XtGem Forum catalog
Lạc đường

Lạc đường

Tác giả: Dạ An

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325775

Bình chọn: 8.5.00/10/577 lượt.

đó mới sửa thành Đào Nhiên. Sau khi vào miếu, chúng tôi được tiếp đãi ở phòng trà, Lý Hạo thấy phong cảnh gần lan can là đẹp nhất, mà bàn chỗ đó chỉ có một người ngồi nên đến tỏ ý được ngồi cùng, người nọ sảng khoái đồng ý.

“Tại hạ Trần Thời Hạ, tên thường gọi là Kiến Trường, xin hỏi đại danh quý tánh của hai vị tiểu huynh đệ là gì?” Sau khi ngồi vào chỗ, người nọ hỏi.

Anh ta khoảng hai lăm hai sáu tuổi, mặc y phục vải màu xanh hơi cũ, cử chỉ phóng khoáng nhanh nhẹn, phong độ nho nhã. Lý Hạo nghe cách nói chuyện của anh ta không tầm thường nên rất có thiện cảm, cười đáp: “Ta là Lý Hạo, đây là ca ca của ta Lý Hàm. Hôm nay Trần huynh tới đây cũng là để du ngoạn?”

Trần Thời Hạ đáp: “Ta chờ người ở đây. Không ngờ lại gặp hai vị.”

“À, vậy sẽ không quấy rầy Trần huynh chứ?” Lý Hạo nói.

“Không đâu. Cùng nhị vị uống trà nói chuyện phiếm, chẳng phải thú vị hơn ngồi một mình khổ đợi hay sao!” Anh ta cười nói, tiếp đó dường như đã thấy người đang đợi, lớn tiếng gọi: “Thanh Trạc hiền đệ, để vi huynh chờ lâu quá đó!”

Tôi ngoảnh lại nhìn người, ặc, đây đúng là một mỹ nam tử ngọc thụ lâm phong nha! Chỉ thấy anh ta vái chào Trần Thời Hạ, nói: “Đệ đến chậm, xin Kiến huynh thứ lỗi.” Vẻ mặt anh ta xấu hổ, nhưng lại khiến Trần Thời Hạ áy náy, vội vàng an ủi nói chỉ là đùa một chút thôi, thật ra cũng không đợi bao lâu cả. Cho đến khi ngồi xuống nói chuyện, chúng tôi mới biết được vị này vô cùng nghiêm túc, mỹ nam tử mọt sách này lại là người Chính Bạch Kì Mãn Châu, gọi là Đạt Lan, Thanh Trạc là tên tự của anh ta.

Anh ta cảm thấy chúng tôi cũng là Bát Kỳ, liền hỏi: “Hai vị là kỳ nào? Họ lão là gì?”

Lý Hạo đáp: “Nhà chúng tôi là hán quân Chính Lam Kỳ.”

Tôi chú ý Đạt Lan chỉ gật đầu tỏ ý đã hiểu, Trần Thời Hạ đã có vẻ mặt xem thường. Ở triều đại địa vị người Bát Kỳ cao hơn người Hán này, cuối cùng tôi cũng cảm thấy cấp bậc của người Hán thấp bé, vào Kỳ, người Hán không tính là người Hán, vẫn coi là người Mãn, người ta tách một người ra, trong tên còn kèm theo một chữ “Hán”, địa vị thấp hơn cả Mãn Mông. Tôi cười nói với Trần Thời Hạ: “Trần huynh không dùng tuổi tác sỏi đời để phân biệt đối xử, sao lại vì xuất thân mà coi thường người ta vậy?”

Trần Thời Hạ ngẩn ngơ, sau đó hổ thẹn cười nói: “Đúng đúng, Lý huynh đệ nói rất đúng. Loại cổ hũ này chúng ta không nên có! Đừng nói chi, ta làm gì có tư cách xem thường người khác.”

