Disneyland 1972 Love the old s
Tại sao lại là em???

Tại sao lại là em???

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323942

Bình chọn: 7.00/10/394 lượt.

thấy nó đang ngủ ngay bên cạnh hắn. Vô thức đưa cánh tay lại gần nó đã làm cho nó thức giấc.

– “Anh tĩnh rồi sao?” Thấy hắn tĩnh dậy thì nó vui lắm. Nhưng mà nó phải kìm nén lại cảm xúc của mình thôi. Nó phải rời xa hắn, để hắn và cô ta hạnh phúc. Chỉ có làm như thế hắn mới hạnh phúc thôi.

– “Em chăm sóc anh sao?” Hắn nhíu mày nhìn nó với ánh mắt khá là nghiêm.

– “Phải. Là em.” Nó dửng dưng đáp.

– “Em chăm sóc anh nghĩa là em vẫn còn yêu anh. Tại sao em lại lừa dối anh vậy?”

– “Xin lỗi, có lẽ anh đã hiểu nhầm gì đó ùi. Em chăm sóc cho anh chỉ là vì cứu người gặp nạn thôi.” Nó lại dửng dưng, trong khi đó hắn cảm thấy nhói ở tim. Sao nó có thể trở nên vô tâm như vậy chứ! Từ khi nào, khi nào nó không còn cảm giác gì với hắn nữa.

– “Người gặp nạn???”

– “Phải. Anh chỉ là người lạ. Đối với em, em chưa từng xem anh như người yêu. Cũng chưa từng nói anh là bạn trai em. Hơn nữa chúng ta chỉ là thử yêu nhau thôi mà.”

– “Ý em là…..”

– “Phải. Mình chia tay đi anh.” Nó đáp rất chi là tỉnh. Có phải không vậy ta. Nó đang đau, đau rất nhìu khi mà nói ra câu nói đó đấy!

– “Em nói gì vậy Thiên? Anh không rãnh để đùa với em đâu?” Hắn chỉ cười với cái lời nói vừa rồi của nó. Vì hắn cứ tưởng nó chỉ đùa thôi.

– “Em cũng chẳng rãnh mà đùa với anh.”

– “Vậy ra…Em không có tình cảm gì với anh sao?”

– “Không hẳn.” Nó nói cốc lốc lun.

– “Vậy chứ sao? Em có thể nói rõ cho anh biết được không?”

– “Ok. Anh nghe cho kĩ nhá! Em với anh chỉ là thử yêu nhau, mà đã thử yêu nhau thì khi đối phương thấy không thích hợp sẽ có quyền được hủy bỏ nó. Hơn thế nữa, anh không thấy gì sao? Em có bạn trai rồi!” Nói ra được những lời này thì tim nó nhói từng cơn, từng cơn lun.

– “Vậy được. Ta chia tay đi. Xin lỗi vì đã làm phiền em trong thời gian qua..” Hắn bùn bã nói và cũng bùn bã lết xác đi ra khỏi phòng nó. Đi ngang qua Thiên Du thì hắn chỉ kịp để lại câu chúc ” Chúc hai người hạnh phúc ” Thiên Du nghe xong mà ngớ người lun.

– “Vậy từ ngày mai trở đi, chúng ta chính thức là người lạ.” Nó cười khẩy với hắn và lặng lẽ nhìn bóng hắn đi.

Thiên Du hiểu là đã xảy ra chuyện gì mà. Anh nghĩ có lẽ nó với hắn mới chia tay nhau. Nhưng trong giờ phút này anh không hề mong nó đến tí nào. Mặc dù anh rất là đau khi thấy hắn và nó thân mật như vậy. Nhưng anh thật sự, thật sự không mún nhìn thấy nó đau lòng vì ai đó một chút nào cả.

– “Tiểu Thiên, em vừa mới…”

– “Chia tay xong…” Nó khẽ cười với Thiên Du.

