lý của tôi. Thật ra tôi muốn bằng phương tiện riêng của mình khám phá ra những thong tin mà Dorieux từ chối cung cấp cho tôi. Vì tôi không ngu hơn người khác. Tôi đã tự ấn định cho mình một thời hạn sáu tháng để biết tôi đang dây vào cái gì.
Coplan dụi tàn thuốc trong cái gạt tàn có chân được đặt cạnh ghế của anh. Nói rõ từng tiếng:
– Chuyện đó đưa chúng ta đến câu hỏi chính: trong hoàn cảnh nào anh đã quen luật sư Dorieux, anh Faltière?
– Hắn đã được tiến cử cho tôi.
– Do ai?
– Bởi một người đáng tin cậy mà tôi đã hứa không thể tiết lộ tên.
Im lặng kéo dài khá lâu. Cuối cùng Coplan nhún vai khẽ nói:
– Tùy anh, anh Faltière. Tôi đã làm tối đa để giúp anh và Sivet, anh bạn của chúng ta làm chứng. Tôi chỉ còn…
Bỗng Sivet làu nhàu với một giọng nói run lên vì cố nén tức giận:
– Chờ chút đã! Tớ cũng có chuyện muốn nói, đúng không?
Hắn nhìn chăm chú Faltière với ánh mắt tối sầm:
– Raymond, tớ rất tiếc cuối cùng phải làm thế này. Nhưng thái độ của cậu đã buộc tớ phải nói. Rõ rang cậu không nhận ra sự nghiêm trọng của hoàn cảnh và tớ không thù hằn gì với cậu cả. Tớ chỉ biết một cách chính xác những gì đang xảy ra và tớ không xem thường những nguy hiểm đang đe dọa chúng ta. Người đáng tin cậy mà cậu đã hứa không tiết lộ tên, tớ muốn biết người đó là ai? Tớ có quyền biết, tớ là tổng biên tập của tạp chí, đừng quên điều đí. Hoặc là cậu tiết lộ tên của nhân vật đó hoặc là tớ từ chắc nay tức khắc. Tùy cậu chịu trách nhiệm việc làm của mình.
– Ngày mai chúng ta sẽ nói về chuyện đó. – Faltière co rúm người tái mặt nói.
– Không, ngay bây giờ! – Sivet cương quyết nói nhanh. – Theo yêu cầu của tớ mà anh bạn Coplan đã chấp nhận hy sinh buổi tối của anh ấy để đến Soisy. Do đó, sự hiện diện của anh ấy không làm phiền hà gì cậu cả. Nếu như tình bạn không là một từ vô nghĩa đối với cậu thì hãy nói sự thật, tất cả sự thật cho chúng tôi. Tớ l ặp lại với cậu những gì tớ muốn biết. Tớ không cần đến số tiền mà tớ lãnh. Cậu giữ chức vụ quan trọng đó để biết tớ cần tiền lương tổng biên tập của tạp chí đến như thế nào. Nhưng nếu tớ sẵn sàng từ bỏ nó là vì tình mạng của cậu và của tớ đang gặp nguy hiểm.
Faltière cúi mặt nhìn xuống. Mặt anh tái xám hơn và người ta cảm thấy anh đang rất căng thẳng.
– Được. – Anh nói nhưng không ngẩng đầu lên. – Đây là chuyện có vẻ khó có thật, tớ chắc chắn như vậy, tuy nhiên tớ thề là nó rất thật.
Anh nhìn Sivet:
– Tớ nghĩ cậu còn nhớ cái đêm chúng ta gặp lại nhau chứ? – Anh nói với một giọng biến chất. – Ở Gay Roy?
– Dĩ nhiên. – Sivet trả lời ngắn gọn.
– Cậu rất muốn đưa tớ tới nhà hia chị em Massardel bạn của cậu. Tớ quá mệt và chán ngán với những gì tớ đã trải qua ở Neuilly, và tớ muốn về nhà… Thế mà khi tớ trở về đây, tớ đã thấy có ba người lạ mặt đột nhập vào nhà tớ bằng cánh cửa mở khóa đưa ra mảnh vườn, phía sau nhà. Cả ba nhân vật đều xa lạ đã đề nghị tớ sáng lập ra một tạp chí tin tức mà tớ không chỉ là giám đốc mà còn là chủ tuyệt đố về việc biên tập, những tư tưởng và chính kiến…
Coplan hỏi:
– Họ có đe dọa anh không?
– Không.
– Luận chứng của họ là gì?
– Họ hành động cho một tổ chức mà những người lãnh đạo đã quan tâm đến những bài viết của tôi đã đăng trong các tạp chí và họ phàn nàn sự thiếu phổ biến tư tưởng của tôi.
Louise Sivet há hốc miệng, không tin vào tai mình:
– Và cậu không thấy chuyện đó mờ ám sao? – Hắn không tin, càu nhàu.
– Dĩ nhiên là có. – Faltière xác nhận.
– Nhưng dù vậy cậu vẫn chấp nhận? – Sivet càng lúc càng bối rối nhấn mạnh thêm.
– Không chấp nhận ngay. Họ cho tớ một thời gian để suy nghĩ. Sau khi suy nghĩ trong một tuần lễ. Cuối cùng tớ đã nhận lời đề nghị của họ.
– Mà tại sao vậy? – Sivet kêu lên.
– Sự tò mò trỗi dậy và tớ đã tự cho là có thể thử thách họ vì họ đã cam đoan sự tự do nghề nghiệp của tớ thì tớ cảm thấy mình bị kích thích, tớ thú nhận điều đó. Cũng hơi giống một ván bài.
Coplan chen vào với một giọng cố làm ra lưng chừng:
– Anh Faltière, tôi có thể hỏi anh một câu được không?
– Dĩ nhiên là được.
– Ở đây tôi tự đặt mình trên phương diện tâm lý. Nếu như người xa lạ đó đề nghị với anh trong hoàn cảnh bình thường, tôi muốn nói trong một cuộc nói chuyện được chuẩn bị trước anh có chấp nhận không?
– Ơ…
Câu hỏi của Francis làm Faltière bối rối. Anh suy nghĩ một lúc rồi thú nhận:
– Không, chắc chắn tôi sẽ không lao vào một chuyện như vậy. Nhưng tại sao anh lại hỏi tôi như thế?
– Bởi vì đó là một chi tiết có tầm quan trọng riêng của nó. Những người khách lén lút của anh biết những gì họ làm. Sự xuất hiện đột ngột của họ tại nhà anh, cách họ đột nhập một cách lén lút, giờ giấc đã được chọn, tất cả đều nằm trong một sự chuẩn bị tinh thần khéo léo. Và những tính toán của họ là đúng, như đoạn tiếp theo đã chứng tỏ. Anh sẽ không chấp nhận trong hoàn cảnh bình thường nhưng anh sẽ chấp nhận nó trong những điều kiện bất thường. Do thách thức.
– Có thể anh nói đúng. – Faltière chấpnhận. – Nhưng tôi lặp lại cho hai anh nghe rằng ba người lạ mặt đó không áp dụng một áp lực nào đối với tôi. Khi bỏ đi, họ còn nhấn mạnh về điểm này, tôi ho
