rang giống gì ?
Đoàn Ngọc nói:
- Giống một nữ tặc.
Hoa Hoa Phong cười nói:
- Vì vậy bọn họ cũng coi em là nữ tặc, không lẽ anh không nghe bọn họ kêu em là Hoa cô nương ?
Đoàn Ngọc sực hiểu ra, nói:
- Thì ra bọn họ tưởng em là Hoa Dạ Lai.
Hoa Hoa Phong nói:
- Vì vậy anh không hề tìm sai chỗ tí nào, Hoa Dạ Lai và Thiết Thủy đều là chủ nhân nơi đây, bọn họ vốn là cùng một bọn.
Đoàn Ngọc nhìn nhìn cô, y nhịn không nổi thở ra một hơi, y bỗng phát hiện ra, cô bé này xem ra còn thông minh hơn cái dáng bên ngoài của cô nhiều lắm.
Hoa Hoa Phong nói:
- Thật ra, cái đạo lý này anh vốn phải nghĩ ra từ lâu, chỉ bất quá anh bị người ta gạt vào bẫy, vì vậy mới bị chuyện người trong cuộc mù mờ.
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
- Em học cái cách khen thưởng người ta hồi nào thế ?
Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười nói:
- Vừa mới tức thì.
Thật ra, chuyện này quả thật quá phức tạp, giống như mê hồn trận vậy, nếu lúc đầu mình đã sai rồi, thì bất cứ mình đi đâu, cũng đều đi lầm đường cả.
Đoàn Ngọc vốn đang đứng, y bỗng ngồi xuống, ngồi bệch xuống.
Hoa Hoa Phong chau mày hỏi:
- Anh mệt à ?
Đoàn Ngọc nói:
- Không phải mệt, chỉ bất quá anh còn vài chuyện muốn tự mình suy nghĩ.
Hoa Hoa Phong cũng ngồi xuống, ngồi bên cạnh y, dịu dàng nói:
- Sao anh không hỏi em ? Hai người cùng suy nghĩ, dù gì cũng hơn một người.
Đoàn Ngọc nhìn cô, ánh mắt đầy cảm kích, y bất giác thò bàn tay ra.
Hoa Hoa Phong cũng đưa tay ra.
Bàn tay hai người lại đụng vào nhau, rồi thu lại.
Đoàn Ngọc cúi đầu, một hồi thật lâu, mới chầm chậm nói:
- Nếu như Thiết Thủy quả thật là Long đầu lão đại, thì chuyện này cũng là một trong những âm mưu của Thanh Long hội.
Hoa Hoa Phong nói:
- Đúng vậy.
Đoàn Ngọc nói:
- Mục đích của bọn họ là gì nhỉ ? Để đối phó anh sao ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Rất có thể, cái bọn họ muốn không chừng là chính anh, không chừng là thứ gì trên người anh bọn họ đang cần.
Đoàn Ngọc gật gật đầu, y đang nghĩ đến thanh Bích Ngọc Đao trong người.
Hoa Hoa Phong nói:
- Bọn họ nghĩ ra cái bẫy này để hãm hại anh, để anh không còn đường đi.
Đoàn Ngọc hỏi:
- Nếu vậy Nghiêm Tiểu Vân lại bị ai giết bây giờ ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Dĩ nhiên là bọn họ rồi.
Đoàn Ngọc nói:
- Nhưng Nghiêm Cửu là bạn của Thiết Thủy mà.
Hoa Hoa Phong nói:
- Người Thanh Long hội làm gì, trước giờ có chọn lựa thủ đoạn đâu, có lúc ngay cả lão tử còn muốn bán đứng, huống gì là bạn bè.
Đoàn Ngọc nói:
- Lấy vũ công của Thiết Thủy và thế lực của Thanh Long hội, không phải là có thể đơn giản giết quách anh đi sao ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Nhưng nhà họ Đoàn trong vũ lâm danh vọng rất cao, bạn bè cũng nhiều, bọn họ mà giết anh, nhất định sẽ có hậu hoạn, Thanh Long hội làm chuyện gì trước giờ cũng đều thích dùng cách mượn đao giết người.
Đoàn Ngọc hỏi:
- Mượn đao giết người ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Bọn họ vốn ngỡ là Nghiêm Cửu chắc chắn giết anh để báo thù cho con mình, nhưng không biết vì lẽ gì, Nghiêm Cửu lại có vẻ tin vào anh quá.
Đoàn Ngọc nối lời nói:
- Bởi vì ông ta biết rằng anh không phải là người nói dối.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Sao ông lại biết được ? Ông ta đâu có quen biết gì anh đâu ?
Đoàn Ngọc cười cười nói:
- Nhưng lúc bọn anh đánh bạc với nhau, không lẽ em không nghe nói rằng ở trên sòng bạc rất dễ dàng nhận biết được tính khí của một người.
Hoa Hoa Phong cũng bật cười nói:
- Nói vậy, tiền bạc hình như cũng không hoàn toàn là không có chỗ tốt của nó.
Đoàn Ngọc trầm tư một hồi, rồi chầm chậm nói:
- Thiên hạ vốn không có chuyện gì là tuyệt đối xấu xa, em nói có đúng không ?
Hoa Hoa Phong dịu dàng nói:
- Em không biết, em không nghĩ nhiều như anh vậy.
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
- Nhưng anh vẫn còn nghĩ chưa ra, phải làm sao mới chứng minh được Thiết Thủy mới là chân hung.
Hoa Hoa Phong thở ra:
- Đây quả thật là chuyện khó khăn, chuyện này vốn không có người đối chứng.
Đoàn Ngọc nói:
- Ít ra cũng chứng minh y là người Thanh Long hội trước, chứng minh y và Hoa Dạ Lai là đồng đảng.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Anh nghĩ ra cách gì rồi ?
Đoàn Ngọc nói:
- Chưa gì cả.
Hoa Hoa Phong nói:
- Thanh Long hội tổ chức chặt chẽ lắm, cơ hồi không có chỗ nào đánh vào được, nếu anh muốn tìm người khác chứng minh bọn họ là người của Thanh Long hội, anh sẽ nhất định không làm được.
Đoàn Ngọc nói:
- Anh cũng có nghe nói, mấy trăm năm nay, trong giang hồ chưa có tổ chức nào chặt chẽ như cái bang hội này.
Hoa Hoa Phong nói:
- Vì vậy chúng ta vừa lúc nãy có giữ Chu Sâm lại, y cũng nhất định không dám tiết lộ bí mật của Thiết Thủy ra.
Đoàn Ngọc nói:
- Vì vậy lúc nãy anh cũng không nghĩ đến chuyện đó tí nào.
Hoa Hoa Phong nói:
- Thiết Thủy và Hoa Dạ Lai tự mình dĩ nhiên là không thừa nhận rồi.
Đoàn Ngọc nói:
- Dĩ nhiên là vậy.
Hoa Hoa Phong thở ra nói:
- Vậy thì anh còn nghĩ ra được cách gì bây giờ ?
Đoàn Ngọc cười cười nói:
- Hiện tại anh còn chưa biết ... hiện tại anh chỉ biết trên đời này vốn không có chuyện gì không làm được.
Hoa Hoa Phong nói:
- Không lẽ trước giờ anh chưa bao giờ tin trên đời này còn có chuyện anh làm không được thật sao ?
Đoà
