buồn, cô chống tay lên càm nghĩ ngợi.
“Có chuyện gì buồn vậy?” Trần
Minh Hoàng – đồng nghiệp của Thiên Di và là người quen của cô trong suốt thời gian
qua, gương mặt đẹp trai, bảnh bao, là công tử con nhà giàu có nhưng khi nhìn
vào cặp mắt có chút gì đó táo tợn, kiêu căng không giống người đàng hoàng, điều
đặc biệt anh ta cực kì quan tâm đến cô và thường giúp cô rất nhiều điều trong
cuộc sống.
“Em tình cờ gặp lại nguời quen
cũ tại công ty hồi hôm qua .” Cô chỉ xem hoàng là anh em với nhau nên có chuyện
gì thì cô cũng kể với anh ta.
“Anh có nghe nói đến… là người
yêu cũ tên là Thiện Ân đúng không?” Anh cũng biết chuyện cô với Thiện Ân hồi
ấy.
“…” Cô không trả lời chỉ biết
trên khóe mắt rưng rưng nước thôi.
“Anh ta đã nói những gì?” Minh
Hoàng đi thẳng vào vấn đề.
“Cậu ta nói… nói yêu… em” Cô
ngập ngừng, lắp bắp.
“Sao yêu em mà lúc ấy bỏ em chạy
một mình chứ? Em là người đến cứu cậu ấy mà, dù sao cũng phải đưa em đi cùng
chứ?” Anh ta phóng đại mọi chuyện lên.
“Em không biết… em không biết
mà…” Di bịt kín tai lại rồi hét lớn, mọi người đồng nghiệp thấy cô phản ứng như
vậy thì chỉ biết nhìn và đồng cảm. Minh Hoàng đặt tay vào vai cô vút ve, mong
cô bớt đau khổ.
Mọi chuyện xảy ra quá
nhanh làm cô chưa kịp phản kháng, chóng trả, họ là gì chứ? Tại sao xen vào cuộc
đời cô nhiều đến vậy?
Buổi
tối trong công ty Ngân Dương.
“Di bà về chưa?” Tuyết Trinh
quay mặt xuống hỏi.
“Mình còn nhiều việc làm chưa
xong, chắc hôm nay phải tăng ca cho xong quá!” Cô thở dài.
“Vậy tôi về trước nha!” Trinh vẫy tay
chào cô, Di gật đầu rồi chăm mắt vào máy tính làm việc tiếp.
Trời cũng dần khuya, ngoài cửa
sổ một màu đen mịch, lá cây rung rinh yên bình, riêng vẫn còn một ô phòng trong
tòa lầu cao tầng vun vút thẳng tấp đến lạnh người.
Trong phòng làm việc của cô rất
to lớn và tiện nghi có rất nhiều máy vi tính bàn nối tiêp nhau đầy rẫy nhưng
vào lúc này không còn thấy bóng dáng của ai nữa ngoài cô gái nhỏ nhoi yếu đuối.
Cô gái nhỏ ấy đẩy nhẹ chiếc
ghế mình đang ngồi ra, vươn vai, dụi mắt mệt mỏi rồi cô từ từ gục đầu xuống
bàn, ngủ lúc nào không hay.
Tôi đang đứng kế bên Di lúc
này ngắm nhìn cô ấy dần dần chìm vào giấc ngủ gương mặt thiên thần của cô ấy
làm tim tôi đập loạn lên, Di đang mặc trên người chiếc áo khoác mỏng màu xanh
lá nhạt bên trong là chiếc áo pull màu trắng, mềm mại, với cơ thể chuẩn làm lộ
rõ thân hình thon thả, thướt tha của cô, thấu một làn da trắng trẻo mịn màng,
mái tóc phủ xuống ngang lưng. Tôi chỉ nhìn được một bên mặt Di, càng hé lộ
chiếc sóng mũi cao thẳng tấp, quả thật đây là thiên thần đẹp nhất trên thế
gian.
Chiếc đồng hồ dây cót vang lên trong
đêm yên tĩnh: "Bây giờ là 9 giờ"
Gió
thổi làm phất phơ rèm cửa.
Từ bên ngoài phòng tiếng xẹt rợn
người vang lên liên hồi, làn khói đen tỏa ra khắp phòng mù mịch đen nhòm kì quặc,
các tia lửa điện bóc cháy mạnh mẽ đến cuồng nhiệt, ngoài trời sấm chớp đùng
đùng như một lời dự báo mà không có một hạt mưa nào.
Ánh đèn trong phòng chớp
nhá không ngừng. Tôi thấy thế vội bước ra ngoài phòng một điều kinh hãi làm tôi
hoảng hốt rùng mình đó là từ đằng phía xa xa có luồngg lửa mạnh bạo bay vèo vèo
nhanh như cắt lại phòng nơi Di nằm, thiêu rụi mọi thứ khi nó đi qua.
Và rồi nó dần dần tiến lại phòng Di,
luồngg khói bốc lên hừng hực lan tỏa khắp gian phòng, bên trong cô gái nhỏ ấy
vẫn ngủ thiếp đi mệt mõi, đôi mắt nhắm chặt, nụ cười trên môi đang hé...
Cô không biết rằng chỉ cần vài phút
nữa thôi cô sẽ không còn mạng sống, tôi chạy lại đứng gần Di.
"Di à... thức dậy đi mà, cả
phòng đang bóc cháy đó!" Tôi cố sức gào thét ngoài đó ra tôi không còn
biết làm điều gì cả mọi thứ dần như đang sụp đổ trước mắt tôi.
Ánh
đèn chớp nhá ngày càng nhiều.
Gió từ bên ngoài cửa sổ
thổi vào càng làm ngọn lửa cháy hùng mạnh hơn như có một sự đùa giởn táo tợn
của tạo hóa.
Di phát hiện bỏ chạy nhưng đã muộn
ngọn lửa mạnh quá tạo thành khói làm lan tỏ khắp giang phòng Di nghẹt thở ngã
quỵ xuống nền gạch.
Ngay lúc đó từ phía sau
cánh cửa Thiện Ân bước vào hùng dũng, anh dùng hết sức lực bất chấp mạng sống
xông vào cứu Di, cảm tưởng nơi đây là khu rừng rậm hoang vu ẩm móc đen tối có
một cô gái nhỏ đang nằm ngủ, sắp bị đàn sói ăn thịt và có một chàng trai xông
vào cứu dù có giẫm đạp lên gai chảy đầy máu, gương mặt có chày xướt chăng nữa
nhưng anh vẫn cố sức cứu sống cô ấy cho bằng được cho dù trước mắt là một đàn
sói dữ tợn đang lên cơn thèm khát.
Anh cổng Di mà chạy ra nhanh
nhưng không may cái cây sắt to đùng từ đâu rơi xuống trúng ngay chân anh, anh
đau dẫy giụa cố sức lấy cây ra nhưng vẫn không được.
“Di à… tỉnh lại đi mà, lần
trước anh đã sai khi đã bỏ em mà chạy một mình nên bây giờ cho dù anh có chết ở
đây em cũng không được cùng anh chết được, nghe không hả Di?” Ngay lúc đó
Di tỉnh dậy nhìn mặt cậu ngỡ ngàng và hốt hoảng không tin vào mắt mình :
"Thiện Ân... sao anh lại ở
đây?"
"Di chạy mau lên… đừng lo cho
anh, mau chạy đi"
"Không được có chạy thì chúng ta
cùng chạy… cái cây chết tiệt tôi nhất đị