….”- Cảnh Tuấn nói lớn cúi xuống định đỡ Nhã Ân lên thì bị nó khoát tay ra, nói lớn tiếng lại chẳng kém: “Tớ đã nói với cậu, bỏ tớ ra!”

Cảnh Tuấn từ nãy đến giờ đều đã bị hắt hủi, nay trong tình trạng thế này của nó mà vẫn bị ăn “hủi” nữa, cậu ta điên tiết, không thèm dùng cử chỉ nhẹ nhàng với nó nữa mà mạnh tay kéo xốc người nó lên, trong phút chốc đã để nó yên vị trên lưng mình, trong lòng vẫn chưa hết tức tối mà hằm hằm đi lên trước.

Nhã Ân cũng không rõ hôm nay mình đã ăn phải cái gì mà gan lớn vô cùng, nó giãy giụa một hồi trên lưng cậu ta, hét to: “Thả tớ xuống, Trịnh Cảnh Tuấn! Cậu đừng có dại mà cõng tớ, tớ nặng lắm, thật đấy!” (Rơm: Mày có là bịch mỡ thì nó vẫn không thấy nặng đâu con ạ)

“Cậu có muốn tớ đọc cậu nghe kết Vĩ thanh ấy không?”

Lắc đầu.

“Vậy thì quàng cổ tớ, đừng động đấy nữa!”

“…”

Thế là, dưới những tán bằng lăng tím mộng mơ, người ta thấy một cảnh tượng vô cùng lãng mạn: người nam sinh với dáng hình vô cùng khả ái đang cõng một nữ sinh, người nữ sinh đột nhiên ghé cạnh bên tai của nam sinh kia như thì thầm điều gì: “Chó con, ngoan ngoan đi nhanh nào!”. Cảnh Tuấn đứng hình, quay lại nhìn nó, mắt lườm lườm rồi không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng rồi đi tiếp. Không sao, chỉ cần nó ngoan ngoan ngồi trên lưng để cậu ta cõng thế này là đủ rồi! Qua một dãy nhà, Cảnh Tuấn vẫn chưa thấy nó quàng tay qua cổ mình. Cậu ta cố tình mỏi lưng, hơi ngả lưng ra sau, làm Nhã Ân hoảng hồn, bất giác đưa hai tay lên cổ cậu ta ôm thật chặt. Cảnh Tuấn trong lòng đắc chí vô cùng, đường đường chính chính cõng nó trước con mắt đầy ghen tỵ của bạn bè. Chỉ có điều cậu ta không biết, lưng Nhã Ân đã bắt đầu bị trọng thương bởi cả chục cặp mắt viên đạn đang chĩa vào nó!

Nhưng có lẽ, cho đến mãi về sau, Tống Nhã Ân cũng không bao giờ có thể ngờ, hình dáng của Trịnh Cảnh Tuấn lúc ấy lại đẹp đến như thế!

“Cảnh Tuấn, cậu thích tớ đấy sao?”- Nhã Ân vẫn đang ngoan ngoãn ngồi trên lưng cậu ta, đột nhiên cất giọng hỏi. Nó đều rất nghi ngờ về cái loại hành động chăm sóc mà Cảnh Tuấn luôn dành cho nó thời gian gần đây, từ lúc đi mua quần áo đến việc ngày hôm nay, đều rất lạ!

Cảnh Tuấn hơi ngớ người bởi câu hỏi của nó, cậu ta cũng không ngờ nó lại hỏi thẳng thắn đến như vậy. “Cậu nghĩ thế nào?”

“Nghĩ như cậu nghĩ”- Nhã Ân trả lời một cách vô cùng bình tĩnh

“Vậy thì cậu biết tớ nghĩ thế nào rồi đấy!”- Cảnh Tuấn đáp lại nó

Nhã Ân vẫn không nói gì, nó không hỏi cậu ta nữa. Cảnh Tuấn vẫn cứ thế mà cõng nó đến phòng y tế. Không khí sượng sùng đều tỏ ra rõ trong từng cử chỉ của cả hai, làm người ngoài nhìn vào tưởng họ chính là vừa nói lời có cánh với nhau đến nỗi sượng sùng đến thế kia! (Rơm: Thằng người ngoài nào mà tỉnh voãi!)

———

Nhã Ân ngồi trên ghế trong phòng y tế để cô y tá xem qua vết thương. “Nhìn qua tuy chỉ bị xước nhẹ ngoài da nhưng chân em bị chật khớp nhẹ, cần phải băng bó và giữ gìn