XtGem Forum catalog
Bàn Về Kiếm Hiệp

Bàn Về Kiếm Hiệp

Tác giả: Huỳnh Ngọc Chiến

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 322423

Bình chọn: 7.00/10/242 lượt.

hi khai phóng đắc tiện mỹ lệ. -Tuyệt đại song kiêu, chương

124).

Bắt gặp một cuốn sách hay trong đống sách cũ bày bán sale off sẽ đem lại cho ta sự thích thú hơn là tìm thấy nó trong thư viện lớn. Tìm được một mạt vàng trên đống sỏi đá, có lẽ ta còn sung sướng hơn là tìm thấy được một viên kim cương trong tiệm kim hoàn. Đọc sách cũng vậy. Tình cờ đọc

được một đoạn văn hay trong một tác phẩm bình thường của một nhà văn

không đặc sắc, lắm khi ta lại thấy thích thú vô ngần. Chính sự bất ngờ

đó đem lại niềm hứng thú. Đó cũng là cảm giác của tôi, khi đọc được đoạn văn trên trong Tuyệt đại song kiêu.

Trong tác phẩm này, một tác phẩm cũng bình thường như bao tác phẩm khác

của mình, Cổ Long đã có nhiều câu văn mô tả về phụ nữ cực kỳ tinh tế. Từ tàn nhẫn đến thiết tha, từ ngộ nghĩnh đến chua cay. Song chính đoạn văn trên, theo cảm nhận của riêng tôi, mới thực sự là diệu bút.

Thiết Tâm Lan yêu thiết tha Tiểu Ngư Nhi vì tình, song chỉ yêu Hoa Vô

Khuyết vì nghĩa. Trong trận đấu quyết định một mất một còn mang tính

định mệnh giữa Hoa Vô Khuyết và Tiểu Ngư Nhi, Thiết Tâm Lan đã chủ động

tìm đến Hoa Vô Khuyết để yêu cầu vị truyền nhân duy nhất của Di Hoa Cung này đừng giết Tiểu Ngư Nhi, và điều đó có nghĩa là y phải chết! Chính

bản thân Thiết Tâm Lan cũng quyết định dùng cái chết để tạ lòng tri kỷ.

Vì Thiết Tâm Lan và Hoa Vô Khuyết, mà Cổ Long đột nhiên đã có một đoạn

văn xuất thần.

Một người con gái, trong đêm khuya, khẩn cầu một người yêu mình phải

chết để cứu một người mình yêu, rồi quyết định tự vẫn để tạ lòng tri kỷ, cũng là một chi tiết rung động lòng người. Bút lực Cổ Long không đủ sức để diễn đạt sự thăm thẳm của những diễn biến trong tâm hồn, khi con

người, vì Tình Yêu, tự nguyện đối diện với Cái Chết bằng tất cả sự hân

hoan và cay đắng, song cảnh tượng Thiết Tâm Lan nửa đêm tìm đến Hoa Vô

Khuyết để thỉnh cầu và bày tỏ nỗi lòng cho nhau trong đêm khuya thật là

cảm động.

Nói đến “màu tình yêu”, thì chắc hẳn người ta sẽ nghĩ đến bài thơ “Màu thời gian” của Đoàn Phú Tứ:

Màu thời gian không xanh

Màu thời gian tím ngát

Hương thời gian không nồng

Hương thời gian thanh thanh

Có nhiều người bông đùa thường bảo “màu tình yêu” chính là “màu thời

gian tím ngát” đó. Mà màu tím lại là “màu nho”, theo cách nói lái tinh

nghịch của người dân xứ Quảng!

Còn Cổ Long lại như muốn đồng hóa tình yêu với bóng tối! Người ta thường nói bóng tối đồng nghĩa với tội lỗi. Song với Cổ Long lại khác.

“Bóng tối cùng sự yên tĩnh mênh mông đó, há chẳng phải là ân sủng mà

trời cao ban tặng cho những cặp tình nhân? Tình yêu là một đóa hoa kỳ

dị, không cần đến ánh nắng mặt trời, cũng không cần đến những giọt mưa,

mà vẫn nở ra những cánh hoa diễm lệ trong bóng tối.”

Người cầm bút, trong những phút linh cầu, đôi khi viết được những câu

văn xuất thần, mà bản thân họ cũng không ngờ tới. Chỉ với câu văn này,

Cổ Long như muốn vượt ra khỏi dòng văn chương võ hiệp truyền thống. Song đáng tiếc đó chỉ là cái bước hụt hơi, vì dường như Cổ Long không đủ nội lực để đi tiếp!

Gérard de Nerval – nhà thơ kỳ diệu của nước Pháp, người đã sống cùng với tình yêu như là một điều huyền nhiệm - đã có một khổ thơ tinh tế:

C'est peut-être la seule au monde

Dont le coeur au mien répondrait

Qui venant dans ma nuit profonde

D'un seul regard l'éclaircirait?

Em là người duy nhất trong đời

Mà trái tim hòa nhịp tim tôi

Em về trong bóng đêm thăm thẳm

Ánh mắt bừng lên nét rạng ngời.

(Une allée du Luxembourg)

Tôi muốn bạn đọc hiểu nghĩa “nuit profonde” (bóng đêm thăm thẳm) theo

nghĩa bóng tối của những buổi hẹn hò. Để cảm nhận thêm sự mênh mông

trong câu văn Cổ Long.

Và từ đó ta sẽ nghe ra sự đồng vọng mênh mông trong câu thơ Huy Cận

Bóng đêm toả không lấp niềm thương nhớ

Tình đi mau, sầu ở lại lâu dài

Ta đã để hồn tan trong tiếng thở

Kêu gọi người đưa tiễn nỗi tàn phai.

(“Bi ca”- Huy Cận)

Ngày mai, trong trận đấu Hoa Vô Khuyết sẽ tự nguyện chết để Tiểu Ngư Nhi được sống. Thiết Tâm Lan cũng sẽ chết theo Hoa Vô Khuyết. Họ tỏ tình

với nhau trong đêm tối cuối cùng, và trong bóng tối, hai linh hồn sẽ hợp nhất, để tình yêu nở ra những cánh hoa kỳ dị. Họ muốn tìm đến nhau

trong tình yêu và cõi chết. Câu văn lạ lùng của Cổ Long dành cho cặp

tình nhân đó làm tôi đột nhiên nhớ lại câu văn tuyệt diệu của Novalis,

nhà thơ lãng mạn Đức, được các nhà phê bình đánh giá là thuộc số ít nhà

thơ biết được “sự huyền bí của tình yêu”, (le mystère de l'Amour ).

"L’union conclue aussi pour la mort, ce sont des noces qui nous donnent

une compagne pour la Nuit. Dans la mort est l’amour le plus doux ; la

mort est pour qui aime une nuit nuptiale: un secret de mystères très

doux."

Tôi xin dịch trên tinh thần mở rộng câu văn của Cổ Long:

“Sự hợp nhất đó cũng là để kết thúc trong cõi chết. Đó là những cuộc hôn phối đem lại cho chúng ta một người bạn nữ đồng hành trên đường về Đêm

Tối. Trong cõi chết kia vẫn tồn tại một tình yêu dịu ngọt nhất trên đời. Đối với kẻ đang yêu thì cái chết là đêm tối của cuộc hôn phối: đó là sự bí ẩ