– “Tiểu Thiên, em….Em sao vậy?” Sau câu nói của nó lại là cảnh mà anh không mún nhìn thấy nhất. Lúc này đây nó đang ôm tim mà khóc. Khóc trong nổi đau và ngất đi trong tuyệt vọng. Và lại một lần nữa nó được đưa vào bệnh viện và lại một lần nữa nó chìm trong cô liêu….

Chương 17: Đau…

Vô thức hắn rời đi, không một tia hy vọng, không một điều hạnh phúc. Mà giờ đây trong hắn chỉ có sự phản bội và tuyệt vọng vô cùng lớn. Hắn rảo bước chậm rãi trên con đường cũ, con đường mà hắn đã từng được nó cứu trong cơn mưa ngày xưa. Hắn lại tiếp tục bước và nhìn về phía trước, tiếp tục rảo bước mà chẳng biết đích đến là đâu.

– “Này cháu, cháu làm ơn đi nhanh được không?” Một bà lão đi phía sau hắn, hắn cứ đi từ từ mà chặn hết đường bà đi. Bực dọc bà lên tiếng.

– “……” Hắn không trả lời mà chỉ né qua một bên cho bà ấy đi.

Rồi lại tiếp tục tiến về phía trước, nào hay hắn đang đứng trước cái tiệm bán đồ kỉ niệm kia. Hắn cứ đứng như thế như trời trồng nhìn về phía cửa hàng. Vô tình đã làm cho tim chị bán hàng trong tiệm đập loạn nhịp.’ Ôi chao! Anh ấy đang ngắm mình đắm đuối… phải chăng anh ấy thích mình chăng?’ Chị ta suy nghĩ vớ va vớ vẫn như thế đó.

…..Cạch……

– “Anh gì đó ơi! Anh làm gì ở đây vậy?” Chị bán hàng đó tận tình ra hỏi thăm.

– “…….” Hắn lại im lặng mà rời đi. Nào đâu nhờ câu nói của chị ta mà hắn mới tỉnh giấc mộng dỡ dang của hắn. ( anh ơi! Sáng tinh mơ mà anh còn mơ được á! )

Chị ta đứng nhìn anh đi mà không khỏi lắc đầu, cảm thông.

Đứng từ xa, cô ta như mún rớt tim ra ngoài chỉ vì hắn. Cô ta đang mừng thầm trong lòng rằng nó đã chết và giờ đây hắn chỉ thuộc về mỗi cô ta. Sẽ không còn ai tranh giành hắn với cô ta nữa.

– “Anh Long…..” Cô ta gọi với theo hắn.

– “…..” Hắn im lặng, dừng bước quay đầu.

– “Anh đi đâu vậy? Em đi cùng anh nhá!” Cô ta lập tức chộp lấy tay hắn mà nũng nịu.

– “………” Lạnh lùng hắn hất tay cô ta ra trước bao ánh mắt chứng kiến của người đi đường.

– “Anh sao vậy? Sao anh lại đối xử với em như vậy?” Cô ta lại được nước mà làm tới, ăn vạ với hắn.

– “………” Nhíu mày, quay bước hắn đi tiếp. Mọi người hiếu kì dừng bước xem chuyện gì xảy ra, thì giờ họ chỉ có một suy nghĩ thôi” Cô ta thật không biết xấu hổ mà” Rồi họ cũng nhanh chóng tản ra, nhường lại không gian cho cô ta.

Hắn vừa đi, vừa nghĩ đến cậu và rất nhanh hắn đã gọi cho cậu.

– “Alo…” Cậu nhấc máy lên và rất chi là bực nhá!

– “……” Không lên tiếng mà chỉ có thở phào nhẹ nhõm.

– “Cái thằng hâm kia, mày gọi tao mà sao không trả lời thế hả?” Cậu tức giận quát lên trong điện thoại khi mà hắn gọi, cậu trả lời mí chục lần từ alo mà hắn chỉ thở phào nhẹ nhõm.

– “Đ