Người này rất có hiểu biết, tôi lại có thêm vài phần thiện cảm đối với anh ta. Lý Hạo và Đạt Lan rất trì độn, còn chưa hiểu hai chúng tôi đang nói cái gì.

Sau đó bốn người chúng tôi lại nói chuyện trên trời dưới đất. Trần Thời Hạ tinh thâm nho học, kiến thức uyên thâm, rất có thể mang lại không khí sôi nổi. Đừng nhìn Đạt Lan là người Bát Kỳ, người này rất thích thú với thiên văn, phong thủy, nói chuyện có chút tác phong của người nghiên cứu kinh thư, nhưng được cái cũng coi là thực tế. Hai người này cũng không đáng ghét. Đặc biệt là Đạt Lan, anh ta cho tôi cảm giác giống anh Mẫn Huy và bạn trai Trung Hòa Thể thời trung học, bộ dạng cũng vui tai vui mắt, tôi nhịn không được cứ nhìn anh ta mãi.

“Ài, kỳ thi mùa xuân này lại trượt, thật có chút chán nản rồi!” Khi Trần Thời Hạ nói về thất bại trong kì thi mới lộ ra vẻ mặt chán chường thất vọng.

Đạt Lan vừa định an ủi đôi câu, không ngờ có người bàn bên lớn tiếng nói: “Mới vừa nghe cách ăn nói kiến thức của vị huynh đài này, đều rất bất phàm, hà tất chỉ vì hai lần thất bại đã nhớ mãi chẳng quên? Không bằng cứ cố gắng lần nữa, ba năm sau nhất định có thể đề tên bảng vàng.”

Chúng tôi nhìn sang bàn bên cạnh, thấy chỉ có hai người ngồi chơi. Người nói chuyện khoảng chừng ba mươi bốn ba mươi lăm tuổi, còn có một chòm râu dê, ăn mặc kểu nhà văn, phong thái lỗi lạc. Mà một vị khác, y phục màu xanh nhạt, áo choàng lụa hoa màu xanh da trời cộc tay, còn là người tối hôm qua tôi vừa gặp…Tứ a ca. Kiểu trùng hợp này khiến tôi không thích. Ánh mắt anh ta nhàn nhạt lướt qua tôi, sau đó liền dời đến người Trần Thời Hạ.

Trần Thời Hạ chắp tay làm lễ nói: “Vãn sinh nhất định sẽ cố gắng học ba năm sau tái chiến trường thi, chỉ mong khi đó có thể được như lời tiên sinh đây.”

“Tốt, có chí khí!” Vị văn sĩ kia khen. Tiếp đó đám người này lại chính thức ngồi cùng nhau. Văn sĩ nói mình tên là Chu Tòng Thiện, tự là Tĩnh Trai. Mà lão Tứ lại giới thiệu mình họ Ưng, xếp thứ tư. Mặc dù lão Tứ cũng không nhiều lời, nhưng từ dáng vẻ cung kính của Chu Tòng Thiện đối với anh ta, mọi người cũng đoán được ai là chủ ai là tớ!

Bọn họ trò chuyện từ cuộc thi khoa cử đến phong cảnh Giang Nam, tôi rất hứng thú với việc gian lận ở trường thi nên liên tục hỏi mấy vấn đề. Trần Thời Hạ trêu chọc: “Chẳng lẽ Lý huynh đệ muốn tự mình làm thử? Thấy ngươi trình độ tài giỏi, nhạy bén hơn người, dường như cũng không cần những thứ đó.”

Tôi cười đáp: “Nhưng trích dẫn kinh điển thật sự không phải là điểm mạnh của ta, nếu có thể đi được đường tắt thì tốt.”

Trần Thời Hạ cười ha hả: “Lý tiểu huynh thật là dí dỏm!” Tôi nói thật mà, bọn họ cười cái gì chứ?

Lão Tứ cũng cười, chỉ là nhếch khóe môi một chút. Ánh